Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thi xong học kỳ, mọi ngưòi trong xóm trọ rục rịch thu dọn đồ về quê. Cô sang phòng giúp Ngân một tay.
- Không định về thật, Thảo với tao đều về sáng mai. Mày ở đây có một mình, không chán?
Cô lắc đầu.
- Tao đăng ký học thêm Tiếng Anh rồi. Lại nhận gia sư hè 2 đứa. Thời gian đâu mà chán.
Ngân chép miệng
- Kệ mày, định trốn cả đời không về hay sao. Chia tay thì chia tay, mày nghĩ lắm.
Ngân cao hơn cô nửa cái đầu, gương mặt tròn, đôi mắt biết cười, vòng nào ra vòng đó. Với Ngân, yêu đương chỉ là gia vị, không lợi dụng, không bị lụy, cũng không đi quá giới hạn. Một cô gái cởi mở, tràn đầy sức sống, nhiều anh theo đuổi, cũng trải qua nhiều mối tình. 2 đứa chơi thân từ lúc lên cấp 2, không có lấy 1 điểm chung nhưng lại bám dính nhau như hình với bóng.
Hơn 2 tháng nghỉ hè, cô chỉ về nhà 3 ngày, không ra khỏi cửa. Xong sinh nhật em gái, cô liền trở về trường luôn.
Hôm nay sinh nhật Tú, cô được cô Yến chèo kéo đến ăn cơm. Đáng nhẽ chỉ dạy hết tháng 6, nhưng cô Yến đã đề nghị cô dạy luôn Tú cả hè lẫn trong năm.
Ra khỏi khu nhà đa năng, cô hướng ra cổng trường đi nhanh. Từ xa đã nhìn thấy thanh niên mặc quân phục, 2 tay xỏ túi, đứng dưới tán cây Bàng. Cái nhan sắc thu hút vô vàn ánh mắt của các thiếu nữ đi qua. Nhìn thấy cô bước lại, anh hơi nheo mắt rồi treo nụ cười. Hôm nay hoạt động ngoại khóa đầu năm, cô hiếm khi trang điểm, chiếc váy xanh biếc nhẹ nhàng bay theo gió, tóc xoăn nhẹ ngang lưng, cột nơ phía sau ( kiệt tác của con bé Ngân). Vì chương trình kết thúc trễ, cô Yến đặc biệt cử con trai cưng đến đón cô.
Lại gần anh, cô cố giữ khoảng cách trước những con mắt đang nhìn theo dò xét.
- Xin lỗi, để anh chờ rồi.
- Ừ. Đi luôn thôi chứ?
Anh nhìn cô, ánh mắt như đang cười. Hơn 3 tháng, cô cũng gặp anh thường xuyên. Anh không nói nhiều, cũng không phải kiệm lời. Nhưng cô cảm giác lúc nào cũng như anh đang đùa cợt. Từ lạ lẫm có chút sợ sệt, cô thành ra phòng bị, tránh được bèn tránh. Có lần Tú hỏi cô
- Chị cứ như sợ anh em thế?
Cô nhìn mặt Tú, nghiêm túc nói
- Chị có tâm lý như tội phạm, mặc dù không làm gì sai, cứ nhìn thấy quân phục thì lại thấy sợ, tim đập chân run.
-Giống em thế.
Rồi 2 chị em phá lên cười. Tú thì thầm
- Vậy bảo anh Minh ở nhà cấm mặc quân phục.
- Em dám bảo không.
Tú bịt mồm cười
- Em không dám.
Hôm nay lại mặc quân phục đi đón cô, chả lẽ không có cái gì khác để mặc.
Thấy cô chưa trả lời, anh gọi.
- Này cô giáo.
Cô đắn đo
- Hơi trễ nhưng anh đưa em về xóm trọ thay đồ trước đã được không?
Anh nhìn cô thêm 1 lượt.
- Sao thế?
- Cũng đâu phải sinh nhật em, hơi lố.
Xe dừng ở đầu ngõ, cô chạy vù đi vào, thay chiếc áo phông, quần jean, xỏ đôi dép trắng, cột búi tóc lên cao, vừa chạy ra chỗ xe anh vừa tẩy trang.
Anh như thường lệ vẫn nở nụ cười
- Không cần vội thế, anh lái nhanh chút là được.
Vào đến nhà, từ ngoài sân đã thấy đèn bật sáng khắp nơi. Trong nhà trang trí nhiều bóng bay. Cô Yến vẫy vẫy
- Phương, Phương, xuống bếp đi.
Cô dạ rồi đi xuống bếp. Phụ cô Yến và 2 bác gái nữa sắp đồ ăn.
Tiệc sinh nhật cũng không nhiều người, trừ 2 mâm gia đình gần gũi. Một mâm là khách, bạn của Tú, tính cả cô.
