Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bói quá chuẩn, nổi tiếng đến mức bị cảnh sát để mắt Chương 13: Vụ Án Bắt Cóc Trẻ Em; Nữ Quỷ Hại Người

Cài Đặt

Chương 13: Vụ Án Bắt Cóc Trẻ Em; Nữ Quỷ Hại Người

“Tình hình cụ thể tôi cần đến nhà bà xem thử.”

Hoàng nữ sĩ vội vàng gật đầu: “Được, không thành vấn đề.”

Miễn là giải quyết được rắc rối này thì thế nào cũng được.

“Vậy bây giờ chúng ta…”

“Chờ một chút, hai mươi phút nữa.”

Hoàng nữ sĩ tưởng cô muốn thu dọn đồ đạc nên đồng ý, kết quả lại thấy cô cứ ngồi bất động mãi.

Cung tử nữ của bà ấy bị lõm xuống và sắc da tối sầm, duyên phận với con cái mỏng manh, vận số đứa trẻ lại không tốt, cuộc sống gặp nhiều trắc trở.

Trong mắt Trịnh nữ sĩ thoáng hiện lên sự dao động, bà ấy ngước mắt nhìn chằm chằm vào mặt Đàn Âm: “Ở đâu? Thằng bé đang ở đâu?”

Đàn Âm dời mắt đi chỗ khác: “Năm mươi tệ.”

Trịnh nữ sĩ hoảng loạn lục trong túi ra một chiếc điện thoại trông có vẻ đã dùng năm sáu năm, sau đó run rẩy quét mã.

“Trả rồi, nó đang ở đâu, cô nói cho tôi biết nó đang ở đâu đi?” Trong mắt bà ấy tràn ngập sự khẩn thiết.

Hoàng nữ sĩ đứng bên cạnh nhìn mà thấy xót xa, đều là người làm cha làm mẹ nên bà hiểu rõ nỗi đau khi con cái xảy ra chuyện.

Bà bước đến bên cạnh, an ủi bà ấy: “Bà đừng vội, hãy cho đại sư biết bát tự của đứa bé, còn cả những tình huống khác cũng nói ra hết đi.”

“Đúng đúng đúng, bát tự.”

“Ngày XX tháng X năm 2017, con trai tôi tên là Lý Văn Lân, khoảng mười giờ rưỡi sáng ngày XX tháng X năm 2021, cháu bị lạc ở công viên Định An. Cháu mặc áo siêu nhân màu xanh, quần đen hình gấu nhỏ, đi giày vải đen, đeo một cái ba lô siêu nhân nhỏ màu xanh, trên mu bàn tay có một vết chàm màu xanh…”

Trịnh nữ sĩ gần như thuộc lòng làu làu thông tin của con trai, nói xong bà ấy còn lấy ra tờ giấy tìm người thân luôn mang theo bên mình.

“Đây là dáng vẻ của thằng bé trước khi đi lạc, cô xem đi, cô có ấn tượng gì không, cô có từng gặp nó không?”

Hoàng nữ sĩ nhìn dáng vẻ khao khát tìm được con trai của bà ấy thì quay người đi, đưa tay lau nước mắt.

Bà ấy đã quên mất việc mình đến để xem bói, đến cuối cùng cũng chỉ hy vọng có ai đó từng gặp con trai mình, có thể cung cấp một chút manh mối.

Đàn Âm nhíu mày tính toán xong.

Cô lấy giấy ghi chú viết địa chỉ hiện tại của đứa bé cùng tình hình cụ thể, sau đó đưa tờ giấy cho Trịnh nữ sĩ.

“Con bà hiện giờ đang ở đâu tôi đã viết trong tờ giấy này rồi. Bà nghe cho kỹ, con trai bà bị người ta bắt cóc bán đi, bà đừng hành động một mình, hãy gọi người nhà và liên hệ với cảnh sát địa phương, họ sẽ giải cứu tất cả những đứa trẻ bị bắt cóc, hiểu chưa?”

Trịnh nữ sĩ nhận lấy tờ giấy ghi chú, nhìn chằm chằm thông tin trên đó đến ngẩn người, nước mắt cứ thế rơi xuống, dường như không nghe thấy lời Đàn Âm nói.

