Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Người này tuyệt đối không đơn giản! Thế mà lại có cả xẻng Lạc Dương!
Luôn mang theo bên người một chiếc túi có thể lấy vũ khí từ hư không, rất thích hợp để giấu hung khí, người này rất có thể là một kẻ tái phạm. Cảnh sát Lý với vẻ mặt đầy chính khí, ghét cái ác như kẻ thù thầm nghĩ.
Đàn Âm vừa nhìn biểu cảm đó của anh ta thì muốn chửi thề.
Thôi xong, bị nghi ngờ triệt để rồi.
Quả nhiên, ngay giây tiếp theo anh ta đã mở miệng với vẻ vô cùng nghiêm túc: “Đàn tiểu thư, chúng tôi nghi ngờ cô có liên quan đến một vụ án mạng, mời cô theo chúng tôi một chuyến để phối hợp điều tra.”
Đàn Âm: “…”
Hừ.
Hoàng nữ sĩ và Hoàng Hi Đình mặt đầy ngơ ngác, sao đại sư lại bị bắt đi rồi?
Vậy bọn họ phải làm sao? Nữ quỷ quay lại thì làm thế nào?
Không được!
Tuyệt đối không thể để đại sư bị bắt đi!
Bà đuổi theo: “Cái đó, cảnh sát, có phải các anh hiểu lầm gì rồi không?”
“Không hiểu lầm, cô ấy là nghi phạm quan trọng nên cần đưa về để thẩm vấn.”
Hoàng nữ sĩ chặn đường anh ta: “Lời này có vấn đề, đại sư đâu có sống ở khu này. Cô ấy là do tôi đón từ ven đường về để trừ tà. Người phụ nữ kia đã chết hơn nửa năm rồi, sao có thể là do đại sư làm được chứ. Đừng nói đến chuyện đại sư là một cô gái yếu đuối, bắt ma thì đúng chuyên môn, chứ giết người chưa chắc đã đúng chuyên môn đâu.”
Đàn Âm: “…”
Cảm ơn, đừng nói nữa.
“Bà nói đỡ cho cô ấy, bà rất thân với cô ấy, vậy thì cũng mời về đồn làm bản tường trình luôn.”
Hoàng nữ sĩ sững sờ: “Hả?”
Điên rồ quá.
Mẹ bị đưa đi, đại sư cũng bị đưa đi, Hoàng Hi Đình ở lại một mình thì sợ hãi nên ôm chó đi theo luôn.
Cảnh sát đã đào được hài cốt.
Là thi thể một phụ nữ trưởng thành, khoảng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, tứ chi và cơ thể bị chặt thành nhiều khúc, đầu không thấy đâu.
Dựa trên chiều cao, dáng người cũng như độ tuổi, khả năng lớn đó là Chu Hân Linh, cô gái mất tích ở khu chung cư nửa năm trước.
Đàn Âm được đưa vào phòng thẩm vấn.
Lần này người đến là Đội trưởng đội hình sự Hứa Vô Chiêu, hơn ba mươi tuổi, từng phá nhiều vụ trọng án, là tinh anh của đội hình sự khu Bàn Thành.
Anh ta xem qua biên bản mà Cảnh sát Lý mang về, đôi mày kiếm rậm rạp nhướng lên, cặp mắt sắc bén như chim ưng: “Bình thường bày quầy ở công viên Định An?”
Trong mắt Đàn Âm lóe lên tia sáng, xem ra mấy người Vương Mục đã nhắc qua, vậy thì chuyện này dễ giải quyết rồi.
[Đánh bị thương nữ quỷ.]
“Biết xem tướng?”
Anh ta từng nghe Vương Mục nói cô gái nhỏ này tinh thông bói toán xem tướng.
“Phải, biết sơ sơ.”
Anh ta ngẩng đầu lên: “Vậy cô xem cho tôi đi.”
Đàn Âm nhìn chằm chằm vào mặt anh ta rồi nói: “Anh có một người bạn gái.”
Mắt Hứa Vô Chiêu khẽ động, tiếp tục lắng nghe.
