Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bỏ lỡ 💔 Chương 1: Gặp Gỡ

Cài Đặt

Chương 1: Gặp Gỡ

Gần 10h tối, cô vội vã đạp xe từ Thành phố về lại trường, trong lòng thầm tự trách "mỗi lần ngồi giải 1 đề hay là quên mất cả thời gian".

Con đường từ Thành phố về trường có 2km, lúc đi xuống dốc thả phanh vô cùng sảng khoái, nhưng khi về lần nào cũng bã mồ hôi. Thời tiết cuối tháng 3, hôm nay lại nóng lạ thường. Đèn đường rực sáng, hầu như mọi nhà đều đã đóng cửa, vô cùng yên tĩnh. Cô mặc áo phông, khoác chiếc áo mỏng bên ngoài, quần bò rộng, tóc cột cao phía sau, trông rất đỗi bình thường,vì dùng sức đạp xe, hai má đỏ hồng cả lên, trên trán đã loáng thoáng mồ hôi.

Lấy hết sức bình sinh đạp lên con dốc, cô chợt nhìn thấy phía trước có 2 chiếc xe máy đang dừng bên đường, 3 cậu thanh niên ngồi trên xe xì xèo hút thuốc, tiếng cười nói chói tai. Tim cô bỗng đập càng nhanh.Thấy cô thân một mình khó nhọc đạp qua, chúng huých nhau, huýt sáo rồi buông lời trêu trọc.

- Em gái, đi đâu về khuya vậy, để bọn anh đưa về.

Cô không đáp, cũng chẳng dám nhìn, cắm cổ đạp xe tiếp.

Mấy thanh niên cười ngoác với nhau, rồi nổ máy đi theo sau, tiếp tục "mời gọi".

Cô hơi sợ, tuy là đường trục chính, bọn này có trêu ghẹo, cũng không dám manh động xằng bậy gì, nhưng nếu cứ đi theo đến ngã rẽ về khu trọ... Cô sởn da gà, cố gắng đạp nhanh. Nụ cười phía sau càng thêm hưng phấn.

Bất chợt, qua một đoạn cua, cô thấy 1 chiếc xe "Bồ câu" đang đỗ, có vẻ mấy chú Cảnh sát giao thông đang kiểm tra 1 chiếc xe khách đi đêm. Cô như kẻ chết

đuối vớ được cọc, đạp thật nhanh về phía đó, phanh cái két cạnh chiếc xe "Bồ câu".

Chú Cảnh sát đang đứng cạnh xe ngạc nhiên quay qua nhìn.

-Sao thế?

Máu chưa kịp chạy lên não, cô nói trong hơi thở

-Dạ cháu muốn kiểm tra giấy tờ.

Ông chú phì cười nhìn vào chiếc xe đạp.

-Ý cháu là muốn kiểm tra giấy tờ của chú hay gì?

Cô bối rối,đứng yên tại chỗ.

Đúng lúc đó, từ trên xe khách bước xuống thêm một "chú Cảnh sát"

-Chú Long, bằng lái xe này không chính chủ. Chú kiểm tra lại này.

Cô ngẩng lên nhìn mặt anh:

-Sao ạ?

-Không phải em đang nhìn quân phục mà nhớ người à?

-À. Dạ không.

Cô lắc đầu, mặc dù đúng 1 nửa là như vậy. Chỉ là, bây giờ nên gọi là người yêu cũ mới phải.

Nhìn vẻ mặt cô, thanh niên CS cười cười

-Mặt buồn thế này, chắc là người yêu cũ rồi nhỉ.

Cô trợn mắt, cái người này cố tình muốn ăn chửi phải. Nhưng với tình thế này, cô nhịn.

-Bên các chú hình như đều học về tâm lý tội phạm ?

-À, vậy đoán đúng rồi.

Nói rồi,anh quay đi, để quyển sổ trên yên xe rồi bắt đầu viết, không quản đến cô nữa.

Cô nhìn theo con đường phía trước. Không còn xa khu trọ lắm, nhưng không biết mấy thanh niên kia đã đi hẳn chưa. Cô vẫn hơi sợ. Chuông điện thoại đột nhiên

vang, cô giật mình xuýt hét lên thành tiếng, vội móc điện thoại trong túi đeo ra.

Là Ngân, con bạn thân gọi.

Vừa ấn nghe, đã nghe thấy tiếng oang oang

-Này cái con bé kia, bây giờ là mấy giờ rồi, có định về không thế.

-Ờ, đang về, sắp đến nhà rồi, nhưng...

-Sao?

-Em yêu, đi với anh nào à, để anh đến cướp em về.

Đầu bên kia đột ngột đổi thành giọng nam.

-Hưng à.

Cô hỏi, nhận ra tiếng thằng em ở cùng xóm.

-Đi xe ra đầu dốc này đón chị. Có...

Cô ngập ngừng, nhìn qua người thanh niên bên cạnh đang hí hụi viết lách gì đó.

-Thôi mày cứ ra đây đón chị đi.

-Một bát phở nhá.

Đầu bên kia cười nham nhở.

-Rồi.

-Ok. Tới liền.

Cô cúp máy, lẩm nhẩm " cái thằng, chỉ giỏi ăn"

Chú CS đã xuống xe, nhìn thấy cô vẫn đứng đó, cười cười.

-Định giám sát cán bộ làm việc hử?

-Dạ không có, cháu đi về giờ đây ạ.

Cô chậm chạp, dắt xe ra đường, ngó nghiêng 1 tí.

-Đi về muộn thế, phải mấy thanh niên nãy đi qua làm cháu sợ không?

Chú CS nói với theo.

-Dạ.

Cô chưa nói dứt lời đã nghe tiếng xe, đúng của Hưng rồi. Chưa cần nhìn rõ, đã đoán

trên mặt nó có 1 nụ cười nham nhở rồi.

- Em yêu, anh đến rồi đây.

Chắc nó định hét cho cả Thành phố này nghe sao ấy. Cô trừng mắt nhìn nó.

- Đi về.

Cô leo lên xe, bất giác quay lại nhìn, va phải ánh mắt của người thanh niên đó, cô giật thót mình, quay đi. Cắm cổ đạp.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc