Mọi người đều là người thông minh nên cho dù nàng không nói hết câu thì hai vị trưởng bối cũng hiểu ý.
Tần Việt Sơn nhíu mày ra hiệu cho Tần Chân, ý bảo nàng lập tức rời khỏi đây.
Mạnh thị không còn gì để nói, đành uy hiếp Tần Chân: “Trân Trân, cho dù con may mắn trở thành Vương phi thì tương lai cũng phải dựa vào đại bá, con có hiểu không?”
Tần Chân chỉ khẽ mỉm cười, giữ im lặng.
Đại bá đang nhậm chức Lang trung ở Binh Bộ, chỉ là chức quan ngũ phẩm, một chức quan nhỏ nhoi không tên tuổi giữa kinh thành. So với quyền thế của Chiêu Vương thì đúng là một trời một vực, căn bản không thể trông cậy vào được.
Mạnh thị thấy nàng lại trưng ra vẻ mặt nửa sống nửa chết bèn bực bội quay đi nói với Tần Việt Sơn: “Lão thái gia, hôn sự của Trân Trân vẫn chưa chắc chắn. Lỡ như nó thật sự gả cho Chiêu Vương, Tần gia chúng ta dù có dốc hết sức cũng chưa chắc lo nổi một phần của hồi môn cho tươm tất. Chuyện này không vội, mấy hôm nữa hãy bàn lại, được không?”
Tần Việt Sơn nói: “Phu nhân nói rất có lý. Trân Trân, con về đi.”
Tần Chân cáo từ, dẫn theo Lưu Ly trở về viện của mình.
Lưu Ly rót cho Tần Chân một tách trà, bất bình nói: “Lão phu nhân nói thì hay lắm, chẳng qua là nghĩ tiểu thư không thể trở thành Vương phi thôi. tiểu thư chịu thiệt thòi lớn như vậy mà họ đến một ngàn lượng bạc cũng tiếc, thật quá đáng. Theo nô tỳ thấy tiểu thư nên tìm cách gả cho Chiêu Vương.”
Tần Chân hỏi lại: “Vì một phút nóng giận mà đánh cược cả đời, có đáng không?”
“Đúng là không đáng.” Lưu Ly tràn đầy mong đợi: “Nhưng lỡ như Chiêu Vương là người tốt thì sao?”
Tần Chân cười lắc đầu.
Nàng không phải kẻ cờ bạc, tuyệt đối sẽ không đánh cược vào cái “lỡ như” đó. Nàng chỉ mong sau này gả cho một vị tiến sĩ trẻ, làm phu nhân huyện quan, phá vài vụ án nhỏ hoặc mở một tiệm bán đồ rồi sống một cuộc đời bình yên của riêng mình.
Nhà họ Trình là dòng dõi thư hương, cũng coi như hiểu lễ nghi, biết liêm sỉ.
Trình thị không những thuận lợi hủy hôn mà còn nhận được một bộ trang sức, sáu tấm lụa và một tấm gấm hoa xem như bồi thường cho việc Tần Chân bị từ hôn.
Khi về đến nhà, nhị lão gia Tần Giản Ngôn đang ủ rũ ngồi bên bàn, vừa thấy Trình thị thì hai hàng nước mắt của ông đã lăn dài.
“Haiz…” Trình thị thở dài một tiếng, ngồi xuống bên cạnh ông: “Lão gia đừng tự trách nữa, trước khổ sau sướng, ngày tháng rồi sẽ tốt đẹp hơn thôi.”
Tần Giản Ngôn lắc đầu, bốn mươi tuổi đầu, ông còn có gì không hiểu chứ?
Không có năng lực chính là không có năng lực.
Nỗi khổ hiện tại của con cái là do ông gây ra, còn tương lai ngọt ngào lại chẳng liên quan gì đến ông.
Thật đau khổ…
“Phụ thân, mẫu thân, con về rồi.” Tần Y hớn hở bước vào, thấy không khí không đúng liền lập tức khựng lại định xoay người đi ra ngoài: “Hai người cứ nói chuyện, con không làm phiền.”
“Đứng lại.” Trình thị gọi một tiếng, chỉ vào chiếc hộp gấm trên bàn: “Đem cái này đưa cho muội muội con đi.”
Tần Y quay đầu lại, mắt sáng rỡ, ba chân bốn cẳng chạy về: “Được, con đi ngay đây.”
Ngay khoảnh khắc Tần Y cầm lấy chiếc hộp bỗng nhiên Trình thị đè tay hắn lại, nói đầy ẩn ý: “Nhất Nhất, đây là cữu mẫu của con đền lỗi cho muội muội con, cũng là của hồi môn của nó.”
Tần Y đỏ mặt rồi giật lấy chiếc hộp chạy vụt ra ngoài.
Ra khỏi cổng viện, Tần Y một tay lau mặt một tay vỗ vỗ vào hộp gấm sải bước đi ra ngoài. Sắp đến chính viện hắn bỗng nhiên quay ngoắt 180 độ, lẩm bẩm: “Thôi thì xem như nể tình muội bị từ hôn, ai bảo ta là ca ca ruột của muội chứ.”
Tần Chân biết Trình thị đã về, nàng vừa thay xiêm y xong, đang chuẩn bị ra sân trước xem sao thì thấy Tần Y bước vào sân với dáng vẻ cà lơ phất phơ.
“Nhị ca.” Nàng chào hỏi, ánh mắt dừng lại trên chiếc hộp gấm trong tay hắn: “Đây là quà đền lỗi của nhà họ Trình sao?”
“Cũng không ngốc lắm, mẫu thân bảo ta mang tới.” Tần Y ngồi xuống dưới giàn hoa tử đằng, vẫy tay với Lưu Ly: “Pha cho tiểu gia ấm trà.”
Lưu Ly vâng một tiếng rồi đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

