Mẹ bảo sắp chuyển nhà nên dạo này cả bà nội, bà ngoại và mẹ đều bận tối mắt tối mũi dọn dẹp đồ đạc.
Hôm nay trời nóng, mãi gần 6 giờ Chu Tiểu Thiền mới chạy ra cây đa lớn chơi.
Anh Dương Dương và anh Nhị Cẩu ở tiệm bánh bao nhà bên đang quỳ trên mặt đất không biết chơi trò gì.
Cô bé lách vào xem thì thấy trên đất để mấy tờ bài giấy. Anh Dương Dương đập tay mạnh xuống đất, tờ bài giấy lật ngửa lên, thế là anh chàng cười khoái chí lắm.
Tiếp theo đến lượt anh Nhị Cẩu. Anh Nhị Cẩu hà hai hơi vào lòng bàn tay, khí thế hừng hực đập xuống đất, nhưng bài không lật, lập tức ăn vạ đòi chơi lại ván nữa.
Chẳng vui gì cả.
Chu Tiểu Thiền đứng dậy, vỗ vỗ quần áo cho sạch bụi. Nhìn xung quanh một vòng, cô nhóc thấy anh của Đại Đại đang dạy Đại Đại tập đi xe đạp.
Trò này vui nè!
Cô nhóc hớn hở chạy ào tới: "Anh ơi, em cũng muốn học, cho em học với."
Anh của Đại Đại giờ đã lên Tiểu học rồi, vừa nghe thế thì từ chối ngay: "Không được, em còn nhỏ lắm, chưa tập được đâu."
"Nhưng mà Đại Đại cũng nhỏ xíu mà."
"Đại Đại cao hơn em, lại còn lớn hơn em một tuổi nữa."
Cô nhóc thất vọng tràn trề, tiu nghỉu: "Ưm…"
Đại Đại lập tức an ủi: "Tiểu Thiền ơi, đợi cậu lớn thêm chút nữa rồi anh tớ sẽ dạy cậu nhé~"
"Thế cũng được."
Sau đó Đại Đại lại đạp xe loạng choạng rời đi.
Chu Tiểu Thiền bĩu môi. Ghen tị ghê.
Một lát sau, bà Trần đi tới, trên tay xách theo một túi đồ gì đó, gọi cô nhóc lại: "Tiểu Thiền có ăn kem không cháu?"
Muốn ăn chứ!
Nhưng mà… sáng nay cô nhóc mới ăn một cây rồi, mẹ bảo không được ăn thêm nữa…
Chu Tiểu Thiền dè dặt ngoái nhìn về phía phòng khám, đôi mắt to tròn đảo qua đảo lại.
Chắc mẹ không phát hiện ra đâu nhỉ.
Hơn nữa bà Trần lại còn đang dụ dỗ cô nhóc kìa: "Có vị đậu xanh, đậu đỏ, lại có cả sô cô la nữa này, Tiểu Thiền thích vị nào nhỉ?"
"... Cháu muốn ăn sô cô la ạ!"
Rất nhanh, vị sô cô la mát lạnh đã tan chảy trong miệng.
Cô nhóc ngồi cạnh bà Trần, vừa mút kem vừa nghe các ông bà hóng hớt buôn chuyện.
Cô nhóc dỏng tai nghe một lúc nhưng chả hiểu gì cả. Toàn là chuyện chú này mới có người yêu, cô kia sắp sinh em bé, rồi thì em bé là con trai hay con gái, đại loại thế.
Chu Tiểu Thiền dứt khoát không nghe nữa, chỉ tập trung chuyên môn ăn kem của mình thôi.
Đang mải ăn, cô nhóc bỗng có cảm giác ai đó đang nhìn mình.
Cái đầu nhỏ ngó nghiêng xung quanh một vòng nhưng chẳng thấy ai cả.
Lạ kỳ ghê.
Cây kem chỉ còn lại đúng hai miếng thì mẹ chợt bước ra từ phòng khám.
Chu Tiểu Thiền giật nảy mình, lập tức đứng phắt dậy quay lưng lại giấu mẹ!
"Tiểu Thiền ơi, về nhà thôi con."
Chu Tiểu Thiền vội vàng mút nốt miếng cuối cùng, lẳng que kem vào thùng rác rồi đáp lớn: "Dạ, con ra ngay đây ạ!"
