Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bói quá chuẩn, nổi tiếng đến mức bị cảnh sát để mắt Chương 9: Đàn Âm Không Đi Làm Ảnh Hậu Thì Thật Đáng Tiếc

Cài Đặt

Chương 9: Đàn Âm Không Đi Làm Ảnh Hậu Thì Thật Đáng Tiếc

Đàn Âm rất nhanh đã đợi được cảnh sát tới.

Viên cảnh sát vừa đến, nhìn thấy sạp xem bói của cô thì lập tức chú ý.

“Cô nói là cô đang kinh doanh sạp xem bói này hả?” Cảnh sát Vương hỏi.

“Đúng vậy, tôi đều kinh doanh hợp pháp cả mà.”

“Cô có biết là mình đang tuyên truyền mê tín dị đoan, lừa đảo gạt người không hả.”

“Xem không chuẩn mới gọi là mê tín dị đoan, chỗ tôi gọi là huyền học, bao chuẩn.”

“Được, vậy cô chứng minh cho chúng tôi xem.” Cảnh sát Trần Tư Viễn cầm bút ghi chép.

“Vậy phiền cảnh sát cung cấp bát tự ngày sinh.”

Cảnh sát Vương Mục đáp: “Giờ Tỵ ngày 7 tháng 8 năm 19XX.”

“Phải báo chính xác đấy nhé.”

Cảnh sát Vương ngẩn ra, sao cô biết là không chính xác chứ. Anh sờ mũi rồi báo lại một ngày giờ khác.

Đàn Âm nhìn thoáng qua tướng mạo của anh rồi bắt đầu bấm đốt ngón tay: “Năm bảy tuổi, anh sẩy chân rơi xuống nước, được một dân cảnh đi ngang qua cứu sống. Từ ngày đó, anh đã thề phải trở thành một người cảnh sát.”

Cảnh sát Vương nhìn đồng nghiệp một cái, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.

Đàn Âm nói tiếp: “Hai năm trước, khi truy bắt tội phạm, anh không cẩn thận bị tên tội phạm trốn trong góc tối dùng dao găm đâm bị thương ở bụng, hiện giờ trên bụng vẫn còn ba vết sẹo.”

Cảnh sát Vương theo bản năng ôm lấy bụng mình, chuyện anh bị thương ở đây chỉ có người nhà và đồng đội mới biết.

Lại nghe Đàn Âm nói: “Ba nhát dao đó đều tránh được chỗ hiểm, lúc đó trên người anh chắc chắn có mang theo bùa hộ mệnh nên mới tránh được kiếp nạn này.”

Lần này thì cảnh sát Vương hoàn toàn chấn động. Phải đợi đến khi tỉnh lại anh mới biết, nhát dao nào đâm xuống cũng nhắm vào chỗ hiểm, nhưng nhát nào cũng bị lệch góc độ tránh được vị trí chí mạng. Mẹ nói với anh, là bùa hộ mệnh đã bảo vệ tính mạng cho anh.

Lá bùa hộ mệnh đó anh kẹp trong thẻ cảnh sát, lúc lấy ra thì nó đã hóa thành tro bụi.

“Tôi nói có đúng không? Còn cần nói tiếp nữa không?” Đàn Âm hỏi.

Cảnh sát Vương hoàn hồn, anh đã tin Đàn Âm thực sự biết xem bói, bèn hỏi với giọng nghĩa chính ngôn từ: “Chính là người này xâm phạm quyền chân dung của cô đúng không?”

Cảnh sát Trần đi một vòng quanh người đàn ông đang đứng bất động bên cạnh, phát hiện sau lưng hắn thế mà lại dán một lá bùa.

“Cái này là?”

“Ồ, bùa định thân.” Đàn Âm bước tới gỡ xuống.

Lý Thành vừa cử động được thì đã bị hai vị cảnh sát nhanh tay lẹ mắt tóm chặt hai bên trái phải.

Loạt thao tác của Đàn Âm khiến bọn họ mở rộng tầm mắt.

