Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bên kia đầu dây nhận lời, Hứa Vô Chiêu cúp điện thoại. Ngón tay anh gõ nhẹ lên mép tường, định rút điếu thuốc ra hút nhưng chợt nhớ tới quy định nên lại nhét bao thuốc vừa lấy ra vào túi.
Thế giới này thật huyền bí.
Cô gái nhỏ này mới tới thành phố Lãn Châu có ba ngày mà đã gây ra bao nhiêu chuyện, nào là cung cấp manh mối nghi phạm, nào là án mạng, giờ lại thêm một vụ giết người phân xác phi tang, đã thế còn xui rủi bị đưa lên mạng rồi nổi như cồn, bị tổ điều tra án đặc biệt của cục cảnh sát để mắt tới. Chẳng thế mà họ mới gọi điện hỏi thăm anh về cô.
Một lúc hai mạng người, đúng là bận tối tăm mặt mũi.
Bùi Diệu, người phụ trách phòng điều tra án đặc biệt vốn là kẻ không đơn giản. Được anh ta để mắt tới quả thực chẳng dễ dàng gì. Hứa Vô Chiêu có linh cảm rằng sau này đồn cảnh sát sẽ còn bận rộn hơn nhiều.
Đàn Âm theo Hoàng Văn Lệ trở về khu Bảo Lãn.
Vừa về tới khu dân cư, đi ngang qua vườn hoa và nhớ lại chuyện vừa xảy ra, Hoàng Văn Lệ không nhịn được lại lên tiếng xin lỗi cô: “Đại sư, xin lỗi cô nhé, không ngờ lại làm liên lụy đến cô.”
“Bà không cần xin lỗi tôi đâu, tôi sẽ tính thêm phí.”
Hoàng Văn Lệ cười áy náy: “Đương nhiên là không thành vấn đề rồi, Đại sư cứ việc tính. À phải rồi Đại sư, đêm nay có bắt được con ma nữ kia không?”
Bà lộ rõ vẻ lo âu.
“Được chứ, nhưng có thể sẽ cần mồi nhử.”
Hoàng Văn Lệ sững người một lúc rồi ngập ngừng hỏi: “Để con trai tôi làm à?”
“Nếu biết sinh bát tự của cô ta thì có thể trực tiếp triệu hồi đến, còn không thì đành phải đợi cô ta tự mình chui đầu ra, mà cách nhanh nhất chính là câu cô ta.”
Hoàng Văn Lệ nghe xong thì cụp mắt xuống. Bát tự là thứ mà ngoài người thân ruột thịt ra thì chỉ có bệnh viện mới nắm rõ, cách này chắc chắn không xong rồi. Nếu không thu phục con ma nữ kia thì chẳng biết ngày nào nó lại nhảy ra hại con trai bà.
Hoàng Văn Lệ cắn răng, không vào hang cọp sao bắt được cọp, Đại sư đã mở lời thì chắc chắn là nắm chắc phần thắng.
Bà lo lắng hỏi: “Con trai tôi chắc sẽ không gặp nguy hiểm gì chứ?”
“Không đâu, tôi sẽ bảo đảm an toàn cho cậu ấy.” Đàn Âm cam đoan.
Hoàng Văn Lệ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm: “Vậy chúng tôi cần phối hợp thế nào đây?”
“Không cần làm gì đặc biệt cả, cứ như bình thường là được.”
Hoàng Văn Lệ gật đầu.
Nửa giờ sau, Đàn Âm rời khỏi khu Bảo Lãn.
Đêm khuya thanh vắng, lúc rạng sáng, không ít cư dân đã tắt đèn đi ngủ, chỉ còn lác đác vài ngọn đèn vẫn sáng.
Hoàng Văn Lệ cũng đã tắt đèn nghỉ ngơi từ sớm.
Hoàng Hi Đình nằm trong phòng, chuyện ban ngày khiến cậu trằn trọc không sao ngủ được.
Ban ngày cậu ngủ trưa thấy chói quá nên kéo rèm lại, giờ tuy không chói nhưng lại sợ ngoài cửa sổ đột nhiên xuất hiện một khuôn mặt người chết trân trân nhìn mình. Cậu trăn trở, tiến thoái lưỡng nan, quay mặt ra cửa sổ thì sợ chớp mắt cái là thấy thứ gì đó, còn quay lưng lại thì sợ nó bay đến sau lưng lúc nào không hay.
Trong lúc phiền muộn, cậu lại ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
Chú chó Bull Pháp tên Xấu Đau Xấu Đớn cũng nằm ngủ ngon lành trong ổ cạnh giường cậu.
Hai giờ sáng, cửa sổ đang đóng chặt bỗng tự động mở ra. Một cơn gió thổi vào không đúng lúc khiến rèm cửa lay động vài cái.
Một thân một đầu bay vào qua khe cửa sổ, mang theo hơi thở âm u lạnh lẽo.
Làn da ma nữ trắng bệch, trên người lốm đốm vết thâm tím đen như dấu vết bị đánh đập, phần cổ bị cắt rất ngọt, lộ ra động mạch đỏ thẫm và xương trắng, trông vô cùng thê thảm.
Cái đầu lơ lửng phía trên, ngũ quan trang điểm đậm, mắt to, lông mi dài, môi đỏ rực rỡ, vốn dĩ là một gương mặt kiều diễm nhưng lại bị người ta khắc chữ sống lên má.