Cô nhóc vừa cắm cúi chạy vừa vẫy tay chào các ông các bà: "Cháu bái bai bà Trần, bái bai bà Ngô, bái bai ông Lý, bái bai ông Tưởng ạ~"
…
Phòng khám phải chuyển đi và nhà cũng phải chuyển.
Chu Duyên và Trình Tĩnh Phong đã bàn bạc với nhau, một hai năm tới sẽ tạm thuê nhà quanh khu phố Phương Tử, đợi khu chung cư mới ở phía đông phố Vân Khê xây xong thì dùng tiền đền bù giải tỏa mua một căn nhà mới.
Một phần cũng là vì chuyện học hành của Chu Tiểu Thiền. Học Mẫu giáo ở đâu cũng được, nhưng lên cấp một, cấp hai thì vẫn nên chọn trường gần phố Vân Khê là tốt nhất.
Mấy ngày nay cô và thím Triệu lo dọn dẹp phòng khám, còn Trình Tĩnh Phong cũng túc tắc đóng gói đồ đạc ở nhà, ngoài phòng khách đã chất thành đống mấy túi lớn nhỏ rồi.
Về đến nhà, Chu Duyên dẫn con gái đi rửa tay chuẩn bị ăn tối.
Trình Tĩnh Phong vẫn ngồi trên sofa lau chùi tấm ảnh cũ kỹ không biết lôi ra từ xó nào, cảm khái ngập lòng: "Phòng khám thì vẫn giữ được, chỉ có cái nhà ở mấy chục năm nay là mất thật rồi."
Bà lại nhìn người trong ảnh mà thủ thỉ: "Ông nó à, chắc ông không ngờ tới đâu nhỉ, khu nhà mình sắp bị giải tỏa rồi. Người ta dỡ sạch hết mấy con ngõ luôn, nghe bảo sau này sẽ xây bệnh viện ở đây. Bệnh viện mà xây xong, đông người qua lại, biết đâu buôn bán của phòng khám lại khấm khá lên cũng nên.”
"Hai năm nay Duyên Duyên vẫn luôn chăm lo tiệm thuốc. Con bé khám bệnh vững tay lắm rồi. Trước kia người ta toàn gọi nó là 'bác sĩ Chu nhỏ', giờ thì gọi luôn là 'bác sĩ Chu', còn ông thì thành 'bác sĩ Chu già' mất rồi."
Rửa tay xong, Chu Tiểu Thiền chạy tót ra, sà vào lòng vùi mặt lên đùi bà ngoại: "Bà ngoại ơi~"
Trình Tĩnh Phong xoa đầu cô nhóc: "Tiểu Thiền chào ông ngoại đi cháu."
Chu Tiểu Thiền lập tức nhìn bức ảnh, cất giọng non nớt: "Ông ngoại ơi, cháu là Tiểu Thiền đây ạ~"
Trình Tĩnh Phong véo nhẹ má cô nhóc, bật cười: "Giờ ngày nào Tiểu Thiền nhà mình cũng túc trực ở phòng khám, có phải biến thành 'bác sĩ Chu nhỏ' rồi không nhỉ?"
"Bác sĩ Chu" là mẹ, vậy cô nhóc là "bác sĩ Chu nhỏ" chuẩn quá rồi còn gì.
Cô nhóc gật đầu cái rụp: "Vâng ạ, Tiểu Thiền là bác sĩ Chu nhỏ!"
Từ phía bên kia, Chu Duyên đã xới cơm xong xuôi: "Lại ăn cơm thôi."
"Ra ngay, ra ngay đây ạ."
Hai mẹ con ngồi vào bàn ăn, Trình Tĩnh Phong bọc lại tấm ảnh rồi cẩn thận cất vào hộp, bắt đầu rôm rả kể chuyện: "Hôm nay ông Lý gặp mẹ, có hỏi thăm xem dạo này con với cậu Trần thế nào rồi đấy."
Chu Duyên gắp vài cọng rau xanh cho con gái, tiện miệng đáp: "Mẹ kể chuyện này với chú Lý làm gì cơ chứ."
