Tần Chân mỉm cười, ánh mắt nhẹ lướt qua gương mặt Chiêu Vương rồi vui vẻ đứng dậy: “Được thôi, ta xin phép đánh một bài.”
Lưu Ly khẽ giật vạt áo nàng, đưa mắt ra hiệu: “tiểu thư, chẳng phải người đã nói là không rành sao?”
Tần Chân lờ tỳ nữ đi, ngồi xuống trước cây đàn. Bàn tay thon dài trắng nõn vừa nhấc lên rồi hạ xuống, bảy dây đàn vang lên vài nốt nhạc thanh thoát.
Âm đã được chỉnh chuẩn nên không cần lên dây lại.
Nàng nhìn về phía Chiêu Vương, nói: “Tần Nhị không giỏi đàn, mong chư vị lượng thứ. Xin tặng chư vị một khúc dương xuân bạch tuyết’.”
Chiêu Vương nhướng mày trái rồi dứt khoát quay mặt đi không thèm nhìn nàng nữa.
Tần Chân chẳng hề bận tâm, ngón tay nhẹ nhàng lướt trên dây đàn, tiếng nhạc trong trẻo như suối tuôn...
Giai điệu tươi mát, tiết tấu vui tươi, chỉ pháp điêu luyện, diễn tả trọn vẹn khung cảnh đông qua xuân đến, vạn vật hồi sinh.
Một khúc nhạc kết thúc.
Trịnh Tam nhíu mày nói: “Tần Nhị tiểu thư thật khiêm tốn.”
Trịnh Tứ cũng nói: “Nếu tài đàn của Tần Nhị tiểu thư mà còn không tốt, thì ta đây đành nhận là mình không biết đánh đàn.”
thế tôn Duệ Vương chế nhạo: “Nói không rành dĩ nhiên là giả, không ra tay thì thôi mà đã ra tay là kinh người mới đúng.”
“Đúng vậy, đúng vậy.” Quận vương An Thuận gật đầu: “Theo ta biết, người có thể tấu khúc dương xuân bạch tuyết đến trình độ này chỉ có nhạc sư trong cung.”
“Nhạc sư à, ha ha.” Chiêu Vương cười khẩy hai tiếng.
Tần Chân không để bụng: “Vậy chư vị cứ xem Tần Nhị là nhạc sư đi, còn muốn nghe khúc nào nữa không?”
Nàng vẫn nhìn về phía Chiêu Vương, nhưng ánh mắt lại xuyên qua sườn mặt hắn rơi xuống đình đối diện.
Có lẽ vì tiếng đàn của nàng quả thực không tệ, người trong đình đối diện đã ra ngoài hơn phân nửa. Giữa đám người có một nam một nữ đang tựa vào lan can nhìn về phía này. Nam tử mặc một bộ đạo bào màu xanh trúc, nữ tử mặc chiếc áo khoác ngoài màu vàng cam tươi tắn. Một người cao lớn tuấn tú, một người xinh xắn đáng yêu, trông vô cùng đẹp đôi.
thế tôn Duệ Vương để ý thấy ánh mắt của nàng, cũng nhìn sang: “Ồ, Thế tử của Võ An Hầu cũng đến kìa.”
“A!” Trịnh Tam cười lạnh một tiếng, nói nhỏ với Trịnh Tứ: “Sao nàng ta cũng đến đây?”
Trịnh Tứ đáp: “Ai mà biết được.”
Tần Chân không biết “nàng ta” này là ai, nhưng biết Trịnh Tam và Trịnh Tứ không thích vị cô nương đó nên nàng bất giác nhìn thêm vài lần.
Chiêu Vương lạnh lùng liếc sang, ánh mắt sắc lẻm như dao găm trong tay hắn.
Tần Chân lúng túng đứng dậy, lùi lại hai bước rồi hỏi tỳ nữ đứng bên cạnh: “Xin hỏi, nơi nào có thể thay y phục?”
