Tháng Năm, sân trường đỏ rực hoa phượng. Những chùm hoa rơi xuống, trải thành một thảm sắc đỏ dưới gốc cây già. Tiếng ve râm ran không ngớt, dường như thúc giục bao lời chưa kịp nói thành lời.
An Nhiên ngồi ở ghế đá quen thuộc, đôi bàn tay đan vào nhau, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Cô đã quyết rồi — hôm nay nhất định phải nói.
Trước mắt, Hoàng Thư đang cúi đầu đọc sách, sống mũi cao thẳng, gương mặt nghiêm nghị khiến trái tim cô đập loạn nhịp.
“Nhiên à, hôm nay hoặc không bao giờ. Nếu cậu không nói, có lẽ cậu sẽ mãi mãi chỉ là cái bóng phía sau.”
Cô hít sâu một hơi, rồi gọi khẽ:
— “Thư…”
Cậu ngẩng đầu, ánh mắt đen láy nhìn sang.
An Nhiên nuốt nước bọt, cố lấy hết can đảm:
— “Tớ… tớ thích cậu. Tớ đã thích cậu từ rất lâu rồi. Chúng ta… thử yêu nhau nhé?”
Không khí bỗng lặng đi. Chỉ còn tiếng ve sầu kêu inh ỏi, và tim An Nhiên đập như muốn vỡ tung.
Hoàng Thư hơi sững người. Cậu đặt quyển sách xuống, nhìn cô thật lâu. Đôi mắt ấy, vốn lạnh lùng, lúc này dường như ẩn chứa điều gì đó không rõ ràng.
Một lúc sau, cậu khẽ gật đầu:
— “Ừ, được.”
An Nhiên ngẩn ra. Trong một giây, cô không tin vào tai mình. Đôi mắt lập tức sáng bừng, môi run run:
— “Thật… thật không? Cậu đồng ý… đồng ý yêu tớ sao?”
Hoàng Thư không nói gì thêm, chỉ khẽ quay mặt đi. Nhưng với An Nhiên, thế đã đủ.
Khoảnh khắc ấy, cả bầu trời như rực sáng. Cô cảm thấy mình vừa chạm tay tới giấc mơ ngọt ngào nhất của tuổi trẻ.
Ngày hôm đó, An Nhiên và Hoàng Thư đi cùng nhau về nhà, nhưng cảm giác lại khác hẳn mọi lần trước.
An Nhiên cẩn thận bước chậm hơn, tim rộn ràng. Mỗi khi tay cô lơ đãng chạm vào tay cậu, trái tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Cuối cùng, cô lấy hết dũng khí, bàn tay run rẩy vươn ra, nắm lấy tay Hoàng Thư.
Cậu hơi giật mình, ánh mắt nhìn xuống chỗ tay đang bị nắm. Nhưng rồi, không hất ra.
An Nhiên ngẩng mặt, nụ cười rạng rỡ như hoa phượng trên cao:
— “Từ giờ, cậu chính thức là bạn trai của tớ nhé.”
Hoàng Thư khẽ nhếch môi, nhưng không trả lời. Chỉ là bàn tay ấy, dù lạnh lùng, vẫn để yên cho cô nắm.
Với An Nhiên, đó chính là bằng chứng của hạnh phúc.
Một buổi chiều khác, trời nắng dịu. Sau giờ học, cả hai đi dạo quanh hồ nhỏ gần trường.
An Nhiên tíu tít kể chuyện, còn Hoàng Thư vẫn im lặng lắng nghe. Khi gió khẽ thổi qua, tà váy trắng của An Nhiên tung bay, sợi tóc lòa xòa trước trán.
Cô ngẩng đầu nhìn cậu, đôi mắt sáng lấp lánh:
— “Thư này, cậu có nghĩ… nụ hôn đầu tiên sẽ thế nào không?”
Cậu thoáng sững, rồi chau mày:
— “Sao lại hỏi cái đó?”
An Nhiên cười, má đỏ ửng:
— “Chỉ là tò mò thôi mà. Người ta nói, nụ hôn đầu sẽ mãi mãi không quên được.”
Cô cúi gằm mặt, ngón tay xoắn vào vạt áo. Trái tim đập loạn nhịp, vừa chờ đợi, vừa lo lắng.
Khoảnh khắc yên lặng kéo dài, đến mức An Nhiên tưởng mình dại dột quá, muốn rút lại câu hỏi. Nhưng đúng lúc ấy, Hoàng Thư đột ngột cúi xuống.
Đôi môi cậu khẽ chạm vào môi cô — nhẹ như cánh chuồn đậu, vụng dại nhưng cũng đủ để khiến An Nhiên sững sờ, toàn thân nóng bừng.
Chỉ thoáng qua trong chớp mắt, nhưng với cô, đó là cả một thế giới rực rỡ nổ tung.
Cậu nhanh chóng buông ra, quay mặt đi, giọng trầm thấp:
— “Đừng hỏi mấy câu ngốc nghếch nữa.”
Từ hôm đó, An Nhiên như người đang bay trên mây. Mỗi ngày đến trường, mỗi lần được đi cùng Hoàng Thư, đều khiến cô ngập tràn niềm vui.
Bạn bè bắt đầu xì xào:
— “Hình như An Nhiên và Hoàng Thư… đang hẹn hò thật kìa!”
Lần này, An Nhiên không phủ nhận nữa. Cô mỉm cười, trong lòng thầm reo lên: “Đúng vậy, chúng mình đang hẹn hò đó.”
Nhưng, khi đêm về, lúc một mình trong căn phòng tối, An Nhiên chợt nhận ra: tình yêu này, dường như chỉ có mình cô là người chủ động.
Tin nhắn cô gửi, nhiều khi chỉ được trả lời bằng một chữ.
Lời chúc buổi sáng, đôi khi chẳng nhận lại hồi âm.
Những buổi hẹn hò, phần lớn là cô đề nghị, còn Hoàng Thư chỉ lặng lẽ đi theo.
An Nhiên tự an ủi: “Có lẽ cậu ấy không giỏi thể hiện. Mình sẽ bù đắp bằng tình cảm của mình. Chỉ cần bên nhau, thế là đủ.”
Cô không biết rằng, sau nụ hôn đầu ngọt ngào ấy, một mầm mống nghi ngờ đã vô tình được gieo vào lòng mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