"Mẹ nào có đi rêu rao khắp nơi, là hôm nọ đi đánh… à nhầm, hôm nọ đi uống trà người ta tự hỏi mẹ đấy chứ. Cái huyện nhỏ xíu này thì giấu làm sao được, con lại đang là nhân vật tâm điểm trên mặt trận buôn dưa lê, ai gặp mẹ mà chả dò hỏi?"
"..."
Trình Tĩnh Phong: "Mai con định đi xem nhà đúng không?"
"Vâng."
"Khỏi xem nữa, hôm nay ông Lý dẫn mẹ sang khu chung cư chỗ ông ấy lượn một vòng, mẹ chốt luôn một căn rồi. Nhà vừa to vừa sạch sẽ, lại không phải nhà mới sửa xong còn hăng mùi sơn, cảnh quan chung cư cũng đẹp, sau này Tiểu Thiền có thể thoải mái xuống sân chơi."
Chu Duyên không ngờ hôm nay bà đi xem nhà thật, lại còn chốt hạ ngay tắp lự: "Mẹ không bị lừa đấy chứ? Chuyển tiền cọc rồi ạ?"
Trình Tĩnh Phong lườm con gái: "Con nói linh tinh gì thế, vợ chồng ông Lý lừa mẹ thế nào được? Hai ông bà đấy mà lừa được mẹ thì đã chẳng ngày nào cũng thua bài."
"Thế nhà cửa ra sao, mẹ cho con xem thử nào."
"Tiểu Thiền, qua lấy điện thoại đưa cho mẹ cháu đi."
"Chân sai vặt" nhỏ xíu lập tức nhảy khỏi ghế, lạch bạch chạy tới cầm điện thoại đưa cho mẹ, rồi lại hì hục trèo lên ghế ăn cơm tiếp.
Chu Duyên xem đi xem lại hai vòng đoạn video Trình Tĩnh Phong quay, công nhận là cũng không tồi thật.
"Tiền thuê bao nhiêu hả mẹ? Phí dịch vụ chung cư các thứ thì sao?"
Nhắc đến chuyện này Trình Tĩnh Phong cũng thấy lạ: "Một căn bốn phòng ngủ ở khu nhà ông Lý, bèo nhất mỗi tháng tiền thuê cũng phải ba nghìn. Thế mà lúc gọi điện, chủ nhà bảo đang cần cho thuê gấp nên chốt cho mẹ có hai nghìn ba. Xong ông Lý lại dẫn mẹ đi hỏi ban quản lý về phí dịch vụ. Chao ôi, chủ nhà này còn đóng trước cả phí dịch vụ 10 năm rồi cơ. Thế thì mẹ còn chần chừ gì nữa, ký hợp đồng luôn và ngay!”
Chu Duyên xem lại ảnh chụp hợp đồng trong điện thoại bà.
Hợp đồng không có vấn đề gì, nhà cửa cũng tạm ổn, thế này đúng là đỡ mất công cô phải chạy ngược chạy xuôi đi tìm.
Thấy cô cứ lướt xem đi xem lại, Trình Tĩnh Phong sốt ruột: "Được rồi, mẹ chị đây còn chưa già đến mức lẩm cẩm đâu. Nhà cửa chắc dăm bữa nữa là mẹ đóng gói xong xuôi. Ông Lý bảo có quen bên dịch vụ chuyển nhà, tới lúc đó gọi họ qua là được."
"Vâng ạ."
Vừa dứt lời thì điện thoại của cô để trên bàn ăn sáng lên tin nhắn.
Trần Bách Niên: [Bao giờ nhà em chuyển thế? Tôi qua phụ một tay nhé.]
Chu Duyên gõ phím đáp lời: [Không phiền anh đâu, có bên chuyển nhà làm rồi.]
Trần Bách Niên: [Đừng ngại. Em với dì lại còn vướng trẻ con bất tiện lắm, tôi qua giúp được chừng nào hay chừng ấy.]
Dạo gần đây hai người cũng thi thoảng liên lạc.
Hôm lên ủy ban ký thỏa thuận, anh ta còn cố tình nán lại đợi để nói chuyện vài câu. Những lúc khác, thỉnh thoảng anh ta lại "đi ngang qua" phòng khám, ghé vào chào hỏi hoặc mang chút đồ ăn vặt cho Chu Tiểu Thiền.
