Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bói quá chuẩn, nổi tiếng đến mức bị cảnh sát để mắt Chương 11: Quả Nhiên Có Kẻ Tiểu Nhân; Con Trai Ông Chủ Sạp Ném Vòng Nhảy Lầu

Cài Đặt

Chương 11: Quả Nhiên Có Kẻ Tiểu Nhân; Con Trai Ông Chủ Sạp Ném Vòng Nhảy Lầu

Đàn Âm cười khẩy một tiếng.

Bọn chúng dám đến thì phải trả cái giá thật đắt.

Cuối cùng, hai người, một ma và một chó cùng nhau ăn cơm, khung cảnh kỳ dị nhưng lại rất hài hòa.

Chủ nhà cũng chẳng hiểu sao Đàn Âm lại chiều chuộng con chó của mình đến thế, vậy mà lại cho nó ngồi cùng bàn, còn lót khăn giấy gắp thức ăn cho nó nữa.

Nhưng mà ông ta hiểu, đại sư làm vậy chắc chắn có lý lẽ của đại sư.

Buổi chiều, Đàn Âm dọn hàng xem bói như thường lệ.

Vừa mới đến nơi, hai mẹ con Trương Tiếu Ngôn đã nhìn chằm chằm về phía cô. Hai mẹ con nắm tay nhau, thì thầm to nhỏ gì đó, bước chân nhích lên vài cái rồi lại do dự không dám tiến tới.

“Mẹ, người ta có bản lĩnh thật đấy, chúng ta mau qua cảm ơn người ta đi.” Trương Tiếu Ngôn nóng lòng kéo tay mẹ Trương.

Sạp hàng của họ đặt ngay bên đường dưới tòa nhà chung cư, sạp của hàng xóm thì nằm sát vách. Hôm qua sau khi trở về, Trương Tiếu Ngôn nghe lời Đàn Âm, cứ ngồi mãi bên cửa sổ phòng mình chằm chằm nhìn xuống dưới lầu.

Canh chừng suốt bốn tiếng đồng hồ chẳng có kết quả gì, đến hơn mười một giờ đêm định đi ngủ thì cô ta nhìn xuống dưới lầu, phát hiện một bóng đen lén lút. Trương Tiếu Ngôn lập tức bật camera quay lại cảnh tượng người hàng xóm bỏ thứ không sạch sẽ vào sạp bánh kẹp nhà mình.

Hàng xóm đi rồi, cô ta liền gọi mẹ Trương dậy cho xem video.

Mẹ Trương xem xong thì giận tím mặt, mở cửa lao ra, đúng lúc bắt gặp hàng xóm vừa đi xuống lầu quay lại.

Mẹ Trương lao tới chỉ thẳng vào mặt mắng: “Giỏi lắm cái thứ bẩn thỉu này, bà đây bình thường coi mày như chị em, thế mà mày lại hãm hại việc làm ăn nhà bà như thế à!”

Phản ứng đầu tiên của người hàng xóm là chột dạ, sau đó cứng miệng phản bác, hất tay mẹ Trương ra: “Bà bị điên à, tôi không hiểu bà đang nói cái gì!”

Mẹ Trương tức đau cả tim gan phèo phổi. Hàng xóm láng giềng với nhau, bình thường làm được món gì ngon, có chuyện gì mới lạ bà đều sang chơi, chia sẻ cùng, kết quả sau lưng người ta lại ám toán bà, đúng là tức chết bà rồi!

Trương Tiếu Ngôn vội kéo mẹ Trương lại, thật sự sợ hai người họ sẽ lao vào đánh nhau.

Sau đó cô ta đưa video ra cho người hàng xóm xem: “Bà tự mở to mắt ra mà nhìn, đây không phải là bà thì là ai, cầm cái thứ gì bôi lên tấm nướng bánh nhà tôi thế hả! Còn định dám làm không dám nhận à!”

Người hàng xóm thấy hành động của mình bị quay lại, mặt mũi hoảng loạn: “Cô... cô... trời tối tôi nhìn nhầm không được à!”

“Bà tưởng chúng tôi ngu chắc? Nhà bà bán bánh đúc, nhà tôi bán bánh kẹp, cái tấm sắt nướng bánh to lù lù thế kia mà bà nhìn nhầm rồi sờ nhầm được à? Còn nữa, có việc gì không làm lúc về mà cứ phải đợi đến lúc người ta ngủ hết, đêm khuya thanh vắng mới làm, rõ ràng là làm chuyện mờ ám!”

Mẹ Trương lần này không nhịn được nữa, lao thẳng tới túm tóc người hàng xóm: “Cái thứ không biết xấu hổ, không muốn cho nhà tao sống tốt chứ gì? Được thôi, tao cũng không cho mày sống yên ổn!”

Mẹ Trương rất hung dữ, lại thêm có Trương Tiếu Ngôn ở đó nên người hàng xóm không có chút sức lực nào đánh trả, đầu tóc bị vò như tổ gà, trên mặt cũng bị cào xước.

Thấy cũng hòm hòm rồi, Trương Tiếu Ngôn mới kéo mẹ Trương ra. Mẹ Trương vẫn chửi ầm lên: “Tôi nói cho cái đồ trời đánh thánh vật nhà bà biết, tôi không để yên chuyện này đâu!”

Người hàng xóm ngồi bệt dưới đất khóc lóc om sòm, quá đáng sợ, đúng là đồ đàn bà chanh chua điên khùng.