Cảnh sát Vương đảo mắt, nghĩ đến điều gì đó bèn ho khan một tiếng vẻ hơi ngại ngùng: “Tôi có thể xem một quẻ không?”

“Có ảnh chụp gần đây và bát tự ngày sinh của hắn không?”

Cảnh sát Vương và cảnh sát Trần nhìn nhau truyền đạt thông tin.

Cảnh sát Vương: Cho không?

Cảnh sát Trần: Thật à?

Cảnh sát Vương: Thật.

Cảnh sát Trần: Cho đi.

Tên nghi phạm kia lẩn trốn đã lâu khiến bọn họ tìm kiếm rất vất vả, suốt nửa tháng trời không có chút tung tích nào.

Cảnh sát Trần cho Đàn Âm xem một số thông tin của nghi phạm.

“Kẻ này giỏi mưu mô, bạn gái hắn lại là người trọng tình nghĩa. Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, các anh có thể đến nhà đằng gái tìm thử xem.”

Hai người đều ngẩn ra. Trước đây bọn họ đã nhiều lần đến nhà bạn gái nghi phạm để điều tra nhưng đều không thấy tung tích hắn đâu, bạn gái nghi phạm cũng khẳng định hắn không thể nào ở trong nhà cô ta. Bọn họ quan sát nhiều lần cũng không phát hiện bất cứ điểm bất thường nào.

Nếu đúng là như vậy thì cô bạn gái đang giúp nghi phạm khai gian và che giấu.

Cảnh sát Trần cảm ơn Đàn Âm, lưu lại họ tên và số điện thoại của cô rồi đưa Lý Thành đi.

Sau đó, cảnh sát đột kích nhà bạn gái nghi phạm, quả nhiên phát hiện nghi phạm đang trốn ở đó. Tên này có ý thức phản trinh sát rất mạnh, sinh hoạt đều đeo găng tay và các vật dụng khác để tránh để lại dấu vết.

Đàn Âm cũng nhanh chóng dọn hàng về nhà thuê.

Ngày hôm sau.

Đàn Âm và Diệp đại sư hẹn gặp nhau tại một nhà hàng.

Chủ nhà làm chủ chi, ông ta trốn trước ở góc khuất bên ngoài, đợi Diệp đại sư tới.

Nhìn thấy người quen bước ra từ thang máy, chủ nhà lén nhắc nhở Đàn Âm.

Đàn Âm chuẩn bị đồ đạc xong xuôi, nghe thấy tiếng gõ cửa phòng bao thì ra mở cửa. Đập vào mắt là một người đàn ông trẻ tuổi mặc áo Tôn Trung Sơn, tay xách một chiếc vali lớn dài khoảng sáu mươi phân.

Người đi sau hắn mặc đồ Đường màu đen, kính râm đen che kín mắt, trên cổ đeo một tấm thẻ gỗ, tay vân vê tràng hạt, trông rất ra dáng.

Đàn Âm liếc mắt liền nhận ra thẻ gỗ và tràng hạt đều là đồ thật.

“Cô chính là cô Đàn?”

“Phải, tôi tin các vị chính là Diệp đại sư rồi, mau vào đi, mẹ chồng tôi đang ở bên trong.”

Mẹ chồng do Hứa Anh Kiệt đóng giả đang ngồi trước bàn ăn. Rõ ràng không có ai nhưng đầu bà cụ cứ nghiêng sang trái, thì thầm không biết đang nói cái gì.

Diệp đại sư tay trái vân vê tràng hạt, tay phải chắp sau lưng. Nhìn thấy Đàn Âm xinh đẹp như vậy, đôi mắt sau lớp kính râm của hắn trừng lớn, đánh giá cô từ trên xuống dưới.

Đàn Âm xoay người, lờ đi ánh mắt bỉ ổi của hắn: “Diệp đại sư, phiền ngài xem giúp mẹ chồng tôi với.”

Diệp đại sư ra vẻ cao siêu đi tới trước mặt bà cụ. Hắn nhìn kỹ một lượt nhưng chẳng thấy điểm gì bất thường, lại nhìn sang vị trí bên cạnh cũng không phát hiện có thứ gì, trong lòng không khỏi suy tư.