Trong lòng Chu Duyên thật ra chưa quá vững vàng. Cô có suy nghĩ muốn bước tiếp, nhưng chính vì tâm lý chưa dứt khoát nên lại sợ làm lỡ dở thời gian của người ta.
Cô không trả lời ngay.
Ăn cơm xong, sau khi hầu hạ "tổ tông nhỏ" chơi đùa, tắm rửa rồi dỗ đi ngủ, Chu Duyên mới đi đánh răng rửa mặt.
Tới lúc ngả lưng xuống giường thì đã 10 rưỡi tối.
Cô cầm điện thoại lên, mở khung chat với Trần Bách Niên, gõ chữ: [Vâng, chốt thời gian rồi tôi báo anh nhé.]
Một tháng.
Cô tự cho bản thân một thời hạn, cũng là cho mình một cơ hội để nghiêm túc thử đón nhận mối quan hệ này.
…
Cuối tuần dọn nhà, Trần Bách Niên tới từ rất sớm.
Gặp nhau mấy lần, lại còn ăn của người ta bao nhiêu là bánh kẹo, giờ Chu Tiểu Thiền đã rất thân thiết với Trần Bách Niên.
Vừa thấy người, cô nhóc đã đon đả gọi lớn: "Cháu chào chú Trần ạ!"
Dường như Trần Bách Niên cũng đã nắm thóp được sở thích của cô nhóc, bèn đưa tới một chiếc túi giấy: "Này, bánh quy nhỏ cho Tiểu Thiền đây."
Chu Tiểu Thiền dõng dạc đáp to: "Cháu cảm ơn chú ạ!"
Trần Bách Niên lại đưa nốt túi trái cây cho Trình Tĩnh Phong: "Dì ơi, cháu mua ít đào với mận, tươi lắm ạ."
"Người đến là quý rồi, còn bày vẽ mua trái cây làm gì nữa." Trình Tĩnh Phong cười tít mắt: "Thế hôm nay phải làm phiền cháu rồi."
"Dạ không phiền đâu ạ."
Đội chuyển nhà đến đúng giờ.
Trình Tĩnh Phong và Chu Duyên ở trong nhà sắp xếp và chỉ đạo, còn hai người thợ cùng Trần Bách Niên phụ trách khuân vác đồ đạc lên xe.
Chu Tiểu Thiền thì tự giác ngồi trên ghế xích đu ngoài sân đu đưa, một tay cầm bánh quy, một tay ôm quả đào to bự, hớn hở vừa ăn vừa xem mọi người làm việc.
Sau khi chuyển xong các bao tải đồ đạc và đồ điện gia dụng ngoài phòng khách, mọi người bắt đầu dọn đến các phòng ngủ.
Tới cửa phòng Chu Duyên, Trần Bách Niên gõ nhẹ cửa: "Tôi vào có tiện không?"
"Anh vào đi."
Ngôi nhà đã gắn bó mấy chục năm nên căn phòng khá cũ kỹ. Những quần áo, đồ đạc cần mang đi đều đã được đóng gói kỹ càng.
Chu Duyên bảo: "Mấy túi quần áo này nặng lắm, anh dùng xe đẩy chở ra nhé."
Trần Bách Niên xách thử lên: "Không sao đâu, tôi bê được.”
Chu Duyên còn định nói thêm, nhưng anh ta đã xách hai túi đồ bước thẳng ra ngoài.
Đi lại khuân vác vài lượt, giờ phòng ngủ chỉ trơ lại chiếc giường, bộ bàn ghế và chiếc tủ quần áo lớn không mang đi.
Chu Duyên nhìn xung quanh căn phòng một lượt, rồi lại đưa mắt nhìn ra không gian vắng hoe ở phòng khách và phòng ăn bên ngoài, lòng chợt trĩu nặng.
Nơi cô sống từ thuở ấu thơ đến giờ, nơi chất chứa biết bao kỷ niệm tuổi thơ, nơi từng chứng kiến vô số những trận cãi vã, bất đồng giữa cô và Chu Trí Minh, chỉ nay mai thôi sẽ hóa thành đống đổ nát.
"Duyên Duyên ơi, đi thôi con."
Chu Duyên nán lại nhìn lần cuối rồi quay lưng rời đi.
