Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bỏ Lỡ Mùa Hoa Nở Chương 2: Thầm Thương Trộm Nhớ

Cài Đặt

Chương 2: Thầm Thương Trộm Nhớ

Tiếng chuông trường vang lên giữa trưa hè oi ả, học sinh túa ra khỏi lớp như bầy chim vừa được thả. An Nhiên lách qua đám đông, ôm hộp cơm nóng hổi trong tay, vội vã chạy về phía phòng học của Hoàng Thư.

Mồ hôi lấm tấm trên trán, mái tóc buộc cao ướt nhẹp, nhưng đôi mắt sáng trong vẫn ngập tràn háo hức.

— “Thư này, tớ mang cơm cho cậu nè.”

Cô đặt hộp cơm lên bàn cậu, như một nghi thức quen thuộc.

Hoàng Thư ngẩng đầu, thoáng ngạc nhiên:

— “Sao cậu không ăn ở nhà ăn? Trưa nóng thế này còn chạy về đây làm gì?”

An Nhiên cười tít mắt, giọng lanh lảnh:

— “Tớ ăn rồi, tiện thể mang cho cậu. Mẹ tớ làm món cậu thích đấy.”

Cậu im lặng mở hộp cơm, không từ chối, cũng chẳng cảm ơn. Chỉ thế thôi mà trái tim An Nhiên đã vui rộn ràng, như vừa được cả thế giới ban tặng một món quà.

Những ngày tháng ấy, việc An Nhiên mang cơm cho Hoàng Thư gần như trở thành thói quen. Cô không thấy cực khổ, ngược lại còn thấy hạnh phúc, như thể mình vừa tìm ra một cách để tồn tại trong thế giới của cậu.

— “Không có đâu, bọn tớ… chỉ là bạn thân thôi.”

Bạn thân ư? Ba chữ ấy như một chiếc gai nhỏ, cắm vào tim nhưng cô vẫn cười.

Còn Hoàng Thư, lúc nào cũng im lặng trước những câu hỏi đó. Không phủ nhận, cũng chẳng khẳng định. Sự im lặng ấy, với An Nhiên, lại trở thành một niềm hy vọng mơ hồ: “Có lẽ cậu ấy không phản đối… tức là cũng có chút gì trong lòng?”

Buổi tối, khi cả khu tập thể đã chìm trong màn đêm, An Nhiên thường ngồi bên cửa sổ, lén nhìn sang căn phòng đối diện. Đèn bàn của Hoàng Thư hầu như luôn sáng đến khuya, bóng dáng cậu ngồi thẳng, tập trung học hành.

Cô mỉm cười, tự nhủ: “Cậu ấy thật chăm chỉ. Mình phải cố gắng nhiều hơn, mới có thể sánh bước cùng cậu ấy.”

Có những đêm, An Nhiên ôm gối nằm, nghĩ về ngày mai, nghĩ về lúc gặp cậu, nghĩ đến việc cậu có mỉm cười với mình không… Cô chìm vào giấc ngủ với trái tim rộn ràng, dù biết có thể ngày mai, Hoàng Thư vẫn sẽ lạnh nhạt như cũ.

Một hôm, trời bất ngờ đổ mưa lớn sau giờ tan học. An Nhiên cuống cuồng tìm khắp nơi, cuối cùng cũng thấy bóng Hoàng Thư đứng trú dưới mái hiên, áo sơ mi trắng ướt nhẹp, tóc rũ xuống trán.

Không kịp nghĩ ngợi, cô chạy lại, giơ chiếc ô bé nhỏ của mình lên:

— “Thư, dùng chung ô nhé.”

Hoàng Thư thoáng sững người, rồi lặng lẽ cúi xuống che chung. Mùi hương xà phòng thoảng qua mũi, hơi ấm từ vai cậu lan sang khiến An Nhiên đỏ bừng mặt.

Con đường về nhà chẳng còn xa, nhưng hôm ấy, với An Nhiên, dường như dài đến vô tận. Dài đến mức, cô có thể nghe rõ từng nhịp tim mình dồn dập, từng giọt mưa rơi xen lẫn hạnh phúc vụng dại.

Thế nhưng, sự ngọt ngào ấy thường chẳng kéo dài lâu.

Ngày hôm sau, An Nhiên hí hửng cầm cuốn sách tham khảo mới mua, định khoe với Hoàng Thư. Nhưng khi đến cửa lớp, cô khựng lại.

Trong lớp, Hoàng Thư đang nói chuyện với một nữ sinh khác. Nụ cười thoáng hiện trên gương mặt vốn dĩ lạnh lùng, ánh mắt dịu dàng mà An Nhiên chưa từng thấy.

Cô gái ấy là Lam Yên — hoa khôi lớp bên, giỏi giang và xinh đẹp, dáng vẻ thanh thoát như cành ngọc lan.

Tim An Nhiên chùng xuống. Cô đứng lặng ngoài cửa, cuốn sách trên tay bỗng trở nên nặng trĩu.

Khoảnh khắc ấy, An Nhiên hiểu ra một điều: mình chưa bao giờ là trung tâm thế giới của Hoàng Thư.

Tối hôm đó, cô nằm lăn qua lăn lại, trằn trọc không ngủ được. Trong đầu cứ hiện lên nụ cười của Hoàng Thư khi nói chuyện với Lam Yên.

“Cậu ấy có thích cô ấy không? Còn mình thì sao? Liệu trong tim cậu, có chút nào dành cho mình không?”

Nước mắt rơi ướt gối. Nhưng sáng hôm sau, An Nhiên vẫn tươi cười như thường, vẫn ríu rít chạy theo bên cạnh Hoàng Thư, vẫn giả vờ như không có gì.

Vì cô sợ, chỉ cần mình dừng lại một chút thôi, sợi dây mỏng manh nối hai người sẽ đứt tung, và khoảng cách sẽ trở nên vĩnh viễn.

Tuổi mười bảy, người ta thường thầm thương trộm nhớ như thế.

Có khi một cái gật đầu, một cái liếc mắt, một nụ cười nhỏ thôi cũng đủ để cả ngày bừng sáng.

Cũng có khi, chỉ một cái cau mày, một câu nói lạnh lùng, đủ khiến cả bầu trời trong lòng u ám.

An Nhiên biết rõ, mình đang chạy theo một giấc mơ mỏng manh. Nhưng cô không thể dừng lại. Vì đó là tuổi trẻ của cô, là niềm tin duy nhất cô muốn nắm giữ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc