Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bói quá chuẩn, nổi tiếng đến mức bị cảnh sát để mắt Chương 12: Ác Quỷ Quấn Thân

Cài Đặt

Chương 12: Ác Quỷ Quấn Thân

Phùng Dũng giống như bị sét đánh, ông ta vội vàng thu dọn đồ đạc ném lên xe, chỉ chưa đầy mười phút sau đã lái xe rời đi.

Mẹ con Trương Tiếu Ngôn đều biết tình hình hôm đó, đoán là việc Đàn Âm xem bói đã linh nghiệm, lại còn sớm hơn một ngày, chắc là bị chủ quầy ép nên họ lại một lần nữa thấy may mắn vì đã nghe lời Đàn Âm.

Phùng Dũng vội vã về đến nhà. Khi xuống dưới lầu, ông ta nhìn thấy một đống đồ đạc lộn xộn bên đường, phía trên đối diện chính là phòng của con trai ông ta, Phùng Tiểu Lăng.

Ông ta chú ý thấy trên mặt đất có vũng máu thì cả người hoảng loạn, trán toát mồ hôi, vác thân hình to béo chạy lên lầu nhưng phòng khách lại trống không.

“Mẹ! Mẹ!”

Ông ta vừa gọi mẹ vừa lao vào phòng con trai. Quả nhiên cửa sổ vốn đóng kín đã bị người ta đập vỡ, chăn bị xé rồi buộc thành dây giấu trên khung sắt cửa sổ. Có lẽ khi leo được nửa đường thì tuột tay nên cả người mới ngã xuống dưới.

Con trai đâu, con trai đi đâu rồi!

“Mẹ! Mẹ!”

Phùng Dũng lo lắng gọi điện cho bà cụ Phùng. Vừa kết nối, ông ta đã run rẩy hỏi: “Mẹ, mẹ đang ở đâu? Phùng Tiểu Lăng đâu rồi?”

Bà cụ Phùng nghẹn ngào: “Mày ép cháu tao đến mức này, đương nhiên là tao đi tìm nó rồi, nó đi khập khiễng thì đi được đâu chứ! Tao nói cho mày biết, Phùng Dũng, không tìm được Tiểu Lăng về thì tao chết ở bên ngoài luôn!”

Bà cụ Phùng cúp điện thoại.

“Mẹ! Mẹ!”

Ông ta lục lọi phòng Phùng Tiểu Lăng rồi tìm thấy điện thoại của cậu dưới gối.

Ông ta nhập mật khẩu nhưng máy báo sai, đổi thành sinh nhật Phùng Tiểu Lăng vẫn sai, lại đổi sang sinh nhật vợ mình cũng sai nốt. Ông ta thử mấy ngày quan trọng đều không đúng, điện thoại nhắc nhở còn một lần thử nữa sẽ bị khóa.

Còn sinh nhật của ông ta chưa nhập, nhưng điều đó là không thể nào!

Phùng Dũng ôm đầu, cảm giác đầu sắp nổ tung.

Thằng ranh con này, da ngứa rồi, dám chơi trò nhảy lầu. Được lắm, đừng để ông đây tìm thấy!

Phùng Dũng ném điện thoại lại lên giường, cầm lấy chìa khóa rồi đóng sầm cửa đi ra ngoài.

Ông ta xuống lầu hỏi thăm hàng xóm, người ta chỉ cho ông ta hướng bà cụ Phùng đi.

Phùng Dũng vừa hỏi vừa tìm, cuối cùng tìm thấy bà cụ Phùng sau mấy con phố.

Bà cụ Phùng hơn sáu mươi tuổi, thân thể coi như còn khỏe mạnh đang rảo bước nhìn ngó xung quanh. Gió đường phố thổi tung quần áo bà, khiến bóng dáng bà càng thêm gầy guộc.

Từ đằng xa, Phùng Dũng đã nghe thấy tiếng bà gọi tên con trai.

“Tiểu Lăng!”

“Tiểu Lăng! Đừng trốn nữa! Được không con! Bà nội đến tìm con rồi đây!”

“Tiểu Lăng! Cầu xin con mau theo bà nội về nhà đi! Đều là lỗi của bà nội, bà nội không nên nhốt con…”

Tại góc con hẻm nhỏ phía trước bà, một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi đang dán người vào tường, chân phải hơi co lại, vẻ mặt đau đớn nhưng vẫn phải cắn răng chịu đựng.

Nhìn dáng vẻ bà nội tìm kiếm mình, Phùng Tiểu Lăng ngẩng đầu định bước ra thì nghe thấy một giọng nói quen thuộc. Cậu vội thu chân lại, nép sâu vào trong để trốn.

“Mẹ!” Phùng Dũng đuổi theo.

Bà cụ Phùng mặt đầy nước mắt, vừa nhìn thấy Phùng Dũng thì cơn giận lập tức bùng lên: “Cái thằng khốn nạn này! Tao đã nói hết nước hết cái là đừng ép nó quá đáng! Mày nhìn mày xem! Mày đã làm cái gì hả!”

Phùng Dũng lại bị chỉ trích nên cũng nổi cáu: “Mẹ, sao mẹ lại trách con! Nếu không phải tại cái thằng ranh con đó không nghe lời thì con việc gì phải nhốt nó chứ!?”

“Suốt ngày chỉ biết gây chuyện cho ông đây! Nó tự chết đi thì tốt, đừng có vác cái xe máy nát về làm hại gia đình!” Phùng Dũng vung tay, giận đến mụ mị đầu óc.

