Hoắc đại nhân cho nha dịch đỡ Tần Y dậy, hỏi: “Vị nào phát hiện ra thi thể, phiền kể lại cụ thể sự việc.”
Hai bà vú làm việc vặt cùng đứng dậy, một người trong đó lên tiếng trước: “Bẩm đại nhân, là chúng ta phát hiện…”
Hai người này là tỳ nữ phụ trách vệ sinh khu vực rừng trúc. Sau khi nhận được lệnh phải nhanh chóng tìm được cháu ngoại của trưởng công chúa là Thái Văn Tâm, họ liền đi thẳng đến sân này. Sân nhỏ thường ngày đều được dọn dẹp, đồ dùng trên giường đầy đủ sạch sẽ. Trong những bữa tiệc thế này thông thường nước ấm cũng được chuẩn bị sẵn phòng khi có vị khách nào mệt mỏi thì đây là nơi nghỉ ngơi lý tưởng nhất.
Khi hai người vào sân, họ đã chạm mặt Tần Y đang loạng choạng đi ra.
Họ cảm thấy có chuyện không ổn, chẳng buồn chào hỏi mà rảo bước nhanh hơn vào gian nhà phía đông.
Vừa vào cửa, hai người liền phát hiện thi thể Thái Văn Tâm nằm trên giường, đại nha hoàn nằm dưới đất, cả hai đều trần truồng không một mảnh vải che thân.
Hai người kinh hãi la lên rồi chạy ra khỏi sân nhỏ, lúc này Tần Y vẫn chưa đi xa thì đã bị thái giám gần đó chạy tới bắt được.
Lời của bà vú rõ ràng rành mạch, tất cả mọi người đều nghe rõ.
Hoắc đại nhân đi đến trước mặt Tần Y: “Tần nhị công tử có gì để nói không?”
Tần Y nói: “Ta không giết người, ta không giết người, ta chỉ nhớ đầu rất đau, sau đó thì không biết gì nữa. Vừa tỉnh lại họ đã nói ta giết người, ta không có giết người! Ta không giết người mà, hu hu, ọe…”
Không khí càng trong lành, mùi hôi thối lại càng rõ rệt. Một luồng mùi chua loét lan ra, khiến mấy vị phu nhân phải lùi lại vài bước.
Chiêu Vương thì đi thẳng ra cửa lớn.
Hoắc đại nhân lại tỏ ra bình chân như vại, tiếp tục hỏi: “Tần nhị công tử, vì sao ngài lại đau đầu? Có ai tập kích ngài sao?”
“Chắc là vậy.” Tần Y dùng tay áo lau miệng, tỉnh táo hơn một chút. “Đúng thế, chắc chắn có kẻ đã tập kích ta.” Hắn luồn ngón tay vào tóc rồi đưa ra cho Hoắc đại nhân xem: “Có máu này.”
Hoắc đại nhân đứng cách hắn không xa, bèn tiến lên một bước, nhìn rất rõ: Trên tay đúng là có máu, nhưng không nhiều.
Hắn hỏi: “Tần nhị công tử có nhìn thấy kẻ tập kích mình trông như thế nào không?”
Tần Y lắc đầu, rồi lại nôn ọe.
Trưởng công chúa cất lời: “Rõ ràng là ngươi định giở trò đồi bại, trong lúc hành hung thì bị người ta đánh trả, sau đó ngươi thẹn quá hóa giận nên mới ra tay giết người!”
“Trưởng công chúa nói rất có lý.” Hoắc đại nhân vội nịnh nọt một câu rồi nói tiếp: “Tần nhị công tử, ngài vẫn nên nói thật đi. Hiện tại bắt được cả người lẫn tang vật, không đến lượt ngài chối cãi đâu.”
“Ta nói đều là sự thật, ta không giết người, không hề giết người!” Tần Y ôm đầu gào lên: “Ai cũng nói Hoắc Tử Thanh Hoắc đại nhân là quan thanh liêm, theo ta thấy chẳng qua cũng chỉ là một tên ngốc phá án bằng cách vu oan giá họa cho người khác mà thôi…”
“A Y!” Tần lão phu nhân quát lên: “Có gì thì từ từ nói!”
“Tổ mẫu, người thật sự không phải do con giết. Con còn không biết người chết là ai, chết mấy người rồi nữa. Bọn họ cứ nhất quyết đổ oan cho con, hu hu hu…” Tần Y ấm ức bật khóc nức nở.
Tần lão phu nhân hỏi: “Tên đầy tớ của con đâu? Con bị người ta đánh, hắn ở đâu?”
Tiếng khóc của Tần Y nhỏ dần, ánh mắt có phần mờ mịt: “Phải rồi, Tiểu Tư đâu? Hắn đi đâu rồi?”
Quận vương An Thuận cười lạnh: “Chắc là thấy chủ tử giết người, hắn sợ phải gánh tội thay nên bị dọa chạy mất rồi.”
Thế tôn Duệ Vương nói: “Hạng người nào mà chẳng có, chuyện này cũng không phải là không thể xảy ra.”
Lúc này, ngỗ tác và vài bộ khoái từ phòng trong đi ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