“Anh và cô ấy đã yêu nhau ba lần. Cách đây không lâu, do anh dành phần lớn thời gian cho công việc, cộng thêm tính cách thẳng nam của anh nên hai người lại chia tay. Cô ấy là mối tình đầu của anh, cũng là người mà anh yêu nhưng không có được, gần đây anh đang định theo đuổi lại…”
“Được rồi, đến đây thôi.”
Hứa Vô Chiêu đột ngột cắt ngang lời cô. Anh ta dường như có chút không tự nhiên mà chỉnh lại tư thế ngồi. Cảnh sát Lý bên cạnh ném tới ánh mắt hóng hớt.
Thật hay giả? Đội trưởng chia tay rồi?
Lại còn muốn theo đuổi lại.
Nhận thấy ánh mắt tò mò của đồng nghiệp, Hứa Vô Chiêu khẽ ho một tiếng.
Đàn Âm cũng biết điểm dừng.
“Nghi phạm gây thương tích hai ngày trước đã tìm thấy rồi, cô cũng tính ra vị trí của hắn như thế này sao?”
Đàn Âm biết anh ta đang nói đến chuyện gì, gật đầu: “Trong trường hợp có đủ thông tin liên quan thì có thể tính ra được.”
“Sáng nay đồng nghiệp của tôi nhận được một vụ án kinh tế hình sự, nghi phạm của vụ án này có liên quan đến vụ án mạng ở nhà trọ phố Vĩnh An một năm trước, cũng là do cô đứng sau suy luận ra?”
“Tôi tình cờ thuê đúng căn nhà đó, gặp được Hứa Anh Kiệt đang mang nỗi oan, anh ta đã kể cho tôi nghe nguyên nhân sự việc.”
Hứa Vô Chiêu gõ nhẹ lên mặt bàn: “Ngộ nhỡ hắn nói dối thì sao?”
Đàn Âm hơi buồn cười: “Trước mặt người tu đạo, nói dối là một việc rất ngu xuẩn.”
Hứa Vô Chiêu im lặng, cũng đúng.
Thiên cơ còn nhìn thấu được thì nói gì đến một lời nói dối.
Anh ta hình như vừa hỏi một câu ngu ngốc.
“Biết tại sao lại đưa cô vào đây không?”
Đàn Âm cười: “Là muốn tôi giúp phá án?”
Hứa Vô Chiêu hơi ngẩn ra, lời không thể nói như vậy, nhưng muốn chứng minh sự trong sạch của bản thân thì tìm ra hung thủ đứng sau là bằng chứng trực tiếp và mạnh mẽ nhất.
“Cô cũng thẳng thắn đấy.”
Hứa Vô Chiêu cầm chiếc túi đeo chéo nhỏ của cô lên. Cái túi vừa nhẹ vừa rỗng, anh ta thật sự không tin trong một cái túi nhỏ thế này có thể nhét vừa một cái xẻng Lạc Dương.
“Bên trong còn đựng thứ gì?”
Đàn Âm đưa tay ra, ý bảo anh ta trả túi cho mình.
“Tôi đặt một lá bùa không gian bên trong, tự nhiên có thể chứa được không ít đồ.”
Hứa Vô Chiêu cảm thấy mới lạ nhưng vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc nói: “Liên quan đến vụ án, chúng tôi cần kiểm tra xem bên trong có những gì.”
Đàn Âm có chút không tình nguyện nhưng vẫn khẽ động ý niệm.
Chiếc túi nhỏ vốn được Hứa Vô Chiêu cầm rất nhẹ nhàng bỗng nhiên nặng trịch, anh ta cầm không vững khiến nó rơi xuống đất. Ngay sau đó, miệng túi mở to như thể vừa ăn quá no, nôn ra không ít đồ đạc.
Một xấp bùa vàng, kiếm tiền xu Ngũ Đế, chuông Tam Thanh, gương bát quái, ghế đẩu nhỏ, vải trải quầy… và những thứ không ngờ tới khác, tất cả đều chui ra từ cái túi nhỏ xíu này.
