Trước một cánh cửa đang mở, cách thang máy không xa, chú Lý cũng hơi sững sờ. Ông ấy nhìn hai mẹ con trong thang máy, rồi lại nhìn người đàn ông bên ngoài thang máy, nhất thời không biết có nên lên tiếng hay không.
Chu Duyên cũng nhìn thấy người có lẽ đang “tiễn khách”, trong lòng kinh ngạc.
Chú Lý nhanh chóng phản ứng lại: “Sao thế, Tiểu Chu, cháu quen Thính Lan à?”
Thang máy phát ra tiếng báo thúc giục. Chu Duyên dẫn đứa trẻ bước ra trước, nhưng vẫn chắn cô nhóc ở phía sau.
Cô lại nhìn vẻ mặt chú Lý, thấy trong mắt ông ấy dường như cũng có vẻ kinh ngạc. Đầu óc cô nhất thời chưa kịp xoay chuyển, chỉ có thể đáp: “Cũng coi như là quen biết. Chú Lý, mọi người…”
Chú Lý cười: “À, Thính Lan là hàng xóm của vợ chồng chú ở thành phố Bắc. Khoảng thời gian trước chú với bà nhà mới biết thằng bé đang làm việc ở đây.”
Trong nhà, thím Lý hẳn là nghe thấy tiếng động, cất giọng gọi: “Tiểu Duyên đến đấy à? Mau vào đi!”
Giang Thính Lan bèn nói với chú Lý: “Lần sau cháu lại đến thăm chú.”
“Ừm, cháu cứ đi làm việc đi.”
Giang Thính Lan ấn nút thang máy. Cánh cửa thang máy vốn chưa rời đi lại mở ra.
Anh bước vào, sau đó ngước mắt lên, đối diện với ánh mắt của người phụ nữ đang nhìn từ bên ngoài. Vẻ mặt anh bình tĩnh, điềm nhiên.
Không khí như ngừng chuyển động.
Một lúc lâu sau, Chu Duyên là người đầu tiên dời mắt đi.
Ngược lại, cô nhóc đang nép sau chân mẹ, thò cái đầu nhỏ ra, chớp chớp mắt, sau đó nhoẻn miệng nở một nụ cười ngọt ngào.
Chu Tiểu Thiền không biết những lời người lớn vừa ríu rít nói với nhau có ý nghĩa gì, nhưng cô nhóc nhìn thấy chú đẹp trai lạnh lùng này cứ nhìn mẹ mình.
Nhất định chú ấy cũng thích mẹ!
Nghĩ vậy, Chu Tiểu Thiền lại chớp chớp mắt với anh.
Thế là cô nhóc lại sắp có thật nhiều đồ ăn ngon rồi!
Giang Thính Lan thì khựng lại một chút, khóe môi theo đó cong lên thành một đường cong nhạt, mỉm cười đáp lại.
Cửa thang máy khép lại, đi xuống.
Chu Duyên dắt cô nhóc vào nhà.
Trong lòng cô có nghi hoặc, lúc nhìn chú Lý và thím Lý lần nữa, ánh mắt đã mang theo vẻ dò xét.
Chú Lý chủ động nói: “Thật không ngờ hai đứa vẫn còn quen nhau. À, chú nhớ ra rồi, Thính Lan học đại học ở thành phố Bắc, hình như cũng học y. Hai đứa là bạn học à?”
Chu Duyên mím môi, gật đầu: “Vâng.”
“Thế thì đúng rồi, đúng là trùng hợp thật.”
Bên kia, thím Lý đang dẫn cô nhóc đi rửa đào.
Nhìn ra vẻ nghi ngờ của người phụ nữ trên sofa, bà ấy im lặng hai giây rồi cũng cười nói: “Hóa ra mấy khu dưỡng lão và bệnh viện ở Vân An này đều là do Thính Lan xây dựng, vậy chắc thằng bé phải thường xuyên qua đây nhỉ. Lần sau gọi thằng bé qua ăn cơm.”
Chú Lý nói: “Ăn cơm gì chứ, Thính Lan là người bận rộn, hôm nay đến thăm hai ông bà già chúng ta đã là chuyện hiếm có rồi.”
“Cũng đúng, cũng đúng.
Hai vợ chồng người này một câu, người kia một câu, những nghi hoặc trong lòng Chu Duyên cũng vơi đi phần nào.
Ngồi ở nhà chú Lý một lúc, hai mẹ con trở về nhà.
Trình Tĩnh Phong đang sắp xếp đồ đạc. Chu Duyên vào bếp rót nước, uống hai ngụm rồi hỏi: “Mẹ ơi, vợ chồng chú Lý chuyển đến Vân An từ khi nào vậy?”
“Khi nào à? Cụ thể là lúc nào thì mẹ cũng không rõ nữa. Dù sao lúc mẹ đánh bài với họ thì họ đã ở đây rồi.”
“...”
Đúng là nói như không nói.
Chu Duyên nhớ lại, lúc cô mang thai và sau khi sinh, Trình Tĩnh Phong bận tối mắt tối mũi. Mãi đến khi Tiểu Thiền hơn một tuổi, bà mới có thời gian đi đánh bài, chắc hẳn cũng là lúc đó quen biết vợ chồng chú Lý.
Hai năm nay, mỗi lần Trình Tĩnh Phong đánh bài trở về cũng chưa từng nhắc đến những cái tên như “Giang Thính Lan”, “bố của đứa trẻ”, có lẽ vợ chồng chú Lý thật sự không biết mối quan hệ giữa cô và Giang Thính Lan.