Khu chung cư mới có tên là Vườn Hồng, vừa bàn giao nhà cách đây hai năm. Xét về mặt tiện ích và cảnh quan thì ở Vân An, nơi này cũng được xếp vào hàng chung cư cao cấp.
Xe chạy thẳng xuống bãi đỗ tầng hầm.
Trình Tĩnh Phong dắt Chu Tiểu Thiền lên nhà trước, còn Chu Duyên thì xách theo túi đồ đựng giấy tờ, vật dụng quan trọng.
Cốp xe vừa đóng lại thì điện thoại reo lên.
Là thím Triệu gọi.
Cô đặt đồ trên tay xuống rồi nghe máy: "Cháu nghe này thím Triệu, có chuyện gì vậy ạ?"
Thím Triệu thở dài thườn thượt: "Dạo trước có một cậu bé bị bệnh thận đến chỗ mình khám đúng không cháu?"
"Vâng ạ, sao thế thím?"
"Hôm nay chị Trần ghé phòng khám chơi, lúc kể chuyện có nhắc đến cậu bé. Chị ấy bảo bố cậu bé gặp tai nạn xe trên đường vội về quê, giờ đang nằm trong phòng chăm sóc tích cực, nhà cửa rối tinh rối mù cả lên rồi."
Tim Chu Duyên thót lại: "Thế cậu bé đã làm sinh thiết thận chưa ạ?"
Trần Bách Niên vừa đi tới, thấy sắc mặt cô thay đổi thì hỏi xem có chuyện gì, nhưng không thấy cô đáp.
Mọi sự chú ý của người phụ nữ lúc này đều dồn cả vào cuộc điện thoại.
Thím Triệu đáp: "Chị Trần cũng không kể chi tiết thế. Ông bà nội cậu bé đều là người làng quê, cả đời chưa từng bước chân lên thành phố Nam, tiếng phổ thông cũng nói không sõi… Giờ có mỗi mẹ nó túc trực trên đó, mà bố nó lại còn nằm khác bệnh viện nữa chứ."
Chu Duyên: "Bố đứa bé nằm viện nào ạ?"
"Bố nó nằm đâu thì không rõ, nhưng cậu bé thì đang ở Bệnh viện Số 1."
"Nhà họ còn họ hàng nào khác không ạ?"
"Có, mọi người cũng đang tất tả chạy lên đó rồi."
Chu Duyên im lặng. Cô muốn nói gì đó, muốn làm chút gì đó, nhưng rốt cuộc lại thấy mình bất lực: "Thím Triệu ơi, nếu thím Trần còn ở đấy thì thím hỏi giúp cháu xem nhà người ta có cần giúp đỡ gì không nhé, cháu có quen một người đàn chị làm ở Bệnh viện Số 1."
"Ừm, được."
Cúp máy, Trần Bách Niên lại hỏi thêm lần nữa xem có chuyện gì. Chu Duyên chỉ kể đại khái: "Nhà một bé bệnh nhân từng đến khám trước đây gặp chút chuyện."
Thấy vẻ mặt cô nặng nề, Trần Bách Niên nhẹ nhàng khuyên giải: "Em đừng suy nghĩ nhiều quá, bác sĩ đâu phải là vạn năng, đừng tự tạo áp lực cho mình."
Chu Duyên nhìn anh ta, vài giây sau mới khẽ nở nụ cười: "Tôi biết rồi, chúng ta lên nhà thôi."
Hơn một giờ chiều, cuối cùng mọi đồ đạc cũng được chuyển hết vào nhà mới.
Bếp núc chưa dọn xong nên không nấu nướng gì được, Trình Tĩnh Phong định rủ cả nhà ra ngoài ăn.
Nhưng Trần Bách Niên vừa nghe xong một cuộc điện thoại, lúc quay lại thì áy náy nói: "Ngày mai sếp bên Vị Lai qua họp, cháu phải về trước để chuẩn bị tài liệu ạ."
Trình Tĩnh Phong cằn nhằn lầm bầm: "Đã là ngày nghỉ cuối tuần rồi mà vẫn bắt người ta làm việc… Thế thôi để dịp khác cháu tới chơi, dì nấu món ngon đãi cháu nhé."
"Vâng, thế dì và em cứ thu xếp dọn dẹp đi nhé, cháu xin phép ạ.”