Bên trái là chữ “Hạ”, bên phải là chữ “Tiện”.
Đó là sự lăng mạ và sỉ nhục dành cho cô ta.
Mắt Chu Hân Linh chuyển động cứng nhắc, cô ta bay đến sau lưng Hoàng Hi Đình.
Miệng há ra khép vào như người máy, lặp đi lặp lại: “Sỉ nhục người khác, đáng chết… đáng chết… đáng chết…”
Hoàng Hi Đình chạy ra phòng khách hét lớn.
Đàn Âm từ phòng cho khách bước ra, đi thẳng vào phòng cậu.
Chu Hân Linh vừa nghe thấy tiếng liền phản ứng muốn bỏ chạy, thế nhưng cái cửa sổ lúc nãy vào dễ dàng giờ lại chẳng thể nào chui ra lọt. Đầu cô ta đập mạnh vào kính rồi rơi bịch xuống đất.
Đôi mắt đảo quanh, cô ta nghĩ mãi không ra, bèn bay trở lại trên cổ. Phải mất vài giây chậm chạp cô ta mới gào lên với Đàn Âm: “Chẳng phải mày đi rồi sao?!”
Đàn Âm cười cười. Cô vốn dĩ đâu có đi, đó chỉ là chướng nhãn pháp để lừa con ma này thôi, nếu không thì làm sao cô ta dám chui ra.
“Ai bảo cô là tôi đi rồi? Còn cô nữa, đã bỏ trốn rồi mà vẫn dám quay lại hại người, đúng là không biết sống chết!”
Ma nữ lộ ra vẻ mặt hung thần ác sát, quỷ khí cuộn trào: “Con đạo sĩ thối kia, tao dạy dỗ người khác thì liên quan gì đến mày!”
“Oán gì thù gì mà cô muốn giết cậu ấy?” Đàn Âm nheo mắt.
“Cái thằng nhãi ranh đó dắt theo con chó chết tiệt kia sỉ nhục tao, sao lại không đáng giết! Mày cũng giống bọn chúng, đều đáng ghét cùng cực!”
Dứt lời, cô ta lao về phía Đàn Âm, móng tay đen kịt sắc nhọn nhắm thẳng vào mặt cô mà cào!
Đàn Âm đứng yên tại chỗ, hai tay bắt quyết. Khoảnh khắc tay ma nữ chạm tới gần, cô ta cảm giác như chạm phải lửa, bị bỏng rát trực tiếp.
Cô ta đau đớn đến mức tròng mắt rung lên bần bật, vội vã rụt tay về.
Tay kia cô ta vung lên điều khiển chiếc đèn bàn trên tủ đầu giường ném về phía Đàn Âm. Đàn Âm ném ra một người giấy nhỏ, người giấy nhỏ ôm lấy đèn bàn đặt lại chỗ cũ.
Hắc khí trên người ma nữ ngày càng đậm đặc, tóc tai bay lơ lửng như rong biển, trong mắt tràn ngập sự căm hận. Cô ta dang rộng hai tay khiến từ trường xung quanh biến đổi kịch liệt, cực kỳ bất ổn, rèm cửa bay phần phật.
Ánh mắt Đàn Âm lạnh lẽo, hai tay cùng lúc bắt quyết đánh bùa về phía ma nữ, rồi lại bấm một lá bùa khác, miệng lẩm bẩm: “Hỏa phù, sắc!”
Ngọn lửa hừng hực bùng lên thiêu đốt ma nữ khiến ngũ quan cô ta vặn vẹo chật vật né tránh. Đàn Âm lại ném thêm hai lá bùa dán lên tường, nhốt cô ta vào góc.
“Á… đau quá… đừng đốt tôi… đừng đốt tôi…”
Ngọn lửa trên mặt đất nhanh chóng lan rộng, bò lên người ma nữ, thiêu đốt khiến cô ta ngã lăn ra đất giãy giụa liên hồi.
“Tôi sai rồi… Đại sư, tôi biết sai rồi… cầu xin cô, dừng lại đi…”
Ma nữ đau đớn van xin.
Hoàng Văn Lệ và Hoàng Hi Đình tò mò thò đầu vào từ cửa, thấy bệ cửa sổ trong phòng bốc cháy, ma nữ bị thiêu đốt sống dở chết dở nhưng rèm cửa lại chẳng hề hấn gì, cả hai đều kinh ngạc tột độ.
Trong chốc lát, họ quên cả sợ hãi.
Lửa dần nhỏ lại, Đàn Âm trói ma nữ lại. Ma nữ nhếch nhác ngồi bệt dưới đất, gương mặt hoàn toàn thay đổi, giận mà không dám nói.
“Có biết mình chết thế nào không?” Giọng Đàn Âm hơi lạnh.
Ma nữ ngước mắt nhìn cô, vừa chạm phải ánh mắt kia liền rụt cổ lại. Cô ta vùng vẫy vài cái nhưng không thoát được, đành phải thành thật khai báo: “Tôi không biết.”
“Cô không biết ư? Đắc tội với ai cô cũng không biết sao?”
Ma nữ trợn mắt đến nứt cả ra: “Tôi làm gì đắc tội với ai chứ! Tôi cần tiền có tiền, cần gì có nấy, bọn họ chỉ có nước ghen ăn tức ở với tôi thôi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