Trương Tiếu Ngôn cũng lên tiếng cảnh cáo: “Bà có thể đi báo cảnh sát, video vẫn còn trong tay chúng tôi, để xem cảnh sát đứng về phía ai!”

Hai người mang theo cục tức đóng cửa nhà lại.

Về đến nhà, Trương Tiếu Ngôn vẫn còn bất bình: “Thế mà lại bị con bé đó nói trúng phóc. Cô ấy bảo nhà mình sẽ bị tiểu nhân hãm hại nên tối nay con mới ngồi ngồi canh, quả nhiên bà ta hại việc làm ăn nhà mình, thần thánh thật!”

Tâm trạng mẹ Trương lúc này vừa phiền muộn vừa phức tạp: “Ừ, ngày mai con nhớ cảm ơn người ta cho tử tế.”

Quả đúng là của đi thay người, nếu số tiền này không dùng để xem bói mà để khách hàng xảy ra chuyện thì không biết còn phải tốn bao nhiêu tiền oan uổng nữa, lại còn bị đình chỉ kinh doanh.

Trương Tiếu Ngôn cứ nghĩ đến là lạnh toát cả sống lưng.

“Biết rồi biết rồi, mẹ đừng có lôi con nữa.”

Mẹ Trương lau hai tay vào tạp dề, từ trong cái thùng dưới gầm sạp lấy ra một phong bao lì xì, bên trong gói năm trăm tệ.

Bà và Trương Tiếu Ngôn cùng đi đến trước sạp của Đàn Âm, Đàn Âm ngẩng đầu nhìn hai người họ.

Trên mặt mẹ Trương treo nụ cười thiếu tự nhiên, bà cúi người đưa phong bao lì xì cho Đàn Âm: “Cái đó... đại sư, trước đây là tôi vô lễ, cứ tưởng cô cũng giống đám lừa đảo kia, là do chúng tôi kiến thức hạn hẹp. Nếu không phải Tiếu Tiếu khăng khăng đòi xem thì cũng không biết việc làm ăn của chúng tôi sẽ xảy ra chuyện lớn thế nào. Cho nên hôm nay qua đây muốn xin lỗi cô, thật sự rất ngại, đây là chút quà bồi tội, mong cô nhận cho chút lòng thành này.”

Khách hàng xảy ra chuyện, bồi thường hay chỉnh đốn chỉ là chuyện nhỏ, danh tiếng không còn thì sau này buôn bán rất khó khăn, mẹ Trương hiểu rõ đạo lý này.

Đàn Âm gật đầu, không khách sáo mà nhận lấy phong bao lì xì, nhắc nhở: “Chuyện tiền nong trong nhà nhất định phải cẩn thận kẻo lộ ra ngoài, ngoài ra cũng phải chú ý lời ăn tiếng nói của bản thân.”

Mẹ Trương cười cười: “Được được, tôi nhớ rồi.”

Cũng tại cái miệng bà quá, nói năng khó nghe mới khiến hàng xóm độc ác ghen ghét, lại còn suýt đắc tội với đại sư.

Thấy Đàn Âm nhận lì xì, trong lòng mẹ Trương thở phào nhẹ nhõm. Đắc tội với kẻ giả mạo thì không đáng sợ, chỉ sợ đắc tội với đại sư thật sự. Bà rón rén hỏi: “Đại sư, sạp hàng nhà tôi đã dọn dẹp sạch sẽ rồi, sẽ không có chuyện gì khác nữa chứ?”

Đàn Âm liếc nhìn hai mẹ con và sạp bánh kẹp vài lần rồi đáp: “Không sao.”

Hai người nhìn nhau, trên mặt nở nụ cười: “Cảm ơn đại sư.”

Mẹ Trương gật đầu, quay về sạp tiếp tục buôn bán.

Trương Tiếu Ngôn càng thêm tò mò về Đàn Âm: “Rốt cuộc cô làm thế nào mà tính ra được hay vậy?”

Đàn Âm liếc cô ta một cái: “Muốn học à?”

Mắt Trương Tiếu Ngôn sáng lên, nhưng ngay giây sau đã nghe Đàn Âm nói tiếp: “Cô không có thiên phú đâu.”

Cô ta lập tức xụ mặt: “Ồ.”

Ông chủ sạp ném vòng đối diện thấy từng người một chạy qua đó, cứ như bị trúng tà mà làm thân với Đàn Âm, những lời Đàn Âm nói trước đó lập tức hiện lên trong đầu, trong lòng dâng lên vài phần bất an.

Đột nhiên, chuông điện thoại reo vang.

Phùng Dũng nhìn cuộc gọi từ mẹ mình, không hiểu sao tim như bị ai đó bóp nghẹt, hơi thở trở nên chậm chạp. Ông ta ấn nút nghe, bên trong truyền đến tiếng gào khóc suy sụp của mẹ.

“Thằng Tiểu Lăng nhảy lầu rồi, con mau về đi! Nhảy lầu rồi, gãy chân rồi...”

Hôm qua Phùng Dũng gọi điện bảo mẹ đến trông cháu, sáng nay bà vừa đến thì cháu trai vẫn còn khỏe mạnh, trước khi đi ông ta còn dặn dò mẹ nhất định không được mở cửa cho nó.

Phùng Dũng nghe xong thì ngừng thở, tưởng mình nghe nhầm: “Mẹ nói cái gì cơ mẹ?”

“Đồ khốn nạn, tại sao con lại nhốt nó chứ...”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc