Vườn của trưởng công chúa chiếm một khu đất khá rộng, không chỉ có hoa viên, hồ nước, hòn non bộ và rừng cây nhỏ, mà còn có mấy tòa tiểu viện tường đỏ ngói đen thấp thoáng bên trong.
Mỗi tòa tiểu viện đều có một cái tên thanh lịch tao nhã, có phần giống với các khu vườn rộng lớn của phủ đệ quyền quý.
Tần Chân dẫn theo Lưu Ly đi thẳng về phía tây, sau đó men theo lối mòn đi ngược chiều kim đồng hồ.
Khi đi đến tận cùng phía nam nàng nhìn thấy một nhóm gồm ba nam tử và hai nữ tử dẫn theo hơn mười người hầu rầm rộ đi tới từ phía đối diện.
Nổi bật nhất trong số đó là Chiêu Vương Cảnh Tương Chi. Hắn người mặc một chiếc trường bào lụa hoa màu đỏ rực với tay áo dài quét đất, chân đi đôi ủng da ngắn.
Bốn người còn lại Tần Chân đều không quen nhưng nàng cảm thấy vị cô nương đi bên cạnh Chiêu Vương có vài phần giống với trưởng công chúa.
Nàng không muốn dính dáng đến những người này bèn cúi người hành lễ từ xa rồi rẽ sang một lối nhỏ bên cạnh. Nào ngờ, mấy người kia cũng đi theo.
Tần Chân không còn đường lui đành phải căng da đầu đi về phía trước, bước lên cây cầu chín khúc bắc qua hồ. Cuối cầu là một đình viện hình lục giác.
Hai chủ tớ đi thẳng vào trong đình.
Giữa đình đặt một cây đàn cầm và một chiếc án thư, trên bàn đã bày sẵn giấy mực bút nghiên.
Tần Chân không ngồi xuống mà đi xuyên qua đình đến bên lan can nhìn ra mặt nước, nàng tựa người vào đó phóng tầm mắt nhìn ra xa.
Nơi đây mặt nước mênh mông, sen phủ kín hồ che đi những con cá bơi lội tung tăng. Phía tây là hòn non bộ với hoa lựu đỏ rực như lửa trên sườn núi, phía đông là một rừng trúc xanh um tươi tốt.
“Tiểu thư, người kia có phải là nhị thiếu gia không?” Lưu Ly chỉ vào rừng trúc rồi hỏi.
Bọn họ nhanh chóng tiến vào đình.
Lưu Ly kéo góc áo Tần Chân, ra hiệu bảo nàng mau chóng rời đi.
Tần Chân không nhúc nhích. Đã chạm mặt rồi thì cũng phải chào hỏi vài câu.
“Ngươi là ai?” Cô nương trông giống trưởng công chúa lên tiếng với tư thái của chủ nhà.
Tần Chân đáp: “Tần nhị của phủ Trụ quốc tướng quân ra mắt Trịnh Tam tiểu thư.” Nhà chồng của trưởng công chúa họ Trịnh, Trịnh Tam và Trịnh Tứ đều chưa hứa hôn, nên rất có thể sẽ xuất hiện ở đây.
Trịnh Tam tiểu thư ngạc nhiên hỏi: “Ngươi biết ta à?”
Tần Chân đáp: “Không quen, ta chỉ đoán vậy thôi.” Nói rồi, nàng lại cúi người hành lễ với Chiêu Vương và những người khác: “Vậy không làm phiền các vị nữa, ta xin cáo từ.”
Trịnh Tam tiểu thư nói: “Tần gia tỷ tỷ khoan hãy đi, ta đã chuẩn bị sẵn đàn và giấy bút ở đây, hay là tỷ cùng ngồi chơi với tỷ muội chúng ta một lát?”
Một cô nương khác cũng lên tiếng: “Đúng vậy, ở đây chỉ có tỷ muội chúng ta, thêm người thêm vui. À phải rồi, ngươi còn chưa biết ta, ta là Trịnh Tứ.”
Trịnh Tam và Trịnh Tứ là chị em họ, dung mạo không mấy giống nhau. Trịnh Tứ có gương mặt trái xoan, đôi mắt hạnh, thân hình đầy đặn quyến rũ, nhìn xinh đẹp hơn Trịnh Tam nhiều.
Lời này tuy nói với Tần Chân, nhưng ánh mắt nàng ta lại trước sau không rời khỏi Chiêu Vương.
Tần Chân hiểu ra, cái gì mà ngồi chơi cùng nhau, chẳng qua chỉ là muốn lấy nàng làm nền để thể hiện trước mặt người nào đó mà thôi.
Nàng xuyên không đến đây đã hơn mười năm, vì không có gánh nặng thi cử, ngoài việc ôn lại chút kiến thức cơ bản từ kiếp trước thì hầu như nàng dành phần lớn tâm sức cho võ nghệ và vẽ tranh. Đánh đàn hay vẽ tranh nàng đều làm được chỉ là không thích thể hiện mà thôi.
Tần Chân từ chối: “Ta chỉ giỏi thêu thùa, còn đàn hát hay vã tranh đều không tinh thông nên không dám múa rìu qua mắt thợ.”
“Đừng đi mà.” Một thiếu niên nháy mắt mấy cái với Chiêu Vương, nói: “Chỉ là chơi vui thôi mà, có gì phải căng thẳng.”
Tần Chân bất giác quay đầu nhìn về phía rừng trúc, nhưng đáng tiếc, Tần Y đã không còn ở đó cũng không thể giúp nàng giải vây.
Nếu không thể đi vậy đành phải ngồi xuống.
Chiêu Vương ngồi một mình ở phía bắc, quay lưng về phía tòa đình còn lại, hai hộ vệ đứng sừng sững sau lưng hắn như hai vị thần giữ cửa.
Quận vương An Thuận và thế tôn Duệ Vương ngồi ở phía đông, Trịnh Tam và Trịnh Tứ ngồi ở phía tây.
Tần Chân ngồi một mình ở phía nam tạo thành một thế chân vạc, ý tứ phân rõ ranh giới.
Chiêu Vương không nói lời nào, hắn chỉ vắt chéo chân rồi hơi nghiêng người ngắm những đóa lựu hoa đỏ rực trên hòn non bộ.
Góc nghiêng của mỹ nam đẹp hoàn mỹ không tì vết, trông như một bức tranh cắt giấy tinh xảo.
Hai tỷ muội nhà họ Trịnh có chút ngẩn ngơ, cứ ngây người ra nhìn, dường như đã quên mất mục đích đến đây.
Quận vương An Thuận và thế tôn Duệ Vương liếc nhìn nhau, người trước bỗng ho khan một tiếng.
Chiêu Vương quay đầu lại vừa vặn chạm phải ánh mắt của Trịnh Tam và Trịnh Tứ.
Trịnh Tam giật mình bừng tỉnh có chút bối rối, nàng vội nói: “Tần Nhị tiểu thư biết đánh đàn phải không, hay là đàn một khúc đi?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