Hứa Vô Chiêu và Cảnh sát Lý lập tức trợn tròn mắt.
Cái… cái này là túi thật sao? Không phải là yêu tinh đấy chứ?
Mãi cho đến khi mọi thứ chất thành một đống nhỏ, chiếc túi mới ngừng nhả đồ.
Hứa Vô Chiêu hoàn hồn, nhặt thanh bảo kiếm dưới đất lên.
“Cái này là gì? Kiếm?”
Ánh mắt Đàn Âm hơi lạnh: “Đừng động vào nó, nó không thích người khác chạm vào.”
Hứa Vô Chiêu bật cười, còn không cho người khác chạm vào, thành tinh rồi chắc.
Giây tiếp theo, thanh kiếm vốn đang nằm trong tay anh ta thế mà lại thoát khỏi sự trói buộc, lắc lư thân mình giữa không trung rồi quất mạnh vào tay Hứa Vô Chiêu.
Hứa Vô Chiêu đau đớn kêu lên một tiếng, anh ta ngẩng đầu nhìn chằm chằm thanh kiếm đang lơ lửng, ánh mắt lạnh lùng: “Chuyện gì vậy?”
Đàn Âm chậm rãi nói: “Đây là kiếm tổ sư gia tôi từng dùng, có linh tính, nó không thích người khác chạm vào.”
Thanh bảo kiếm lơ lửng giữa không trung, vỏ kiếm bằng bạc được điêu khắc hoàn mỹ, tua kiếm rủ xuống. Vô hình trung, dường như có một đạo nhân thanh lãnh cô ngạo đang đứng khoanh tay, toàn thân toát ra hào quang người lạ chớ lại gần.
Hứa Vô Chiêu nghe vậy thì rũ mắt, sau khi lập quốc không cho phép thành tinh. Anh ta giơ tay định tóm lấy nó lần nữa, nhưng nó lại né sang một bên, sau đó tay anh ta lại bị quất thêm một cái.
Hứa Vô Chiêu đau đến mức rụt tay về, mấy ngón tay tê rần.
Đàn Âm mặt không cảm xúc nhắc lại: “Đã bảo là lão tổ tông không thích người khác chạm vào người rồi mà.”
Hứa Vô Chiêu chỉnh lại vẻ mặt, nhìn sang đống đồ chất cao như núi nhỏ. Anh ta không hiểu nghề này nhưng có rất nhiều thứ từng thấy trong phim ảnh.
Cô gái này mày thanh mắt tú, hành sự quang minh lỗi lạc, đoán chừng đúng là người trong Đạo môn.
“Cô thu dọn đồ lại đi.”
Chất đống ở đây ra thể thống gì, đặc biệt là thanh kiếm này, là kiếm thật.
Đàn Âm khẽ động ý niệm, chiếc túi nhỏ lại há to miệng nuốt chửng tất cả đồ đạc vào trong.
“Thế này đi, cô làm thủ tục đăng ký thông tin xong là có thể đi được rồi, sau này tiếp tục phối hợp với chúng tôi điều tra.”
Đàn Âm gật đầu, kết thúc nhanh hơn cô tưởng tượng.
Cảnh sát Lý có chút ngỡ ngàng, thế là đi rồi sao?
Đội trưởng lại tin lời một kẻ giả thần giả quỷ.
Anh ta mím môi, im lặng nhìn cái túi kia rồi suy nghĩ một lúc.
Vậy là hai người Vương Mục và Trần Tư Viễn không phải dựa vào vận may, mà là thực sự dựa vào đại sư chỉ điểm.
Sau khi điền một số thông tin, Đàn Âm cùng mẹ con Hoàng Văn Lệ rời khỏi đồn cảnh sát.
Hứa Vô Chiêu đứng ở góc hành lang không người, nhìn theo bóng lưng Đàn Âm rồi lấy điện thoại ra gọi: “Gặp rồi, cô bé mười tám tuổi. Đừng nói nữa, trang bị đầy đủ lắm, cậu có muốn qua đây xem thử không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)