Tần Y đã từng đính hôn nhưng số hắn không tốt, vị hôn thê đã tự vẫn, hiện giờ hắn vẫn còn độc thân.
Hai vị trưởng bối đi một xe, ba tiểu bối đi một xe.
Lên xe, Tần Chân ngồi vào ghế chính.
Hai vị muội muội ngồi hai bên trái phải Tần Chân, hai người họ trao đổi ánh mắt một lát rồi mỗi người chiếm một bên cửa sổ, ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài.
Phủ của trưởng công chúa nằm ở phía đông bắc Tần gia, từ nơi ở của Tần gia đi về phía bắc, qua hai con phố lớn theo hướng đông tây là tới.
Cả nhà xuống xe ngựa đi theo nữ quan đón khách vào phòng khách lớn trong hoa viên.
Quốc Khánh là một triều đại sau triều nhà Nguyên tồn tại hơn 200 năm. Oử triều đại này, kỹ thuật phát triển hơn so với giữa thời nhà Thanh, quan hệ nam nữ cũng cởi mở hơn nhiều so với thời Minh, Thanh.
Vì vậy nam tử và nữ tử có thể cùng vào vườn, chỉ đến khi khai tiệc mới ngồi tách ra ở hai phòng riêng.
Trưởng công chúa Văn Thanh tiếp khách tại phòng khách lớn, dưới sự dẫn dắt của nữ quan, người nhà họ Tần cùng nhau hành lễ.
Trưởng công chúa đã ngoài 50 tuổi nhưng bảo dưỡng cực tốt, trông chỉ như mới ngoài 40. Một bộ áo ngoài lụa hoa dệt màu xanh lục đậm càng tôn lên làn da trắng như ngọc, toát lên vẻ ung dung, cao quý.
Ánh mắt bà lướt qua gương mặt và dáng người Tần Chân một lượt, rồi nói với Tần lão phu nhân đang ngồi xuống: “Vóc dáng của tiểu thư này cũng không thấp đâu.”
Tần lão phu nhân cười theo: “Con bé có vóc dáng giống phụ thân, tính tình lại giống mẫu thân, không thích nói nhiều quả thật rất điềm đạm.”
Trưởng công chúa khẽ nhếch môi, ánh mắt lướt qua một góc phòng phía đông.
Phòng khách yên tĩnh trong giây lát.
Các nữ quyến bất giác ngừng trò chuyện, dùng khóe mắt liếc nhìn nam tử trẻ tuổi đang vắt chéo chân chuyên tâm ngắm nghía tiểu đao hình lá liễu trong tay.
“Xì!” Nam tử trẻ tuổi dường như cảm nhận được điều gì khác thường, hắn ngẩng đầu liếc Tần Chân một cái rồi bật cười khẽ.
Trưởng công chúa bèn ôn tồn nói: “Hoa thạch lựu trong vườn đang nở rộ, các con ra ngoài dạo chơi đi, cứ để cho bọn già chúng ta ở đây nói chuyện.”
“Vâng ạ.” Tần Chân và các tiểu thư khác đồng thanh đáp lời sau đó đồng loạt hơi cúi đầu lùi lại một bước nhỏ. Nàng liếc nhìn chiếc đồng hồ quả lắc ở góc tây rồi dẫn hai muội muội cùng rời khỏi phòng.
Ra khỏi cửa, đám thiếu niên thiếu nữ chia thành từng nhóm nhỏ rồi tản ra.
Tứ muội Tần Vân khẽ huých tay Ngũ muội Tần Khê: “Khê Khê, muội thấy sao?”
Tần Khê đáp: “Muội không dám nhìn, Tứ tỷ thì sao?”
Tần Vân lắc đầu: “Ta cũng không dám.”
Cả hai cùng nhìn về phía Tần Chân.
Tần Chân không để ý đến hai người họ, quay sang hỏi Tần Y: “Nhị ca có dự định gì không?”
Tần Y đáp: “Ta và Tứ đệ đi tìm vài bằng hữu quen biết, muội trông hai muội muội cho cẩn thận, các muội đừng gây chuyện đấy.”
Tần Vân nói: “Muội không muốn đi theo Nhị tỷ, Tứ ca, huynh dẫn muội đi chơi đi.”
Tần Khê vội gật đầu lia lịa.
Nàng đã trông thấy Chiêu Vương ngồi ở góc phòng phía đông.
Mặc dù chỉ thấy được hơn nửa khuôn mặt nhìn nghiêng, dù chỉ là một cái liếc vội vàng nhưng nàng cũng đủ bị nhan sắc ấy làm cho choáng ngợp.
Hắn có vầng trán đầy đặn, đôi mắt đào hoa thon dài, sống mũi cao thẳng, đường viền hàm sắc sảo. Dáng người hắn cao ráo thanh mảnh, chỉ tùy tiện ngồi đó thôi cũng đã toát lên khí chất ngút ngàn. Nếu có người bảo hắn là “Nam nhân bước ra từ trong tranh” cũng không hề quá lời.
Nếu Chiêu Vương chỉ là một nam tử bình thường, có lẽ thiếu nữ khắp kinh thành đều sẽ phải điên cuồng vì hắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


