Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô là sinh viên năm 3, Đại học sư phạm chuyên ngành Toán. Cũng không hiểu tại sao cô lại chọn chuyên ngành này, đây không phải môn cô thích. Mà thực sự, khi làm hồ sơ thi Đại học, cô cũng không rõ mình thích cái gì. Khi biết cả 2 đứa bạn cô đều đăng kí thi trường này, cô cũng đăng kí, chỉ có điều mỗi đứa 1 chuyên ngành với lý do: sau này mỗi đứa 1 nghề để còn nhờ cậy.😆.
Bắt đầu năm thứ 3, cô đi làm gia sư. Chủ yếu cô dạy ca lửng, từ 5h đến 7h. Hôm nay, vì buổi chiều HS của cô còn ở trường ngoại khóa, nên đổi lịch học tối.
Sau khi đãi thằng em cùng xóm bát phở để nó "ấm bụng yên lòng đi ngủ". Cô trở về phòng, qua phòng Ngân ới cô bạn 1 tiếng, nghe nó giáo huấn 1 tràng mới tha cô trở lại phòng. Mệt mỏi nằm trên giường, nhìn lên mấy ngôi sao gắn trên đình màn, cô với điện thoại, mở mess kéo xuống rất lâu, nhấn vào 1 ô tin nhắn cũ. Cô lướt lại mấy dòng tin nhắn, dừng lại bức ảnh trong đó, 1 người thanh niên mặc quân phục, nụ cười rạng rỡ. Cô nhìn hồi lâu, rồi lặng lẽ ấn nút xóa.
Xóa trong điện thoại, liệu có xóa được nụ cười đó trong trí nhớ cô không.
Cô là đứa ít nói, ngoài con đường từ nhà đến trường, thì cô chỉ xuất hiện ở nhà 2 đứa bạn thân. Thành tích học rất tốt, vì ngoài học ra không biết làm gì. Ngân thường nói, cô không khác gì con ma xó. Người như cô, kiểu gì cũng gặp mấy thằng sạn đời.
Ừ, là gặp thật.
Sau 2 ngày đầu tiên bước chân vào lớp 10, đã gặp rồi.
Cô đứng ở hành lang lớp học dưới tầng 1, nhìn ra sân trường, bị chú ý bởi tiếng chửi của 1 đàn anh. Tay cầm chổi, không biết là quét muốn lõm cái nền sân hay gì, mồm không ngớt chửi
- Này tao lại phải đi quét sân hộ mấy thằng md kia cơ à. Đm tối đi chơi cho lắm, sáng không ngóc được dậy...
1 tràng xổ ra.
Cô chăm chú nhìn, người con trai ấy cao tầm m7, không được coi là cao lắm so với các đàn anh đứng cùng, nhưng gương mặt lại rất đẹp, tóc cắt ngắn còn làm mấy đường gạch 2 bên, mũi cao, lông mày sắc nét, da hơi ngăm, mặc áo đồng phục ngắn tay, qua lớp áo trắng bị gió thổi dính vào người, cũng mơ hồ nhận ra mấy khối cơ ngực. Cô bất giác bị thu hút.
Như 1 thói quen, sáng nào cô cũng đứng ở hành lang đó, lạ 1 điều anh ấy nhìn có vẻ không giống học sinh ngoan, nhưng lại không bao giờ đi học muộn, cứ trước khi vào lớp khoảng 10p là anh xuất hiện ở cổng trường. Vác cái cặp trên vai, thường thì đi cùng 2, 3 đàn anh khác.
Anh học 12, cùng dãy lớp cô. Mặc dù không biết tên anh, nhưng cô đã sớm ghi gương mặt này trong trí nhớ, đặc biệt là nụ cười rạng rỡ của anh.
Mãi khi con bé Ngân bạn cô quyết định viết thư tỏ tình với đàn anh quen mặt hay đi cùng anh, cô mới biết tên anh: Trịnh Thế Thành. (Bạn thân anh,Trương Việt, người con bé Ngân tỏ tình đã từ chối).
Việc cô thầm thương anh, với việc anh có tình cảm với cô hay không hình như chẳng liên quan. Cô như chỉ yêu cái tên, và gương mặt ấy. Nên sau khi anh tốt nghiệp, cô học hết 2 năm Đại học, không gặp anh lần nào. Mặc dù trên bất cứ quyển sách vở nào của cô cũng có ghi 3 chữ T, nhưng khi cô biết anh đã ra trường, có người yêu, sắp kết hôn. Cô cũng không có cảm xúc gì. Chỉ là, vì cái tình cảm đó, mà cô không cho bất cứ ai cơ hội tán tỉnh. Nhiều khi cô tự nghĩ, bản thân mình có phải bệnh rồi không.
Cho đến đầu năm thứ 3 Đại học, hơn 12h khuya sau khi giải xong 1 đề thi, cô mở fb lướt xem thì nhận được tin nhắn từ 1 fb tên "Bão".
- Em là Phương, bạn Ngân phải không. Anh Thành, Trịnh Thế Thành.
Tim cô như ngừng đập trong vài giây. Chớp mắt mấy lần, không biết có phải mình ảo giác. Một lúc sau mới run rẩy nhắn lại
- Vâng.
Sau hôm đó, anh xin số điện thoại, thường xuyên gọi cho cô. Anh và cô người yêu trước xích mích lớn, chia tay. Cô ấy chuyển về quê.
Sau 1 tháng, Cô từ trường về nhà. Gặp lại anh như hẹn và chính thức trở thành người yêu anh, như 1 giấc mơ.
Cô hẹn gặp anh, anh vẫn như không có chuyện gì, nắm tay cô ôm vào lòng.
Cô mượn điện thoại anh, bấm vào dãy số đã gọi cho cô, hiện lên tên cô gái, cô cuối cùng không dám bấm gọi.
Anh nhìn cô, không nói.
Không ai nói lời chia tay. Cũng không nói với nhau thêm 1 lời nào nữa.
Gần tết, cô nhận tin anh kết hôn.
Cô trở về, đứng dưới mái hiên ngôi nhà đối diện nơi anh làm hôn lễ. Cô gái anh yêu chắc mặc váy cưới rất đẹp, anh chắc vô cùng hạnh phúc. Mưa rất lớn, trên mặt cô, không biết là nước mắt hay nước mưa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


