Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Là ông…”
“Là ông đã phong ấn tôi…”
“Tại sao không giúp tôi!”
Khuôn mặt bà cụ hoàn toàn biến trở lại thành khuôn mặt Hứa Anh Kiệt.
Diệp đại sư nhận ra đây chính là lệ quỷ có oán khí sâu nặng trong căn nhà ma này, hắn sợ đến mức ngã phịch xuống đất.
Hắn há to miệng đầy kinh hãi: “Sao có thể… sao có thể chứ…”
Rõ ràng hắn đã trấn áp nó rồi mà, sao nó lại thoát ra được?
Hung dữ!
Quá hung dữ!
Mẹ ơi, chạy thôi!
“Đi đi đi, chạy mau!” Hắn khua tay múa chân bò dậy thật nhanh, còn không quên nhắc nhở đồ đệ lao ra khỏi cửa.
Vừa mở cửa, chủ nhà đã cầm chổi đứng chặn ở đó với nụ cười tươi rói. Đợi hắn mở cửa xong, ông liền cầm chổi đẩy cả người lẫn cửa ngược trở lại.
“Đi đâu đấy, Diệp, Đại, Sư!” Trên mặt chủ nhà treo nụ cười không mấy thiện lành, chậm rãi bước vào rồi đóng cửa lại, khóa trái.
Diệp đại sư nhìn người trước mặt, lại nhìn Đàn Âm đang cười híp mắt, lúc này mới phản ứng lại là mình đã bị chơi xỏ.
Hắn đứng dậy hét lên: “Các người hùa nhau lừa tôi!”
Hứa Anh Kiệt bay lơ lửng lên không trung.
Đôi chân vừa mới đứng thẳng của hắn lập tức mềm nhũn.
Mẹ kiếp, là thật, vậy bọn họ…
Hắn đụng phải thứ dữ rồi!
Đàn Âm chậc một tiếng: “Môn nào phái nào mà lại đào tạo ra thứ đồ đệ bất tài, lừa đảo bôi nhọ sư môn như ông thế này.”
Cô kéo ghế ngồi xuống bằng một tay.
Diệp đại sư là kẻ biết nhìn hàng, chỉ thiếu nước quỳ xuống trước mặt Đàn Âm: “Bà cô, không biết bà cô có việc gì sai bảo, hay là tôi có chỗ nào đắc tội với bà cô sao?”
Đàn Âm đi thẳng vào vấn đề: “Ông tên là gì? Sư phụ thuộc môn phái nào?”
Diệp đại sư cúi đầu thấp xuống: “Tiểu đạo vô danh vô phái, chỉ là… tự học được chút đạo pháp thôi.”
“Nói dối.”
Đàn Âm nhìn chằm chằm vào mặt hắn: “Ông bảy tuổi nhập đạo, thiên tư ngu dốt, nhập đạo hai mươi năm mà học thuật vẫn không tinh thông. Sau đó xuống núi, dựa vào trình độ nửa vời bắt đầu đi lừa đảo. Chuyện nhỏ thì ông xử lý cũng tạm, nhưng chuyện lớn thì ông hoàn toàn không trị được tận gốc. Mười hai năm trước, ông nhận tiền bắt ma nhưng chỉ trấn áp nó, không lâu sau gia đình đó lại bị lệ quỷ quấy nhiễu, còn ông thì đổi chỗ khác tiếp tục lừa gạt! Tám năm trước, sáu năm trước, bốn năm trước… cho đến chuyện này, vì tiền mà ông làm đủ chuyện táng tận lương tâm. Nếu không phải tôi xuất hiện thì không biết có bao nhiêu người phải chết oan uổng vì ông rồi!”
Diệp đại sư nghe thấy chuyện cũ của mình bị Đàn Âm nói toạc ra hết thì hoảng hồn: “Bà cô, tôi cũng vì miếng cơm manh áo thôi, pháp sự nào tôi cũng làm hết lòng mà, tuyệt đối không làm chuyện táng tận lương tâm đâu!”
Đàn Âm hừ lạnh một tiếng: “Ông tự nhìn lại xem mình đã vơ vét bao nhiêu tiền của, một buổi pháp sự giá ba vạn tệ, ông cũng dám mở miệng đòi. Ngay cả quỷ cũng không nhìn thấy mà cũng dám giả vờ giả vịt trước mặt tôi!”
Hắn vẻ mặt hoảng loạn, vội nói: “Thế này đi, chuyện vừa nãy không tính tiền nữa, tiền của ông ấy tôi cũng trả lại được không?”
Chủ nhà nghe vậy thì vui mừng khôn xiết.
Đàn Âm đứng dậy bước tới trước mặt bọn họ: “Được, tôi hỏi ông thêm một câu nữa. Ông họ Diệp, tên là gì?”
“Diệp Đông Đông…” Diệp đại sư ngẩng đầu lên, vừa chạm phải ánh mắt u lạnh của Đàn Âm liền vội vàng cúi gằm mặt xuống.
“Ngẩng đầu lên, ông có biết Diệp Thiên Minh không, hắn có quan hệ gì với ông?”
Diệp Thiên Minh? Diệp Thiên Minh nào? Có thù với cô ta sao?
Đàn Âm xoay người, khuôn mặt nhỏ nhắn thoáng vẻ thất vọng.
Manh mối lại đứt đoạn rồi, hai cái kẻ vô dụng này hành tẩu giang hồ bao lâu nay mà cũng chẳng quen biết được nhân vật nào ra hồn.
Đàn Âm lại nghĩ, chẳng lẽ người kia không tên là Diệp Thiên Minh?