Đàn Âm rút lại tờ giấy.

Trịnh nữ sĩ mở to mắt, lệ hoa lấp lánh: “Cô làm gì vậy? Trả lại cho tôi, đưa cho tôi…”

Bà ấy đưa hai tay định cướp lấy nhưng bị Đàn Âm tránh được.

Giọng Đàn Âm hơi lạnh lùng hỏi: “Vừa rồi tôi đã nói gì?”

Trịnh nữ sĩ chỉ nhìn cô một cái rồi lại nhìn chằm chằm vào tờ giấy trong tay cô.

“Bị bắt cóc bán đi không chỉ có con của bà mà còn mười mấy đứa trẻ khác, hiểu không? Bà không thể vì nóng lòng muốn gặp con mà bứt dây động rừng, đến lúc đó đừng nói là không cứu được con, ngay cả bà cũng sẽ bị thương, hiểu chưa?”

Đàn Âm xem tướng mạo của bà ấy thì thấy người này lo lắng sự việc là giả, tự mình đi tìm con, kết quả tìm thấy thật nhưng lại không có chút kế hoạch nào đã lao vào cướp người, cuối cùng bị bọn buôn người gần đó đâm vào chỗ hiểm, còn bọn trẻ thì bị chuyển đi hết.

Hoàng nữ sĩ thấy dáng vẻ hơi tức giận của Đàn Âm thì hiểu được tầm quan trọng của sự việc, bèn phụ họa: “Đúng vậy, bà nghe lời đại sư đi, mang thêm nhiều người, liên hệ kỹ với cảnh sát để tóm gọn bọn buôn người, cứu hết tất cả bọn trẻ ra.”

Trịnh nữ sĩ vừa khóc vừa gật đầu: “Được, được, tôi biết rồi.”

Lúc này Đàn Âm mới trả lại tờ giấy ghi chú cho bà ấy.

Những gì cần nói, cần nhắc nhở thì cô đã nói hết rồi, có tìm được con suôn sẻ hay không còn phải xem tạo hóa của bà ấy.

Sau khi Trịnh nữ sĩ rời đi, Đàn Âm dọn quầy hàng.

Hoàng nữ sĩ thấy một đống đồ đạc trên đất cuối cùng đều được cô nhét hết vào trong túi đeo chéo thì cảm thấy thật thần kỳ, bà nhìn chằm chằm vào cái túi của cô một lúc lâu.

Đây là gặp được đại sư thật sự rồi.

Đến khu Bảo Lãn của Hoàng nữ sĩ, đi ngang qua vườn hoa nơi con trai bà là Hoàng Hi Đình ăn đất lúc nửa đêm, Hoàng nữ sĩ vẻ mặt đen đủi chỉ vào chỗ đó nói: “Chính là chỗ này, hôm qua con trai tôi đã ăn đất ở đây.”

Đàn Âm nhìn chằm chằm vài giây, thấy trên mặt đất bốc lên từng luồng khí đen. Cô lại gần nhìn kỹ hơn thì thấy cỏ dại ở mảnh đất đó mọc tốt hơn những chỗ khác, vẻ mặt cô hơi nghiêm túc hỏi: “Vụ án mất tích kia sau đó thế nào rồi?”

Hoàng nữ sĩ nhận ra có điều không ổn, tay kia vội vàng nắm lấy ngón tay mình rồi hạ xuống.

Ôi mẹ ơi, không phải bên dưới chôn thứ gì chứ, A Di Đà Phật, hy vọng là không, nếu không thì thất lễ quá.

Bà không dám lại gần: “Khi đó đã rất lâu không nhìn thấy người phụ nữ kia, có lẽ gia đình bạn bè cô ta đã báo cảnh sát. Cảnh sát đến kiểm tra nhà thì không thấy dấu hiệu rời đi lâu ngày, nhưng lại không liên lạc được với người nên mọi người đoán chắc là cô ta xảy ra chuyện rồi.”

Đàn Âm thu hồi tầm mắt: “Cô ta ở cùng tòa với nhà bà à?”

“Không, hai chúng tôi ở hai tòa cạnh nhau, tôi tầng mười ba, cô ta tầng mười hai.”

“Lên nhà bà xem con trai bà trước đã.”

