Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khi còn sống, ma nữ là lễ tân của một công ty. Hàng ngày cô ta trang điểm đậm, phô bày diện mạo tốt nhất của công ty.
Cô ta vẽ lớp trang điểm tinh tế, mặc trang phục công sở đắt tiền, đeo trang sức xa xỉ, ra vào khu dân cư như một phú bà, hoàn toàn lạc lõng với mọi người xung quanh.
“Tôi kiếm được tiền, lại xinh đẹp, có gu thẩm mỹ, sống hòa đồng với đồng nghiệp, tiếng lành trong công việc đồn xa. Tôi thấy chắc chắn là có kẻ cố tình ghen ghét, nhân lúc tôi tăng ca về nhà thì đánh ngất tôi, sau đó cướp của không thành bèn giết người rồi còn hủy thi diệt tích nữa!” Ma nữ bất bình nói.
Đàn Âm nghe qua lời Hoàng Văn Lệ và mọi người thì thấy cô gái này quả thực ăn mặc sành điệu, cuộc sống vô cùng sung túc.
Người chết rồi thì không xem được tướng mạo, nhưng Đàn Âm thấy cô ta không nói dối.
Tuy nhiên, cô cũng không tin hoàn toàn lời cô ta.
“Có biết đầu cô ở đâu không?”
“Tôi chết rồi, làm sao mà biết được!”
Đầu của cô ta vẫn có thể xuất hiện cùng cơ thể nhưng không thể nối liền, Đàn Âm đoán rằng nó đã bị hung thủ chôn ở nơi khác trong khu dân cư.
Thi thể vẫn bị chôn trong khu, hung thủ khả năng cao là người sống tại đây, chẳng ai lại vô duyên vô cớ giết người rồi hủy thi diệt tích cả.
Hành vi này, trừ khi vốn dĩ là kẻ giết người hàng loạt thì chính là loại tội phạm có dự mưu. Gương mặt cô ta bị hủy hoại đến mức kia, tuyệt đối không phải là hành động bộc phát nhất thời.
“Biết sinh thần bát tự của mình không? Còn cả thời gian và địa điểm bị hại?”
Chu Hân Linh chần chừ, có chút mất kiên nhẫn nhưng đành phải nhịn xuống: “Cô hỏi cái đó để làm gì?”
“Suy tính xem đầu cô đang ở đâu.”
Vẻ mặt cô ta phiền muộn, cơ thể vẫn hướng về phía Đàn Âm nhưng đầu lại quay sang một bên: “Sinh ngày 19 tháng 8 năm 199X, xảy ra chuyện vào ngày XX tháng 8 năm 2024, tại một con hẻm phía sau khu dân cư.”
Hôm đó có người tỏ tình với cô ta nên cô ta nhớ rất rõ.
Đàn Âm bắt đầu tính toán.
Hoàng Văn Lệ và Hoàng Hi Đình dần dần nhoài nửa người vào cửa ngó nghiêng.
“Mẹ, mẹ nói xem, Đại sư có tính ra được không?”
Sao nhìn tuổi tác chẳng lớn hơn cậu là bao mà khoảng cách lại lớn đến thế nhỉ.
Cậu thì vẫn đang phiền não chuyện học hành, còn người ta đã xách kiếm đi diệt quỷ rồi. Nhìn cái sự thành thục này thì ít nhất cũng phải có ba năm kinh nghiệm.
“Chắc chắn là được rồi, Đại sư là Đại sư mà.” Hoàng Văn Lệ tin tưởng nói.
Hoàng Hi Đình liếc nhìn mẹ mình, mẹ cậu vừa nói một câu thừa thãi nhưng lại rất có lý.
Đàn Âm đã tính ra rồi.
Quả nhiên, vườn hoa nằm ở phía Đông Nam khu dân cư, còn đầu lâu bị chôn dưới một gốc cây lệch về phía Tây Bắc.
“Những gì cần nói tôi đều nói hết rồi, thả tôi ra được chưa?” Chu Hân Linh hỏi.
Đàn Âm: “?”
Sao lại có con ma hỏi câu ngây thơ thế nhỉ.
Chưa nói đến án mạng chưa kết thúc, chỉ riêng việc cô ta có khả năng hại người thì chắc chắn phải giao cho Âm sai xử lý rồi.
Đàn Âm cười một tiếng: “Không được đâu nhé.”
Ma nữ trừng mắt nhìn cô: “Dựa vào đâu! Cô dựa vào đâu mà bắt tôi!”
“Cô ác ý làm người khác bị thương thì sao có thể giữ cô lại tiếp tục làm điều phi pháp.”
Chu Hân Linh không phục: “Rõ ràng là cái thứ cha sinh mẹ không dưỡng kia dắt con chó chết tiệt đó sỉ nhục tôi, đi tiểu lên người tôi, tôi đánh nó thì có làm sao!”
Đàn Âm nhíu mày, nhẹ nhàng nhả ra bốn chữ: “Không thể nói lý.”
Cô lấy hồ lô ra, thu ma nữ vào trong.
Vụ án của Hứa Anh Kiệt vẫn chưa có thông báo mới nhất nên cô chưa đưa anh ta đi. Ma nữ vừa vào trong đã nhìn thấy Hứa Anh Kiệt.
Cô ta lập tức không nhịn được mà chửi ầm lên, giọng chói tai.
“Đồ khốn kiếp, sao ở đây lại có một gã đàn ông chết thế này, nhìn cái dáng vẻ nghèo kiết xác kìa. Con ranh kia, thả bà ra ngoài!”
Đàn Âm không định giải trừ trói buộc trên người cô ta, tính khí con ma nữ này rất lớn, thả ra e là sẽ đánh Hứa Anh Kiệt mất.