“Bà cô, cô còn muốn hỏi gì nữa không?” Thấy hồi lâu không có động tĩnh, Diệp Đông Đông rón rén hỏi.
Giọng Đàn Âm không chút độ ấm: “Đền tiền xong thì cút đi.”
Thầy trò Diệp Đông Đông vội vàng bò ra ngoài. Chủ nhà hớn hở mở mã QR nhận tiền, nhìn ba vạn tệ quay về túi, mắt ông híp lại thành một đường chỉ.
Diệp Đông Đông trả tiền xong, khom lưng định lủi đi trong bộ dạng thảm hại, nhưng vừa mở cửa ra lại chạm mặt với bốn người cảnh sát.
Trong đó có cảnh sát Trần và cảnh sát Vương.
Hai người cảnh sát Trần hôm qua mới xử lý một sạp xem bói, hôm nay lại nhận được báo án, vừa nhìn thấy bộ dạng khả nghi của hai thầy trò kia liền chặn ngay cửa.
“Chào anh, chúng tôi nhận được tin báo có người lấy danh nghĩa bắt ma trừ tà để thực hiện hành vi lừa đảo, chúng tôi đến để điều tra.”
Chân Diệp Đông Đông lại mềm nhũn, hắn mếu máo quay vào trong hét lớn: “Cô… không phải cô nói tha cho chúng tôi sao! Cái con nha đầu tâm địa độc ác này!”
Chủ nhà cười gian xảo: “Đại sư nói tha cho ông chứ tôi có nói tha đâu, lũ lừa đảo chết tiệt các người phải ngồi tù mới đúng!”
Chủ nhà bước ra với vẻ nghĩa chính ngôn từ, chợt nhận ra viên cảnh sát trước mặt có chút quen mắt: “Anh… anh là cảnh sát Trần?”
Trần Tư Viễn hơi ngẩn ra, nghi hoặc hỏi: “Ông là?”
Chủ nhà tỏ vẻ thân thiết nói: “Vụ án anh shipper qua đời ở nhà thuê phố Vĩnh An một năm trước ấy, tôi là chủ nhà trọ đây, lúc đó chính anh là người đến hỏi chuyện mà.”
Trần Tư Viễn ngẫm nghĩ một lúc cũng nhớ ra: “Là ông à, thế mọi người đây là?”
Chủ nhà chỉ vào Diệp Đông Đông: “Chính là hắn, bảo là giúp nhà tôi bắt ma, kết quả toàn là trò bịp bợm. Không an toàn được bao lâu thì cả khu nhà trọ của tôi sẽ xảy ra chuyện, may mà tôi gặp được đại sư chân chính đã vạch trần mấy cái pháp sự hạ lưu của hắn, bây giờ còn giúp tôi đòi lại số tiền bị lừa nữa.”
Vừa nói ông vừa đưa lịch sử giao dịch vừa nhận được cho Trần Tư Viễn xem.
Trần Tư Viễn hơi cau mày, trên mặt vừa ngạc nhiên vừa tò mò. Mấy viên cảnh sát còn lại phối hợp bắt giữ thầy trò Diệp Đông Đông.
“Có tiện cho tôi gặp vị đại sư kia một chút không?”
Chủ nhà rất biết điều mời họ vào. Cảnh sát Trần nhìn thấy người đang chơi đùa với chó trên sàn nhà trông quen quen, đến khi cô ngẩng đầu lên.
Cảnh sát Trần và cảnh sát Vương đều ngẩn người, có chút bất ngờ.
Đây không phải là cô bé bày sạp hôm qua sao?
“Cô Đàn, cô…”
Nhất thời, cả hai người đều không biết mở lời thế nào.
“Các anh quen nhau à?” Chủ nhà rất ngạc nhiên.
Cảnh sát Trần xâu chuỗi lại sự việc. Hôm qua sau khi về đồn, anh đã cung cấp manh mối cho đội trưởng, nhân lúc bạn gái nghi phạm tan làm về nhà liền yêu cầu cô ta phối hợp mở cửa, quả nhiên phát hiện nghi phạm đang lẩn trốn trong nhà cô ta.
Nghĩ lại những lời đại sư nói hôm qua, linh nghiệm thật.
Vậy chuyện hôm nay…
Đàn Âm đứng dậy: “Hôm qua có gặp rồi.”
Cảnh sát Vương chợt nghĩ ra điều gì: “Thưa ông, ông nói là ông gặp được đại sư chân chính, còn giúp ông bắt ma, vậy con ma đó là?”
Chủ nhà không trả lời ngay mà nhìn sang Đàn Âm trước, lại nhìn vào vị trí trống không nơi Hứa Anh Kiệt vừa đứng.
Thế này chẳng phải trùng hợp quá sao, đều quen biết cả, vậy chuyện của Hứa Anh Kiệt chẳng phải dễ giải quyết hơn rồi ư.
“Chính là người mà các anh đang nghĩ đến đấy. Còn về chi tiết hơn thì các anh sẽ sớm biết thôi, hai người họ cũng sẽ cung cấp một số manh mối.” Đàn Âm nhìn hai kẻ đang bị còng tay quặt ra sau lưng, nhắc nhở.
Cảnh sát Vương và cảnh sát Trần đều cảm thấy Đàn Âm thật thần bí khó lường, dường như mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay cô.
Hai người hỏi chủ nhà thêm vài tình tiết rồi áp giải thầy trò Diệp Đông Đông đi. Lúc đi, Đại Bạch chú ý thấy ánh mắt đầy căm hận của Diệp Đông Đông.
“Cô nói xem sau khi hai kẻ đó ra tù, liệu có thù hận cô không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