Tú vẫn kiệm lời như mọi khi. Gần sắp xếp xong, anh đi xuống, đã thay bộ đồ khác, chắc vừa tắm xong, trên tóc còn vương hơi nước.
Cô Yến nhìn anh
- Chi sắp đến chưa con, hay con đi đón con bé?
Anh ngước nhìn đồng hồ, đôi mắt khẽ lướt qua cô gái đang ngồi bày quả gần đó.
- Tự biết giờ đến.
Huỳnh Diệp Phương Chi - Bạn gái được cô Yến hao tốn công sức làm mối cho anh, chỉ vì mãi anh không giới thiệu ai về nhà. Anh không từ chối, vì biết có từ chối, cô Yến cũng không để anh yên. Cô chắc chắn anh cũng có yêu đương, cái gương mặt kia 8 phần là đào hoa phấp phới. Chắc chưa hưởng tận thanh xuân, nên không muốn bị giam cầm sớm. Cô tự tủm tỉm cười.
- Đang nghĩ xấu anh.
Cô giật thót. Anh đã tới ngồi ghế bên cạnh lúc nào.
- À,ha ha.
Cô cười trừ.
Lúc "Bạn gái" anh xuất hiện, cô ngắm không rời mắt. Quả thật người đẹp như tên, gương mặt thanh tú, thân hình tuyệt mỹ. Cô nhìn còn đắm đuối.
Tú bẹo tay cô
- Chị khéo chảy nước miếng.
- Ha. Anh của em lời to rồi.
Bữa tiệc vui vẻ, các bác, các cô nói không ngớt. Bàn đủ thứ trên đời. Cô ngồi bàn cuối, cùng Tú và mấy đứa bạn. Anh ngồi cạnh cô "Bạn gái" phía đối diện bàn bên cạnh. Anh cười, cô ấy e thẹn. Quả đúng như tranh vẽ trong truyện ngôn tình.
Chợt cô nghe được cuộc bàn luận tiếp theo, nói về cậu con trai nhà bác nào đó "lệch lạc giới tính" khiến bố mẹ đau đầu. Mọi người đều có vẻ chỉ trích.
- Trong giới giải trí cũng không ít. Thật ra cháu cũng không kỳ thị, nhưng vẫn không thể coi họ như bình thường. Tốt nhất con cháu mình vẫn mong là không vấp phải.
Cô "Bạn gái" xinh đẹp của anh bày tỏ.
Cô nhíu mày, khẽ nhìn về phía Tú, trong mắt không giấu nổi chút buồn thương.
Tiệc tan, mọi người lần lượt ra về. Anh được mẹ chỉ đạo đưa Chi về tận gia. Cô giúp dọn dẹp 1 chút, rồi bị cô Yến đẩy ra phòng khách.
- Bạn cháu sắp đến đón phải không. Để đấy các bác các cô làm.
Cô lững thững, tiến ra chỗ tiểu cảnh, ngồi xuống chiếc ghế dài gần đó.
- Chị, em dỗ mỹ nhân rồi đến đón chị ngay, chị chờ em.
Giọng Hưng vang lên trong điện thoại.
Cô ngả người, nhìn hồ cá trước mắt, khẽ thở dài. Có tiếng bước chân, cô nhận ra là anh. Anh tiến đến, đưa vào tay cô 1 lon nước, rồi nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh, châm thuốc hút.
Cô biết anh hút thuốc. Anh không hút trong nhà, thường ra ngoài sân. Chưa bao giờ, anh bật điếu thuốc ở gần cô như thế. Cô khẽ dịch xa ra.
Anh thở 1 hơi khói, mùi thuốc quanh quẩn.
- Em biết việc của Tú.
Anh hỏi. Cô hiểu ý anh. Tú càng ngày càng thân thiết, mọi điều đều tâm sự với cô. Ngay cả việc giới tính thật của mình.
- Vâng.
Anh im lặng, chăm chú hút thuốc. Cô hướng mắt nhìn sang, nửa gương mặt anh dưới đèn tròn ấm áp, lông mi rất dài, sống mũi cao, xương hàm rõ nét.
- Cảm ơn em. Có lẽ, Tú chỉ tìm được sự tin tưởng nơi em.
Anh không hút nữa, chỉ để điếu thuốc tự cháy trên tay.
- Anh nhìn thấy tình yêu thương thật lòng trong mắt em đối với Tú.
Cô gật đầu, im lặng.
Anh tắt điếu thuốc, quay người sang, trên mặt lại là nụ cười thường gặp.
- Thế sao không có chút thương mến gì cho anh nhỉ.
Cô nhíu mày, nhìn nụ cười của anh. Biết ngay không nghiêm túc nổi.
- Anh đưa bạn gái về, sao quay lại sớm vậy?
Đôi mắt anh lại càng cười long lanh.
- Em nghĩ có làm chuyện gì mất thời gian hay sao?
Cô nắm chặt tay, hừ nhẹ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