Tỳ nữ đưa mắt ra hiệu với Trịnh Tam, thấy y gật đầu mới nói: “Tần Nhị tiểu thư mời đi theo nô tỳ.”
Một chủ hai tớ biến mất dưới cây cầu chín khúc.
Trịnh Tam trước tiên sai người hầu rót trà, sau đó nói: “Dung mạo không nổi bật nhưng tài đánh đàn lại lợi hại, đúng là đã xem thường nàng ta rồi.”
thế tôn Duệ Vương lắc đầu: “Tin đồn không thể tin hết được. Tần Nhị tiểu thư này nhìn kỹ cũng xinh đẹp đấy chứ, chỉ là dáng người hơi cao, trang phục cũng không hợp với nàng ta.”
Chiêu Vương đổi tư thế, dường như có điều muốn nói.
Quận vương An Thuận liền hỏi: “Thập Tam ca thấy thế nào?”
Chiêu Vương nói: “Kỹ thuật điêu luyện nhưng thiếu cảm xúc, cũng chỉ đến thế mà thôi.”
Trịnh Tứ thở phào một hơi: “Chiêu Vương anh minh.”
Chiêu Vương xoay xoay con dao nhỏ trong tay: “Ngươi cũng đàn một khúc đi, thế nào?”
“Cái này...” Trịnh Tứ đỏ mặt: “Ta không bằng Tần Nhị tiểu thư, không dám múa rìu qua mắt thợ.”
Chiêu Vương nói: “Biết mình biết ta, tốt lắm. Nhưng vẫn cứ đàn một khúc đi, Bổn vương nghe cho vui.”
Phía nam không có tịnh phòng, Tần Chân men theo đường cũ quay lại, tìm một nơi kín đáo ở phía tây nam để giải quyết nỗi buồn.
Lưu Ly giúp nàng sửa sang lại y phục sau đó nói: “Chiêu Vương rõ ràng không để tiểu thư vào mắt, người cần gì phải thể hiện như vậy?”
Tần Chân đáp: “Ta càng thể hiện nhiều thì hắn càng chán ghét ta, như vậy mới tốt.”
Như vậy sẽ càng chắc chắn hơn.
Lưu Ly gật đầu: “Cũng đúng.”
Lưu Ly cũng đi tịnh phòng, sau khi ra ngoài, hai chủ tớ tiếp tục đi về phía bắc, chui vào một tiểu đình ở góc tây bắc. Nơi này cực kỳ yên tĩnh, không chỉ nghe được tiếng bước chân người qua lại trên hành lang mà còn nghe được cả tiếng chuông đồng hồ điểm giờ ở đâu đó.
Tần Chân thích một nơi như thế này bởi vì khi được thả lỏng tâm trí nàng có thể ngồi rất lâu.
Lưu Ly mười bốn tuổi, vẫn còn tính trẻ con, chẳng mấy chốc đã không kìm được.
Nhưng nàng nhát gan, không dám một mình ra ngoài chơi đùa bèn đi đi lại lại trong ngoài đình, lúc thì ngắm đàn kiến, lúc thì xem con sâu rủ xuống từ trên cây, chơi vui vẻ vô cùng.
Không biết qua bao lâu, đồng hồ điểm một tiếng.
Lưu Ly nói: “Chắc là chín giờ rưỡi rồi.”
Tần Chân vươn vai, lắc lắc cổ: “Chúng ta đi thôi.”
Nữ quan đã nói giờ này là lúc trưởng công chúa đãi khách ở phòng khách, phải trở về rồi.
Khi hai chủ tớ trở lại phòng khách, các vị trưởng bối đã ngồi vào vị trí còn nhóm thiếu nam thiếu nữ đang lần lượt ngồi xuống theo sự sắp xếp của nữ quan.
Tần Chân đứng chờ phía sau, nhờ lợi thế chiều cao mà nhìn lướt về phía trước, nàng thấy hai muội muội đều đã có mặt.
Tần Vân hỏi: “Nhị tỷ, tỷ có thấy nhị ca không?”
Tần Chân đáp: “Hai người không ở cùng nhau à?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