Ông ta nghiến răng: “Con thấy thằng ranh con đó chỉ bị trầy da thôi, nếu không thì cũng chẳng chạy khỏe thế được. Mẹ, mẹ đừng lo nữa, theo con về nhà trước đã. Không có nhà, thằng ranh đó không có tiền thì sớm muộn gì cũng đói, cuối cùng hoặc là ngoan ngoãn về nhà, hoặc là chết ở ngoài đường. Mẹ cứ yên tâm đi, không quá ba ngày là nó tự về thôi!”

Ông đã cảm thấy tôi nên chết ở ngoài đường, vậy thì đi chết đi cho rồi, đỡ để ông ngày nào cũng phải bận tâm, nhìn ngứa mắt.

Đàn Âm đón một vị khách mới.

Người phụ nữ này sắc mặt có chút bất an, tinh thần cũng không tốt lắm, bọng mắt thâm đen lộ vẻ mệt mỏi: “Xin chào, cô thực sự cái gì cũng xem được sao?”

Hoàng nữ sĩ nhỏ giọng hỏi thăm dò.

Đàn Âm ngẩng đầu nhìn bà ấy, vẻ mặt ôn hòa: “Cụ thể là về phương diện nào?”

“Bắt tà ma có biết không?”

“Được, phiền bà kể lại xem đã xảy ra chuyện gì?”

Hoàng nữ sĩ ngẩn đầu nhìn quanh, ánh mắt đảo liên hồi đầy lo âu. Bà ấy ghé sát Đàn Âm nói: “Con trai tôi hình như bị trúng tà rồi. Ba ngày nay nó rất lạ, ngày đầu tiên vào khoảng một hai giờ sáng nó đứng ở ban công, không biết đang nhìn cái gì. Ngày thứ hai cũng một hai giờ sáng dậy, ở trong nhà lục lọi đồ đạc loảng xoảng. Lúc tôi tỉnh dậy gọi nó, nó quay lại nhìn tôi với ánh mắt đờ đẫn, cứ như là…”

Hoàng nữ sĩ vừa nghĩ đến ánh mắt đó, tay không kìm được mà đặt lên ngực: “Ánh mắt đó cứ như của người chết vậy, vừa ngây dại lại vừa âm u lạnh lẽo. Nó còn tự nhiên cười với tôi, cảm giác rợn cả người, giống như bị thứ gì đó theo dõi. Nhưng đến ban ngày thì nó lại bình thường, thậm chí không nhớ mình đã làm gì.”

“Ban đầu tôi tưởng nó bị mộng du. Đêm thứ ba, tôi sợ quá không ngủ được nên dậy xem thử thì phát hiện con trai không có trong phòng, trong nhà cũng không thấy đâu. Tôi thấy cửa chính mở toang, nghĩ bụng hay là nó ra ngoài rồi, thế là tôi cầm đèn pin xuống lầu tìm, cuối cùng tìm thấy nó ở trong vườn hoa.”

Hoàng nữ sĩ kể đến đây, trên mặt lộ ra vài phần kinh hãi. Đàn Âm rút một lá bùa đưa cho bà ấy: “Đừng sợ, bà nói tiếp đi.”

Hoàng nữ sĩ nhận lấy lá bùa rồi nói tiếp: “Con trai tôi chui vào bụi cây, nằm rạp trên mặt đất như một con chó, tay không ngừng bới đất, chẳng biết đang đào cái gì. Tôi gọi nó, nó quay đầu lại thì tôi mới phát hiện ra nó đang ăn đất!”

Trong lòng Hoàng nữ sĩ đã an ổn hơn nhiều: “Nó lại dùng ánh mắt đó nhìn tôi, toét miệng cười với tôi.”

Bà ấy ôm cánh tay xoa xoa, nói xong cúi đầu nhìn lá bùa trong tay, cảm giác người mình hình như nhẹ nhõm hơn không ít.

“Gần đây lệnh công tử có đi đến chỗ nào không?”

Hoàng nữ sĩ gần như không cần suy nghĩ: “Ngoài đi học ra thì nó cũng chẳng đi đâu cả.”

Đàn Âm khẽ gật đầu: “Một lần năm mươi tệ, bùa hai trăm tệ. Trả tiền xong thì đưa bát tự ngày sinh của cậu ấy cho tôi.”

Hoàng nữ sĩ không do dự mấy. Cô gái nhỏ này nhìn thì trẻ tuổi nhưng người lại chững chạc, hơn nữa lá bùa này dường như thực sự có hiệu quả kỳ diệu.

Bà ấy trả hai trăm năm mươi tệ, sau đó báo ngày sinh tháng đẻ của con trai cho Đàn Âm.

Hoàng nữ sĩ chăm chú nhìn Đàn Âm bấm ngón tay tính toán, ngón tay linh hoạt gõ nhẹ lên các đốt ngón tay. Bà ấy thầm nghĩ, trông cũng dáng dấp ra phết.

“Khu chung cư của bà từng xảy ra án mạng à?”

Hoàng nữ sĩ ngẩn người, nhớ lại vụ án mất tích nửa năm trước, thân thể hơi cứng lại trả lời: “Nửa năm trước, khu chúng tôi có xảy ra một vụ mất tích.”

Khi đó người phụ nữ kia ngày nào cũng đi lại cực kỳ phô trương trong khu, cả tòa nhà đều biết chỗ bọn họ có một phú bà ở, ngày nào cũng ăn mặc trang điểm lòe loẹt xinh đẹp, mua đồ toàn chọn thứ đắt tiền.

“Con trai bà đúng là bị thứ bẩn thỉu quấn thân, khả năng lớn là có liên quan đến vụ án này.”

Hoàng nữ sĩ nghe xong, vẻ mặt đông cứng lại, hồi lâu sau mới hoàn hồn: “Vậy phải làm sao bây giờ?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc