Từ ngày Hoàng Thư gật đầu đồng ý, cuộc sống của An Nhiên dường như rực rỡ hơn hẳn. Những con đường vốn quen thuộc, những buổi sáng nắng gắt, những buổi chiều gió lộng… tất cả đều trở nên khác biệt, bởi trong lòng cô giờ đây có một danh xưng mới: bạn gái của Hoàng Thư.
Mỗi sáng, cô vẫn đứng trước cổng chờ cậu như bao năm nay, nhưng khác ở chỗ, khi bạn bè trêu chọc, cô không còn đỏ mặt chối đây đẩy nữa. Cô có thể mỉm cười, siết chặt quai cặp, ngẩng cao đầu: “Đúng, bọn mình đang yêu nhau.”
Với An Nhiên, đó là niềm hạnh phúc giản đơn, cũng là sự công nhận cô hằng mong đợi.
Có hôm, An Nhiên hớn hở kéo Hoàng Thư đi uống trà sữa sau giờ học.
— “Người ta bảo, các cặp đôi mới yêu phải cùng nhau làm những điều nhỏ nhặt. Ví dụ như chia nhau một ly nước, ăn chung một que kem, đi xem phim, cùng làm bài tập…”
Cô liệt kê bằng giọng đầy hứng khởi, ánh mắt sáng long lanh như chứa cả bầu trời sao.
Hoàng Thư nghe, chỉ khẽ gật đầu.
— “Ừ, nếu cậu thích thì làm.”
Thế là cô hăm hở gọi hai chiếc ống hút, chọc vào cùng một ly trà sữa. Hớp đầu tiên, cô cố ý để ống hút của mình chạm vào ống hút của cậu, tim đập loạn xạ như sắp nổ tung.
Còn cậu thì sao? Chỉ lặng lẽ cúi đầu uống, vẻ mặt chẳng biểu lộ nhiều cảm xúc.
Nhưng An Nhiên không để tâm. Đối với cô, chỉ cần Hoàng Thư ngồi ở đó, cùng chia sẻ với mình một ly nước, đã là ngọt ngào hơn cả.
Ngày lễ tình nhân đầu tiên của họ, An Nhiên dành cả tuần chuẩn bị.
Cô tự tay gấp một lọ ngôi sao giấy, mỗi ngôi sao ghi một câu ngắn ngủi: “Chúc cậu luôn vui vẻ.”, “Lần nào cũng thi điểm 10 nhé!”, “Mình thích cậu nhiều lắm.”
Tối hôm ấy, cô hồi hộp trao lọ ngôi sao cho Hoàng Thư, hai bàn tay run run.
— “Tặng cậu. Đây là quà tình nhân đầu tiên của chúng ta.”
Hoàng Thư nhận lấy, nhìn qua rồi gật đầu:
— “Cảm ơn. Tớ… không chuẩn bị gì cả.”
An Nhiên thoáng khựng, nhưng ngay sau đó, cô nhoẻn cười, lắc đầu:
— “Không sao đâu. Chỉ cần cậu nhận quà, thế là đủ với mình.”
Và quả thật, với An Nhiên, khoảnh khắc ấy vẫn lung linh như một giấc mơ.
Thế nhưng, giấc mơ ngọt ngào thường không kéo dài được lâu.
Một ngày nọ, An Nhiên hớt hải chạy đến sân trường, tay cầm ô, vì nghe tin trời sẽ đổ mưa. Khi đến nơi, cô thấy Hoàng Thư đứng dưới hiên, nhưng bên cạnh cậu còn có Lam Yên.
Cô gái ấy đưa chiếc ô cho Hoàng Thư, dịu dàng nói:
— “Cậu cứ dùng đi, mình còn có bạn chờ ngoài cổng.”
Hoàng Thư thoáng do dự, rồi nhận lấy chiếc ô.
Khoảnh khắc đó, tim An Nhiên như bị ai siết chặt. Cô đứng lặng, tay nắm chặt cán ô đến mức trắng bệch.
Khi Hoàng Thư quay lại thấy cô, cậu chỉ nhíu mày:
— “Sao lại chạy ra đây? Trời mưa to thế.”
An Nhiên cố nặn ra một nụ cười, giọng lạc đi:
— “Tớ… tớ mang ô cho cậu. Nhưng xem ra không cần nữa rồi.”
Cô quay lưng, giấu đi đôi mắt đã hoe đỏ.
Kể từ hôm đó, An Nhiên bắt đầu nhận ra sự bất thường.
Cô là người nhắn tin trước, gọi điện trước, hẹn hò trước.
Cô là người chuẩn bị quà, nghĩ cách tạo bất ngờ, tìm mọi lý do để cả hai có kỷ niệm chung.
Còn Hoàng Thư… cậu vẫn ở đó, nhưng hầu như chỉ hiện diện như một người đứng ngoài.
Một lần, An Nhiên lấy hết can đảm hỏi:
— “Thư này, cậu có bao giờ thấy vui… khi ở bên tớ không?”
Cậu thoáng ngạc nhiên, rồi đáp gọn lỏn:
— “Có.”
— “Vậy… cậu có thích tớ không?”
Câu hỏi ấy khiến không khí ngưng đọng. Hoàng Thư im lặng rất lâu, rồi chỉ nói:
— “Nếu không thích, tớ đã chẳng đồng ý.”
An Nhiên cười, nhưng nụ cười chua xót, như ngậm đường mà lẫn vị đắng.
— “Không sao đâu. Chỉ cần cậu ở bên, cho dù tình cảm chỉ đến từ một phía, mình cũng sẽ cố gắng nhiều hơn nữa.”
Cô không biết rằng, chính sự cố chấp ấy sẽ đưa mình đến một ngã rẽ đầy đau lòng phía trước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










