Mùa hè năm ấy, nắng vàng trải dài trên con đường nhỏ chạy xuyên qua khu tập thể cũ. Tiếng ve sầu râm ran khắp vòm lá, từng cơn gió nóng rực thổi qua, mang theo mùi ngai ngái của hoa phượng đang rụng đỏ một khoảng sân trường.
An Nhiên ngồi trên bậc thềm nhà, đôi mắt to tròn sáng lấp lánh. Cô bé ôm quyển sách trong lòng, vừa đọc vừa ngẩng đầu nhìn cánh cổng màu xanh sắt đã sẫm màu vì thời gian. Mỗi lần cánh cổng ấy bật mở, bóng dáng quen thuộc của cậu bạn hàng xóm lại hiện ra, cao gầy, dáng người có phần gầy nhưng rắn rỏi, khuôn mặt nghiêm nghị hơn so với lứa tuổi.
— “Hoàng Thư! Đợi tớ với!”
Cô bé gọi, giọng líu lo như tiếng chim sẻ.
Cậu con trai quay đầu lại, ánh mắt đen nhánh liếc một cái, thản nhiên:
— “Đi nhanh lên, còn không thì tự đi.”
An Nhiên nhảy bật dậy, ôm sách chạy theo, đôi dép nhựa màu hồng khua lạch cạch trên con đường gập ghềnh. Cô chạy hụt hơi, nhưng nụ cười thì sáng đến mức át đi cái nắng hè oi ả.
Từ nhỏ đến lớn, An Nhiên luôn như thế — lúc nào cũng chạy theo phía sau cậu. Người trong xóm thường nói đùa: “Hoàng Thư đi đâu, có cái đuôi nhỏ tên An Nhiên chạy theo đấy.”
Ban đầu, khi còn bé xíu, cô coi Hoàng Thư như một người anh trai. Nhưng càng lớn, cô càng nhận ra tim mình đập nhanh mỗi khi nhìn thấy cậu. Sự lạnh lùng, trầm tĩnh của cậu giống như sức hút bí ẩn, khiến cô không ngừng muốn đến gần hơn, dù biết rằng, nhiều khi cậu chẳng mấy bận tâm đến sự hiện diện của mình.
Mùa hè năm mười bốn tuổi, cả hai cùng đỗ vào trường cấp ba trọng điểm của thành phố. Ngày nhập học, An Nhiên hí hửng chuẩn bị mọi thứ, thậm chí còn cẩn thận dán nhãn tên của Hoàng Thư lên bút, lên vở.
— “Cậu mà quên, thì lấy cái này mà dùng.” – Cô cười tươi, chìa ra một cái bút bi xanh đã dán nhãn.
Hoàng Thư cầm lấy, liếc qua, rồi bỏ vào túi mà không nói gì thêm. Thái độ hờ hững ấy chẳng những không làm An Nhiên buồn, mà còn khiến cô thầm vui trong lòng: “Ít nhất, cậu ấy cũng nhận lấy từ tay mình.”
Cả hai ngồi cạnh nhau trong lớp học. Bạn bè nhìn họ với ánh mắt đầy tò mò: một cô gái tươi tắn như ánh nắng và một chàng trai lạnh lùng như bóng râm. Có người còn trêu:
— “Hai người là cặp đôi đấy à?”
An Nhiên đỏ mặt, tim đập loạn xạ, chưa kịp trả lời thì Hoàng Thư đã lạnh nhạt:
— “Không phải.”
Chỉ hai chữ thôi, như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào. Nhưng An Nhiên vẫn mỉm cười, vội vã chữa cháy:
— “Đúng rồi, bọn tớ chỉ là bạn cùng xóm thôi.”
Nói thế, nhưng tận sâu trong lòng, cô bé lại thì thầm một câu khác: “Rồi một ngày nào đó, chúng ta sẽ là một đôi.”
Buổi chiều mùa hạ, sân trường rợp nắng. An Nhiên ngồi trên ghế đá dưới gốc cây bằng lăng, lấy giấy vẽ hí hoáy. Trên trang giấy là bóng dáng quen thuộc: một chàng trai khoác áo trắng, gương mặt nghiêm nghị, đôi mắt sáng ngời.
An Nhiên lúng túng che giấy lại, lí nhí:
— “Tại vì… cậu đẹp trai.”
Câu nói bộc phát khiến chính cô cũng ngượng ngùng, hai má đỏ ửng như hoa phượng ngoài kia. Hoàng Thư không đáp, chỉ đưa tay lấy cuốn vở trong tay cô, lật lật rồi trả lại, quay lưng đi.
Nhưng An Nhiên không để ý đến sự thờ ơ ấy. Đối với cô, chỉ cần được đứng cạnh, được nhìn thấy cậu mỗi ngày, thế là đã đủ hạnh phúc.
Mỗi buổi sáng, cô luôn chờ cậu trước cổng, cùng đi học.
Mỗi buổi chiều, cô cố tình giả vờ “có chuyện cần hỏi” để có cớ đi cùng về.
Trong suốt những năm tháng thanh xuân, An Nhiên đã lặng lẽ gieo từng hạt mầm tình cảm, hi vọng một ngày nào đó, mảnh đất khô cằn mang tên Hoàng Thư sẽ nảy nở chút gì dành cho cô.
Thế nhưng, cô không biết rằng… tình cảm một chiều cũng giống như việc gieo hạt trên sa mạc. Người gieo vẫn kiên trì, tin vào phép màu, nhưng đất có nảy mầm hay không, lại chẳng nằm trong tầm với của mình.
Ngày tháng vẫn thế trôi qua, một bên kiên nhẫn đuổi theo, một bên vô tình không ngoái lại. Và từ đó, câu chuyện của họ bắt đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










