Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bỏ lỡ 💔 Chương 3: Học Trò Mới

Cài Đặt

Chương 3: Học Trò Mới

Giữa tháng 5, cũng gần đến nghỉ hè. Cô không muốn về nhà.

Cô sợ gặp lại.

Cô gọi cho mẹ nói ở lại học thêm Tiếng Anh, có ngày nghỉ sẽ về.

Trời nắng, cái nóng nơi Thành phố ngột ngạt. Cô ngồi ở bàn học ôn bài, mở quạt hết cỡ, chân còn nhúng vào chậu nước. Mái tóc buộc cao, mặc chiếc váy hoa màu xanh lục. Dáng người nhỏ nhắn, con bé Ngân luôn mồm than Cô ăn tốn mà không chịu dậy thì. Quả đúng người cô gầy, ngoài gương mặt cũng coi là xinh xắn, làn da lại trắng hồng thì thân hình không được điểm nào.

Nóng đến não thiếu oxi, cô dựa lưng vào ghế, ngẩng mặt hít thở.

Có chuông điện thoại, cô uể oải bắt máy.

- Phương, giúp tao.

- Nói nghe xem là việc gì đã chứ.

Cô ngồi thẳng dậy. Là Oanh, bạn cùng bàn cô. Vâng, và con người đó chuẩn bị kết hôn. Lúc cô nghe tin, ngạc nhiên đến nỗi miệng không khép lại được.

- Tao bận lễ ăn hỏi, không đi dạy kèm được nữa, nhưng lại lỡ hứa dạy hết tháng 6 này rồi. Mày dạy hộ tao với được không?

- Gái hay trai?

Bình thường cô chỉ dạy con gái. Cô sợ dạy mấy cậu công tử bột, nhỡ khó bảo.

- Trai, nhưng đứa bé này hiền lành, nhút nhát lắm. Học hơi kém chút. Mày cố giúp tao đi.

Vì ôn thi nên cô cũng đã nghỉ đi dạy kèm, chỉ dạy 1 cô bé lớp 10 nốt tháng này. Cô thở dài.

- Nhận tiền người ta rồi hả.

- Uh.

Cô vỗ vỗ chán. Oanh không thấy cô trả lời, tiếp tục nài nỉ.

- Được không. Được không. Điiiiiii

- Rồi. Vì tương lai cháu tao. Tao hi sinh thân mình vậy. Gửi địa chỉ, điện thoại.

- Trời ơi, bạn Phương xinh gái nhất trên đời. Sau này nhất định tiền tài vô hạn,vạn thọ vô cương.

Cô phì cười, tính cô trầm mặc, sao đứa bạn nào của cô cũng mồm miệng tem tép thế. Lại nghĩ, cô hỏi

- Nhưng phụ huynh người ta chịu không?

Oanh cười hì hì

- Sao mà từ chối gia sư nức tiếng được. Tao đã trình bày rồi. Mẹ em ấy đồng ý.

À, ra là tiền trảm hậu tấu.

Cô không phải thiếu tiền học, gia đình không khá giả nhưng mẹ rất thương cô. Ở nhà không mấy khi đụng tay chân, đi học mẹ chu cấp đầy đủ. Cô nói đi làm gia sư, mẹ phản đối kiên quyết sợ con gái mình bị người ta bắt nạt. Cô vẫn cố đi vì muốn lấy kinh nghiệm dạy học.

Tối thứ 6, cô theo lịch hẹn tìm đến nhà HS của Oanh. Ngôi nhà giả biệt thự 3 tầng, sơn xanh, sân rất rộng, bên phải sân có tiểu cảnh, lối đi lát đá, một ao cá cảnh uốn lượn sát tường, trúc trồng bao quanh. Còn có rất nhiều hoa. Một dãy đèn tròn bám theo tường, tỏa ánh sáng dìu dịu.

Cô vào trong nhà, chào hỏi nữ chủ nhà. Cô Yến, nói hơn 50 tuổi, nhưng rất trẻ, dáng vẻ nhã nhặn. Cô không dám quan sát nhiều,trực tiếp đi lên phòng Tú - cậu học sinh mới của cô trên tầng 3.

Oanh đã trao đổi trước, nên cô cũng nắm được tình hình, thuận lợi làm quen và tiếp tục dạy kèm Tú. Cậu bé mới lớp 10, nhưng rất cao, da trắng, mắt nâu, khuôn miệng xinh xắn, sống mũi thẳng. Cô tự nhủ, nếu là con gái, hẳn sẽ là một đại mỹ nhân. Tú khá nhát, ít nói, nhưng rất lễ phép. Qua 3 buổi học, 2 cô trò bất giác lại hợp nhau, cảm giác gần gũi, Tú cười nhiều hơn, cũng không căng thẳng mà chăm chú học. Mặc dù, đúng là học không tốt lắm 😆.

- 2 cô trò nghỉ chút ăn ít quả.

Cô Yến niềm nở đi vào. Mới mấy hôm, thấy tâm trạng cậu con trai khá tốt, cô Yến vui vẻ ra mặt.

- Cảm ơn cô. Bọn cháu cũng học xong rồi. Cháu xin phép về sớm.

Cô khách khí, ăn hết 1 miếng táo rồi đứng dậy chào.

- Ừ,ừ. Vậy ngày kia lại tới kèm em nhé.

Cô Yến tươi cười, đi theo tiễn cô.

- Mẹ, con mới về.

Vừa xuống tới tầng 1, cô nghe thấy giọng 1 thanh niên, nhìn ra phía cửa, người con trai mặc bộ quân phục Cảnh sát, đang tháo giày để lên kệ tiến vào trong nhà.

Cô nhìn có chút quen mắt, gương mặt này quá đẹp rồi, nhất là đôi mắt, đôi mắt nâu trầm như muốn hút người đối diện sâu xuống đáy. Cô bất giác đứng im, nhìn không chớp mắt.

Anh ngẩng về phía cầu thang nơi có ánh mắt nhìn mình.

Cô thót tim cúi mặt.

Anh nghiêng đầu,hơi cười nhìn cô,chào khách sáo.

Cô Yến lại giới thiệu với cô.

- Đây là anh Minh, con trai lớn của cô.

Cô gật đầu dạ với anh. Rồi nhanh chóng chào cô Yến ra về.

Tất nhiên cô đã nhận ra, dù không nhớ rõ khuôn mặt, nhưng ánh mắt đấy, cô nhận ra.

Từ buổi tối hôm gặp mấy thanh niên đó, cô không muốn đi dạy tối, nhưng vì đã nhận lời Oanh, nên cô vẫn dạy Tú ca tối, mỗi tuần 3 buổi, cô đều sẽ về khá sớm.

Đang định dắt xe ra sân, cô nghe tiếng bước chân.

- Đi tối về, vẫn không sợ?

- Dạ.

Cô nhìn thấy anh đang đi tới. Nơi để xe nằm phía bên trái ngôi nhà, được xây riêng bên ngoài, đi từ sân qua một cánh cửa.

- Vẫn còn sớm ạ.

- Ừm. Thành phố, cũng không phải nơi thiếu an toàn.

Nói rồi anh bước tới chiếc xe trắng đỗ ở phía cuối, mở của xe cúi người vào, chắc lấy đồ gì đó.

Cô dắt xe ra, mở cổng. Đạp về. Không biết có phải ảo giác, cô cảm thấy có ánh mắt hướng theo cô đến tận ra khỏi cổng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc