Tần Chân nói: “Là vàng thật.”
Tần Y thẳng người dậy nhìn Tần Chân với vẻ đầy mong đợi: “Nhị muội, nếu muội không thích, hay là cho nhị ca mượn nhé? Mấy hôm nữa ta trả lại muội hai bộ.”
Tần Chân hỏi: “Nhị ca, huynh định đi đánh bạc sao?”
Tần Y gãi cổ mấy cái, rồi mở phắt quạt giấy ra phe phẩy: “Sao có thể chứ? Ta có người bạn muốn mở cửa hàng, hắn bảo tính cho nhị ca một cổ phần.” Nói đến đây, hắn lại “rụp” một tiếng gấp quạt lại, cao giọng hỏi: “Nhị ca chỉ hỏi muội một câu, có cho mượn không?”
Tần Chân khoanh tay trước ngực, nhẹ nhàng thốt ra hai chữ: “Không cho mượn.”
“Hèn gì tam biểu ca không ưa muội, muội so với đại muội muội đúng là kém xa.” Tần Y tức giận đứng phắt dậy: “Ta vay tiền là vì bản thân ta sao? Cả nhà chỉ có cha mới là đồ ngốc! Thôi, ta nói chuyện với một kẻ ngốc làm gì, ta đi đây!”
Hắn phất tay áo rồi hậm hực bỏ đi. Đi qua cửa lớn hắn đóng cái sầm.
Lưu Ly đặt khay trà lên bàn nhỏ, lo lắng nói: “Tiểu thư, nhị thiếu gia có vẻ tức giận thật rồi.”
Tần Chân không nói gì.
Khi nàng nói ra hai chữ “đánh bạc”, Tần Y đã bắt đầu gãi cổ, nàng liền biết mình đã đoán trúng.
Hắn phe phẩy quạt là để che giấu sự lúng túng lại còn dám lấy cớ là vì chuyện làm ăn.
Lấy của hồi môn của muội muội đi đánh bạc, vậy mà hắn cũng nói ra được.
Nhưng có một điều Tần Y nói đúng, trong ba người con trai của Tần Việt Sơn, chỉ có cha nàng là vô dụng nhất. Vì vậy, nhị phòng luôn túng thiếu tiền bạc, trang phục của Tần Y và nàng cũng đơn sơ nhất.
Lưu Ly đã quen với sự im lặng của Tần Chân, bèn đổi chủ đề: “Tiểu thư, hay là chúng ta đem bộ trang sức này đi nấu lại làm thành một bộ mới, vừa kịp dùng trong tiệc Lựu Hoa.”
Tần Chân rót một tách trà, ngắm nhìn những chùm hoa tử đằng rủ xuống một lát rồi nói: “Không cần đâu, ta có việc khác cần dùng đến chúng.”
Màn thể hiện của Tần Chân trong yến tiệc Lựu Hoa liên quan đến thể diện của Tần gia cho nên tổ mẫu và Trình thị vô cùng coi trọng trang phục và lễ nghi của nàng.
Không chỉ bảo phòng may vá làm cho nàng những bộ y phục hợp thời nhất, tổ mẫu còn đưa tới một đôi trang sức hình bướm và một chuỗi ngọc vàng khảm hồng ngọc, và dặn dò rằng sau yến tiệc phải trả lại nguyên vẹn không chút hư tổn.
Tần Chân nhận hai món trang sức này, nhận ra hình dáng của từng viên trân châu, từng viên đá quý đều giống hệt những món Tần Văn đã từng đeo.
Nếu nàng không đeo, tổ mẫu sẽ nói nàng cố tình làm mất mặt Tần gia.
Nếu nàng đeo, các tiểu thư trong yến tiệc có thể sẽ nói nàng là kẻ bắt chước, cả ngày chỉ biết nhìn chằm chằm vào trưởng tỷ.
Nhưng chuyện này cũng không sao cả, tổ mẫu đã để phòng may vá làm hai bộ váy áo không hợp với nàng cho lắm, giờ thêm hai món trang sức nữa thôi cũng không ảnh hưởng đến đại cục.
Tổ mẫu muốn đạt được hiệu quả vừa “trang trọng” lại vừa “tầm thường”, vừa không thất lễ lại không bị Chiêu Vương để mắt tới. Còn việc Tần Chân có bị người khác xem thường hay không, điều đó không nằm trong phạm vi cân nhắc của bà.
Điều này trùng khớp với mục đích của Tần Chân nên nàng không có lý do gì để phản đối.
Năm ngày sau, Tần Chân mặc áo ngoài màu hồng nhạt, váy dài màu hồng đào, cài hai món trang sức rồi lên xe ngựa của Tần phủ.
Đi cùng nàng có tổ mẫu, đại bá mẫu Mạnh thị, hai vị muội muội của đại phòng và tam phòng cùng với nhị ca Tần Y và tứ đệ Tần Nho.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