Hoàng nữ sĩ tò mò rốt cuộc là nguyên nhân gì nhưng cũng không dám hỏi thành tiếng.

Hoàng nữ sĩ mở cửa nhà mình rồi gọi con: “Con trai, con trai.”

Hôm nay bà đã xin nghỉ cho Hoàng Hi Đình nhưng không ai trả lời. Hoàng nữ sĩ cảm thấy kỳ lạ, bà đi đến trước cửa phòng con trai, định gõ cửa.

Đàn Âm cảm nhận được một luồng âm khí trong phòng, nhanh chóng bước lên: “Mở cửa.”

Hoàng nữ sĩ cũng nhận ra tình hình không đơn giản, bà vặn tay nắm cửa nhưng không được, bèn giơ tay đập cửa: “Sao cửa lại khóa rồi? Con trai, con trai!”

Bà xoay người lo lắng định đi tìm chìa khóa thì Đàn Âm đã bước tới một bước, thi triển một pháp quyết lên tay nắm cửa rồi vặn một cái, cửa liền mở ra.

Âm khí nồng nặc ập vào mặt, Đàn Âm khẽ nheo đôi mắt hạnh, vừa bước vào cửa tay phải vừa thò vào túi đeo chéo lấy ra một lá bùa ném tới: “Bùa trừ tà, sắc lệnh!”

“A…” Một tiếng hét thảm thiết vang lên trong phòng.

Đàn Âm nhanh chóng tế ra kiếm tiền xu Ngũ Đế, tay phải vẽ bùa lên kiếm, sau đó đánh về hướng có quỷ khí nồng nặc.

Ánh vàng lóe lên, kiếm tiền xu đánh trúng nữ quỷ khiến ả phát ra tiếng kêu thảm thiết.

Hoàng nữ sĩ bật đèn chiếu sáng căn phòng thì nhìn thấy người đang đau đớn tự bóp cổ mình trên giường: “Con trai, con trai, đại sư, cô mau xem con trai tôi đi!”

Nữ quỷ nhân cơ hội chạy trốn qua cửa sổ.

Lầu cao như vậy, Đàn Âm cũng không thể đuổi theo. Cô đứng bên giường, lấy bùa dán lên trán Hoàng Hi Đình, bắt quyết rồi khẽ niệm chú trừ tà.

Ba giây sau, Hoàng Hi Đình buông lỏng bàn tay đang tự bóp cổ mình, há miệng thở hổn hển tham lam hít lấy không khí, hồi lâu sau cậu mới bình tĩnh lại được.

“Mẹ, con bị sao vậy?” Giọng cậu hơi khàn.

Hoàng nữ sĩ ngồi bên giường vuốt lưng giúp cậu thuận khí: “Con không nhớ vừa rồi mình bị làm sao à?”

Hoàng Hi Đình nhìn quanh phòng rồi nhớ lại.

Cậu nhớ là mình kéo rèm định đi ngủ, sau đó hình như có thứ gì đó đi vào, là một người phụ nữ.

Cậu bỗng nhiên lộ vẻ kinh hoàng: “Là, là người phụ nữ đó, người phụ nữ đó…”

Hoàng nữ sĩ bị cậu dọa giật mình, bà nhìn sang Đàn Âm: “Con trai, con nhìn thấy người phụ nữ nào?”

Ánh mắt Hoàng Hi Đình đảo liên hồi, trong mắt tràn đầy sợ hãi: “Người ở phòng 1203 tòa B ấy ạ, mẹ ơi, con nhìn thấy cô ta, cô ta chết rồi, đáng sợ lắm!”

“Cậu có nhớ mình gặp cô ta từ lúc nào không?” Đàn Âm hỏi.

Hoàng Hi Đình dừng lại ngẫm nghĩ kỹ càng.

Nhớ lại cả buổi cũng không nghĩ ra mình đã làm gì: “Con có làm gì đâu ạ!”

“Ở vườn hoa cũng không làm gì sao?”

“Làm gì được chứ, cả ngày con đi học đã đủ phiền rồi, cùng lắm là xuống dưới dắt chó đi dạo… Chó đâu rồi?”

Cậu mới chợt nhớ ra hình như con chó của mình đã biến mất.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc