Trong rừng trúc có một tiểu viện.
Ba gian nhà ngói đen, tường rào bằng tre cao bằng đầu người, trên tấm biển ở cổng lớn đề ba chữ “Trúc Quán”.
Trong sân có con đường lát đá ngũ sắc, hai bên đường là những luống rau xanh mướt mang đậm vẻ tao nhã của thú điền viên.
Nhưng cảnh tượng lúc này lại chẳng hề liên quan gì đến chữ “nhã”.
Tần Y bị trói chặt vào một chiếc ghế dưới cửa sổ, mái tóc đen dài rối bù che gần hết nửa bên mặt. Hắn điên cuồng giãy giụa, miệng hét lớn: “Thả ta ra! Thả ta ra! Ta không có giết người!”
Mọi người dừng lại ở cổng lớn.
Tần lão phu nhân và Mạnh thị mặt mày trắng bệch, hoang mang lo sợ nhìn về phía trưởng công chúa Văn Thanh.
Trưởng công chúa cất bước vào sân.
“Cô mẫu dừng bước.” Chiêu Vương tiến lên: “Cứ để ta đi xem thử.”
Trưởng công chúa mặt không cảm xúc nói: “Ngươi là nam tử, e là không tiện.”
Chiêu Vương đến bên cạnh bà: “Cô mẫu, mọi vật ở đây đều liên quan đến chân tướng vụ án, không thể xem thường.”
Trưởng công chúa chỉ vào Tần Y, giận dữ nói: “Hắn chính là hung thủ, ngươi còn muốn chân tướng gì nữa?”
Tần Y nhìn thấy Tần lão phu nhân bèn dùng sức dưới chân khiến cả người lẫn ghế ngã lăn ra đất. Hắn cố hết sức lết về phía trước, gào lên: “Tổ mẫu cứu con! Con không giết người, tôn nhi bị oan mà! Hu hu hu…”
Hắn dường như nôn khan một tiếng, ngay sau đó lại gào khóc trong tuyệt vọng.
Mạnh thị lùi lại nửa bước, dặn dò bà vú bên cạnh vài câu, bà vú kia liền vội vã chạy ra ngoài rừng trúc.
Tần Lão phu nhân nhắm mắt lại, tiến lên một bước, nói: “Thưa trưởng công chúa, đứa cháu này của lão thân tuy có hư hỏng, nhưng tâm địa thiện lương, tuyệt đối không làm ra chuyện giết người, mong trưởng công chúa soi xét.”
Trưởng công chúa không thèm để ý đến bà, quay sang nói với Chiêu Vương: “Lão Thập Tam, người chết là biểu muội của ngươi. Khi hạ nhân tìm đến đây, tên ác ôn này vừa lúc từ trong phòng đi ra, nhân chứng vật chứng đều có đủ, không phải nó giết thì còn có thể là ai? Ngươi nếu có lòng hiếu thảo thì lập tức bắt người cho bổn cung, đem ra chợ chém đầu thị chúng!”
Tần Lão phu nhân sợ đến mức mặt xám như tro, nhưng vẫn cố gắng nói: “Thưa trưởng công chúa, chuyện này không thể nào, đứa bé này không thể giết người, tuyệt đối không thể.”
Trưởng công chúa không để ý tới bà.
Bà lại nhìn về phía Chiêu Vương: “Vương gia, Tần Y nhà chúng ta không thể nào giết người được, không thể nào!”
Nàng cho rằng Tần Y không phải hung thủ.
Nhưng việc này có Chiêu Vương, có trưởng công chúa, lại có cả Tần Lão phu nhân và Mạnh thị, chưa đến lượt nàng lên tiếng. Mạnh mẽ ra mặt chỉ khiến mọi người chán ghét, đến lúc đó bị đuổi ra ngoài thì thật sự không giúp được chút gì.
Vì vậy, nàng lặng lẽ lùi lại mấy bước nấp sau một bụi tre vừa cao vừa rậm.
Lưu Ly nắm chặt lấy cánh tay nàng: “Tiểu thư, vậy phải làm sao bây giờ? Nô tỳ về nhà một chuyến gọi lão thái gia đến nhé.”
Tần Chân nói: “Không cần, đại bá mẫu đã sắp xếp rồi, ngươi cứ yên tĩnh đứng ở đây với ta là được.”
Hạ nhân của phủ trưởng công chúa rất thạo việc, thái giám lập tức cho người dọn ghế đến, mời mấy vị quý phu nhân ngồi xuống chờ.
Chiêu Vương đứng sau lưng trưởng công chúa không biết đang suy nghĩ điều gì.
Khoảng hơn mười lăm phút sau, một nam tử trung niên mặc quan phục dẫn theo bộ khoái và ngỗ tác vào vườn, trong đó còn có một nữ nhân mặc trang phục của nha dịch.
Nữ nhân kia đi vào trong phòng, một lát sau liền lui ra, nói: “Thưa đại nhân, chủ tớ hai người đều đã chết, thi thể đã được che đậy cẩn thận.”
Ngỗ tác tiến lên một bước xin chỉ thị vị quan viên trung niên: “Hoắc đại nhân, có cần khám nghiệm tử thi cẩn thận không ạ?”
Hoắc đại nhân chắp tay về phía trưởng công chúa.
Trưởng công chúa nói bằng giọng the thé: “Có thể khám nghiệm nhưng không được khám nghiệm quá chi tiết.”
Ngỗ tác vái dài một cái rồi cùng mấy bộ khoái đi vào trong.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