Thấy ma đã biến mất, Hoàng Văn Lệ và Hoàng Hi Đình mới dám bước cả người vào phòng.
“Đại sư, thế là xong rồi à?”
Đàn Âm bắt quyết niệm chú trừ tà, thanh tẩy quỷ khí trong phòng.
Cô hạ tay xuống, gật đầu: “Ừm, an toàn rồi.”
Gương mặt Hoàng Văn Lệ nở nụ cười, vội vàng cảm ơn Đại sư: “Tốt quá rồi, cảm ơn Đại sư.”
Đàn Âm mỉm cười ôn hòa: “Không cần cảm ơn, thanh toán tiền nong sòng phẳng là được.”
Hoàng Văn Lệ sững người một chút rồi vội gật đầu: “Đúng đúng, là điều nên làm, là điều nên làm.”
Đại sư đúng là thực tế.
Đàn Âm lấy mã QR ra cho Hoàng Văn Lệ quét, đồng thời dùng điện thoại tính toán chi phí hôm nay: xem bói năm mươi, phí đi lại một trăm, đào đất hai trăm, đánh quỷ cứu người sáu trăm nhỉ, bị đưa vào đồn cảnh sát bồi thường thiệt hại năm trăm? Vừa rồi dùng mất năm lá bùa…
Đàn Âm còn chưa tính xong, Hoàng Văn Lệ đã ngẩng đầu nhìn cô, vẻ mặt vui vẻ: “Đại sư, một vạn tệ đủ không? Nếu không đủ thì tôi bù thêm chút nữa.”
Đàn Âm hơi ngẩn người, cứng nhắc gật đầu.
Nhìn một vạn tệ vừa chuyển vào tài khoản, trong lòng cô hơi kích động.
Trời đất, hào phóng thật đấy, đúng là người thành phố có khác, sảng khoái thật.
Cô đã hiểu vì sao Diệp Đông Đông chẳng có chút kỹ thuật nào mà vẫn có người bỏ đống tiền mời hắn tới tận nhà rồi.
Hoàng Văn Lệ cười đề nghị: “Giờ cũng không còn sớm nữa, hay là đêm nay Đại sư ở lại đây nghỉ ngơi rồi ngày mai hẵng đi?”
Hơn hai giờ sáng, quả thực rất muộn, nhưng Đàn Âm không có thói quen ngủ lại nhà người khác.
“Quy tắc Đạo môn, nếu không cần thiết thì không ngủ lại.” Cô đưa cho Hoàng Văn Lệ hai lá bùa bình an để cảm ơn sự hào phóng của bà.
“Hai lá bùa bình an này tặng cho hai người.”
Hoàng Văn Lệ cảm kích không để đâu cho hết, còn muốn đích thân tiễn Đàn Âm xuống lầu.
Đàn Âm từ chối, đợi đến chỗ không có camera giám sát, cô thi triển bùa dịch chuyển trở về phòng trọ.
Ngày hôm sau.
Hôm qua nghỉ ngơi quá muộn, Đàn Âm vốn định ngủ bù nhưng lại bị một cuộc điện thoại đánh thức, là cảnh sát Vương gọi tới.
Vụ án của Hứa Anh Kiệt và Chu Hân Linh có tiến triển mới, cần cô đến đồn cảnh sát hỗ trợ điều tra.
Đàn Âm trở mình trên giường, điện thoại đã cúp từ lâu. Khoảng mười phút sau, cô mới vác cái đầu tổ quạ dậy vệ sinh cá nhân.
Hơn bốn mươi phút sau, cô xuất hiện tại đồn cảnh sát, được sắp xếp ngồi đợi trong phòng giải lao.
Người đến gặp cô là Hứa Vô Chiêu, phía sau còn có một người đàn ông đi cùng.
Người đàn ông này vóc dáng cao lớn, ngũ quan sâu thẳm, dưới hàng lông mày rậm là đôi mắt phượng hơi xếch lên. Đôi con ngươi màu nâu sẫm sắc bén và lạnh lùng, dường như có thể nhìn thấu lòng người. Sống mũi cao thẳng, quai hàm bạnh ra, đôi môi mím chặt toát lên vẻ uy nghiêm không cho phép nghi ngờ.
Anh ta đang đánh giá cô, và cô cũng đang quan sát anh ta.
Trên cổ anh ta đeo một tấm thẻ bài bằng gỗ. Đàn Âm không xem được tướng mạo của anh ta, nhưng từ khí chất và cử chỉ có thể phân tích được người này gia thế nếu không phú thì cũng quý.
“Cô Đàn, đây là Bùi Diệu thuộc tổ trinh sát hình sự cục thành phố, cùng tham gia điều tra hai vụ án này.”
Đối phương không có ý định bắt tay, Đàn Âm cũng chẳng tự mình đa tình mà chìa tay ra.
Cô gật đầu: “Chắc hẳn đội trưởng Hứa đã giới thiệu tôi với anh rồi, tôi không giới thiệu lại nữa.”
Lần đầu tiên hỏi hồn ma còn hay không, cảm giác thật kỳ diệu.
Đàn Âm nhìn sang Bùi Diệu: “Tìm anh ta có việc gì?”
Hai người nhìn nhau, ánh mắt một người lạnh lùng nghiêm nghị, một người trong trẻo bình thản.
Khóe miệng Bùi Diệu hơi nhếch lên, giọng trầm thấp: “Anh ta còn hay không?”
Kẻ này tám phần là không quan tâm đến mấy vụ án bình thường đâu. Kẻ đến không có ý tốt, kẻ có ý tốt thì đã không đến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