Chu Duyên tiễn người ra đến cửa, lúc quay vào đã thấy một già một trẻ nằm ườn trên sofa từ bao giờ.
Trình Tĩnh Phong mệt lả, hai tay dang ngang ườn ra: "Tiểu Thiền ơi, không ra ngoài nữa đâu, nhà mình gọi đồ ăn giao tới nhé?"
Cô nhóc chẳng động tay làm tí việc nào mà cũng thở hổn hển như thật: "Phù phù~ Thế thì cháu muốn ăn pizza, khoai tây chiên, gà rán, với cả coca nữa cơ!"
"Cái con nhóc này, toàn đòi ăn dăm ba cái đồ vô bổ."
"Có vô bổ đâu cơ chứ." Chu Tiểu Thiền ngồi dậy, đu đưa cánh tay bà ngoại làm nũng: "Bà ngoại ơi, ăn đi mà ăn đi mà, mẹ cũng muốn ăn cơ."
Chu Duyên: "..."
Bản thân cô cũng mệt nhoài, bèn ngồi phịch xuống chiếc sofa đơn nghỉ ngơi, mặc kệ cho hai bà cháu tiếp tục kì kèo trả giá với nhau.
Cuối cùng, cả nhà vẫn chốt gọi hai chiếc pizza cỡ bự và một phần khoai tây chiên lớn.
Ăn uống no nê, nhà ba người dọn dẹp qua giường chiếu, tắm rửa sạch sẽ mồ hôi rồi đánh một giấc ngủ trưa thật khoan khoái.
Hơn 4 giờ chiều tỉnh giấc, Trình Tĩnh Phong lựa ra quá nửa chỗ trái cây Trần Bách Niên mang tới lúc sáng, đưa cho Chu Duyên: "Ông Lý sống ở ngay tầng trên nhà mình đấy, con mang ít trái cây lên biếu hai ông bà, tiện thể biết cửa biết nhà luôn."
Mấy năm nay vợ chồng chú Lý giúp đỡ mẹ con cô không ít việc, cả căn nhà đang thuê cũng là nhờ họ tìm giúp, Chu Duyên có lên đó một chuyến chào hỏi cũng là lẽ đương nhiên.
Cô nhóc nào đó cũng nằng nặc đòi bám đuôi theo: "Cháu cũng đi, cháu cũng đi cơ, lâu lắm rồi cháu chưa gặp ông Lý với bà Lý á."
Chu Duyên một tay xách túi trái cây, tay kia dắt theo cục cưng bé nhỏ: "Đi thôi nào."
Nhà cô ở tầng 7, còn vợ chồng chú Lý ở tận tầng 17.
Ngủ đẫy giấc nên tâm trạng Chu Tiểu Thiền vô cùng hớn hở, cô nhóc cứ ríu rít mãi trong thang máy: "Con biết ông Lý ở đâu mà, con và bà ngoại từng lên đây rồi…"
Cô nhóc vừa nói vừa lóng ngóng bẻ ngón tay đếm: "Một, hai, ba, năm, bảy."
Đếm không xong, cô nhóc đành hất cằm tự đắc: "Nói chung là đến nhiều lần lắm rồi ạ. Bà Lý làm đồ ngọt với bánh nướng ngon cực kì luôn. Có một lần con còn làm bánh với bà Lý cơ, con nặn một bạn thỏ con, bạn thỏ cho vào lò nướng một phát là phình to tướng luôn. Nhưng mà con vẫn gặm một miếng là hết sạch bạn thỏ. Mẹ thấy con có siêu không?"
"Ting…"
Cửa thang máy vừa mở, Chu Duyên đã mỉm cười ngắt lời con gái: "Tiểu Thiền của mẹ siêu quá. Đến nơi rồi, mình ra ngoài đã nhé."
"Dạ, đến nơi rồi, đến nơi rồi!"
Chu Duyên ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài.
Thế rồi, cô chợt sững sờ đứng chôn chân tại chỗ.
Sao Giang Thính Lan lại ở đây?
Cô nhóc ngó đầu nhìn ra theo cũng nhận ra ngay vị chú từng đi xem mắt với mẹ hôm nọ.
Nhưng mà… sao trông mẹ cứ ngây ra như phỗng thế nhỉ?
Lạ ghê á.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)