Chẳng lẽ là giả?

Không đúng, nhìn thế này chắc là bị hoang tưởng rồi.

Mắt hắn đảo một vòng, nghiêm túc mở miệng: “Con quỷ này đã ám mẹ chồng cô một thời gian rồi.”

Đàn Âm che miệng, cố nặn ra một giọt nước mắt: “Tôi đã nói rồi, tôi bảo mẹ chồng buổi tối hạn chế ra ngoài mà bà ấy cứ không nghe. Giờ thì hay rồi, quả nhiên bị thứ bẩn thỉu ám vào người. Đại sư, ngài nhất định phải giúp chúng tôi, bao nhiêu tiền cũng không thành vấn đề!”

Đàn Âm khẩn thiết cầu xin.

Diệp đại sư lần tràng hạt trong tay, đợi một lúc mới giơ tay lên bảo: “Đừng hoảng, đợi bản đạo làm một buổi pháp sự thu phục con quỷ đó là được.”

Đàn Âm gật đầu, xoay người làm động tác lau nước mắt.

Đại Bạch nằm bò trên ghế liếc nhìn cô: Không đi làm ảnh hậu thì thật đáng tiếc.

Diệp đại sư ra lệnh cho đệ tử Đại Vũ chuẩn bị pháp sự.

“Vâng, sư phụ.” Đại Vũ mở chiếc vali lớn mang theo ra, bên trong toàn là đạo cụ làm pháp sự.

Gương bát quái, chu sa, bùa vàng, bảo kiếm đều có đủ, được xếp ngay ngắn chỉnh tề.

Đàn Âm nhìn kỹ, đồ đạc đều là thật, trông cũng chuyên nghiệp đấy nhưng trình độ thì bình thường. Cô chỉ dán lên người nam quỷ một lá bùa dịch dung và che chắn quỷ khí mà hắn cũng không nhìn ra.

Tâm địa lại còn đen tối thế này, bắt nạt người thường không nhìn thấy, không có cũng nói thành có, không sợ bị sét đánh sao.

Cô muốn xem thử hắn định diễn tiếp thế nào.

Đại Vũ đã chuẩn bị xong đạo cụ.

Diệp đại sư tháo kính râm, đặt tràng hạt xuống, bắt đầu niệm chú bắt quyết. Sau đó hắn chộp lấy lá bùa vàng trên bàn ném vào trong bát, lá bùa lập tức bốc cháy. Diệp đại sư cầm kiếm gỗ đào khều nhẹ trong bát, miệng quát lớn: “Nghiệt chướng, hôm nay bản đạo sẽ thu phục ngươi!”

Hắn quát tháo một hồi, chân đạp bước Thất Tinh, đâm mạnh về phía chiếc ghế, lại múa may giữa không trung như đang đánh nhau với ai đó.

Đàn Âm lẳng lặng nhìn hắn diễn, bàn tay trắng nõn che đi khóe miệng đang cong xuống.

Khoảng năm phút sau, Diệp đại sư ngừng đánh, hắn thu kiếm gỗ đào lại, bước đi mạnh mẽ đến trước mặt Đàn Âm: “Quỷ đã bị tiêu trừ. Vì lão phu nhân bị ác quỷ xâm nhập nên tinh thần có thể bị tổn hại, đi bệnh viện kê ít thuốc điều dưỡng là khỏi thôi.”

Đôi mắt Đàn Âm trong veo ngấn nước: “Vâng, thật sự cảm ơn đại sư quá.” Bỗng nhiên, mắt cô trợn to, chỉ tay về phía sau lưng hắn với vẻ mặt kinh hoàng: “Mẹ… mẹ…”

Diệp đại sư nghi hoặc quay đầu lại, vừa nhìn một cái đã bị dọa cho giật nảy mình.

Chỉ thấy bà cụ trung niên vốn dĩ ngoài năm mươi tuổi thì da dẻ bỗng nứt toác, một khuôn mặt đàn ông từ từ lộ ra.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc