Tần Vân lắc đầu: “Sau khi rời khỏi đây chúng ta đã tách ra. Muội đi cùng tứ ca.”
Tần Chân nhíu mày nhưng không nói gì.
Tần Y thường giao du bên ngoài cũng có chút quan hệ, chắc là đang chơi cùng đám người đó rồi.
Đúng lúc này, Tần Chân nghe thấy một tỳ nữ ngoài cửa nói: “Đã tìm khắp nơi rồi mà vẫn không thấy biểu tiểu thư, có cần bẩm báo một tiếng không ạ?”
Tim nàng khẽ thót một nhịp, vội vàng chống tay ngồi dậy nhìn về phía đông: Bên cạnh Tần Nho quả nhiên trống một chỗ, Tần Y thật sự không có ở đây.
Tần Chân nén lại xúc động muốn đáp trả, nàng chuyển sự chú ý sang gương mặt của những người trẻ tuổi có liên quan... từ trong ra ngoài, bất kể là nam hay nữ.
Các tỳ nữ dâng lên đủ loại đồ ăn vặt: trà, điểm tâm, hoa quả, còn có cả thịt sấy và mứt quả.
Tần Vân nhón một miếng thịt sấy rồi nói: “Không biết nhị ca đi đâu rồi, nếu không đến nữa thì thất lễ quá.”
Tần Chân không đáp, nhân lúc một tỳ nữ đi qua che khuất tầm nhìn, nàng liền đứng dậy.
Tần Vân vội kéo tay nàng lại: “Nhị tỷ, tỷ định đi đâu vậy?”
Tần Chân đáp: “Ta đi tìm nhị ca.”
Nàng cho rằng Tần Y tuy không cầu tiến nhưng đầu óc lại rất thông minh, trong hoàn cảnh thế này tuyệt đối sẽ không làm bậy. Hắn đến giờ vẫn chưa xuất hiện, e là đã xảy ra chuyện lớn rồi.
Tần Vân nói: “Hay là tỷ đừng đi, lỡ như trưởng công chúa tìm tỷ thì chẳng phải là…”
So với việc bị trưởng công chúa trách phạt, Tần Chân càng lo cho Tần Y hơn. Nàng không giải thích gì thêm chỉ nhanh chóng rời khỏi phòng khách.
Lưu Ly vội đuổi theo, vừa đi vừa khuyên nhủ: “Tiểu thư, ngũ tiểu thư nói không sai đâu ạ. Nhị thiếu gia đến sớm một chút hay muộn một chút cũng không sao nhưng nếu tiểu thư không có ở đây, e là lão phu nhân sẽ rất tức giận.”
Tần Chân nói: “Bà ấy tức giận là chuyện nhỏ, nhị ca gặp chuyện mới là chuyện lớn. Đừng nhiều lời nữa.”
Nàng vừa nói vừa xác định phương hướng rồi nhanh chóng rảo bước về phía rừng trúc, đó là nơi cuối cùng các nàng nhìn thấy hắn.
Mới đi được vài chục trượng, hai chủ tớ đã thấy một vị đại thái giám dẫn theo hai bà vú làm việc nặng vội vã chạy tới. Cả ba người trông vô cùng hoảng hốt, vừa nhìn đã biết có chuyện chẳng lành.
Tần Chân đi chậm lại...
Lưu Ly ngạc nhiên hỏi: “Tiểu thư sao lại đi chậm vậy?”
Tần Chân quay đầu lại, quả nhiên thấy vị đại thái giám kia xông vào phòng khách. Chưa đầy hai hơi thở sau, trưởng công chúa đã cùng đại bá mẫu Mạnh thị và hai vị quý phu nhân mà nàng không quen biết vội vã bước ra.
Đi theo sau cùng là Chiêu Vương cùng các vị quận vương và thế tôn Duệ Vương.
Ba người này bước đi ung dung thong thả, không nhanh không chậm.
Sắc mặt Lưu Ly biến đổi: “Không lẽ nhị thiếu gia thật sự xảy ra chuyện rồi sao?”
Ngay lúc nàng vừa dứt lời, đám phu nhân đã lướt qua bên cạnh họ.
Tần Chân kéo tay Lưu Ly, trà trộn vào giữa đám nữ quan và các ma ma quản sự cùng đi về phía rừng trúc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