Chu Duyên không nghi ngờ gì thêm, đi qua phụ mẹ cùng sắp xếp đồ đạc.
…
Sau khi chuyển nhà xong, Chu Duyên bắt đầu bắt tay vào sửa sang tiệm thuốc mới.
Tiệm thuốc mới nằm ở bên ngoài khu dưỡng sinh, phía sau là cả một khu đô thị, phía trước là một trung tâm thương mại lớn đi kèm, lượng người qua lại rất đông.
Cô không định sửa sang quá cầu kỳ. Tủ thuốc, bàn điều thuốc, bàn khám bệnh, sofa và những thứ khác đều có thể chuyển từ phố Vân Khê sang dùng, tường cũng không cần sơn lại. Tổng thể chỉ cần đi lại đường dây điện và bố trí lại không gian.
Mất hai ngày để sửa sang và dọn dẹp xong, lại mất trọn một ngày để chuyển từng ấy đồ đạc lớn.
Ngoài những đồ cũ này, Chu Duyên còn trang bị cho tiệm thuốc mới một chiếc máy tính để bàn, bắt kịp thời đại, sau này khám bệnh cũng sẽ thuận tiện hơn.
Thím Triệu vẫn luôn ở lại phụ cô sắp xếp. Hơn 7 giờ, Chu Duyên nhìn một vòng tiệm thuốc vẫn còn ngổn ngang, nói: “Thím về trước đi ạ, nhiều việc thế này cũng không thể làm xong trong một lúc được.”
Thím Triệu không khách sáo: “Được, ngày mai thím lại đến.”
Trước khi đi, Chu Duyên hỏi: “Bên Gia Hy có tin tức gì không ạ?”
“Đứa bé bị bệnh thận ấy à?”
“Vâng.”
Thím Triệu nói: “Chị Trần bảo đứa bé đã làm sinh thiết, đang chờ kết quả. Nhưng bên bố đứa bé còn cấp bách hơn, người nhà đều đi chăm sóc bố nó, chỉ có một người chị họ ở lại với đứa bé. Nghe nói hôm qua đã về rồi.”
Chu Duyên nhíu mày: “Vậy chẳng phải chỉ nằm viện một hai ngày thôi sao?”
“Cũng chẳng còn cách nào khác.” Thím Triệu đặt chổi xuống, phủi phủi quần áo rồi xách túi lên: “Thím đi đây, cháu đừng làm muộn quá nhé.”
“Vâng.”
Chu Duyên đứng nguyên tại chỗ một lúc, rồi lại đi lau thêm mấy ngăn tủ. Cuối cùng vẫn không yên tâm, cô thở dài, lấy điện thoại ra tìm WeChat của thím Trần, soạn một đoạn dài về những việc cần lưu ý khi chăm sóc sau phẫu thuật rồi gửi qua.
Lo chuyện bao đồng thì cứ lo chuyện bao đồng vậy. Không có người lớn chăm sóc, trẻ con lại chưa hiểu chuyện, lát nữa chạy nhảy lung tung làm ảnh hưởng đến chỗ sinh thiết, rồi nếu người lớn không để ý, đến lúc đứa bé tiểu ra máu cũng chẳng có ai phát hiện.
Thím Trần trả lời tin nhắn, cô mới yên tâm hơn, tiếp tục làm việc.
Khoảng ba bốn phút sau, WeChat lại có tin nhắn mới.
Trần Bách Niên: [Em ăn cơm chưa?]
Chu Duyên trả lời: [Tôi vẫn còn ở tiệm thuốc, đang sắp xếp đồ đạc.]
Trần Bách Niên: [Có cần tôi qua giúp không?]
Chu Duyên: [Không cần đâu, tôi sắp về rồi.]
Trần Bách Niên: [Ừm, em mau về ăn cơm đi, nghỉ ngơi cho tốt.]
Chu Duyên trả lời một chữ “được”, rồi đặt điện thoại xuống.
Mùa hè, trời tối muộn.
7 rưỡi mà trời vẫn còn lờ mờ sáng.
Cô nhìn xung quanh một lượt, định làm nốt chút việc cuối cùng rồi mới về.
Nửa tiếng sau, trời hoàn toàn tối, cô cũng đặt vị thuốc cuối cùng vào tủ.
Thuốc được đặt ở ngăn trên cùng của tủ, cô lắc lắc túi thuốc, không định bỏ sót dù chỉ một viên thuốc nhỏ.
Nhưng chiếc thang hình như không được vững. Cô vừa lắc hai cái, người cũng theo đó chao đảo, ngay khoảnh khắc ấy, cả người cô ngã ngửa ra sau.
Xong rồi.
Cô đã chuẩn bị tinh thần ngã xuống, nhưng vào thời khắc nghìn cân treo sợi tóc, eo cô được một cánh tay vững vàng đỡ lấy.
Không nhìn thấy là ai, nhưng mùi hương quen thuộc cùng những ký ức đã ập đến trước.
Hương gỗ thoang thoảng, sạch sẽ và thanh mát.
Bàn tay đang đỡ eo cô dùng lực vừa đủ, giống hệt mỗi lần anh ôm cô.
Chu Duyên sững người, đôi mắt đang cụp xuống bỗng không dám mở ra.
Cô được đỡ vững vàng xuống đất.
Giang Thính Lan lùi lại hai bước, đưa tay chạm vào chiếc thang, trầm giọng nói: “Chiếc thang này nên thay rồi.”
Chiếc thang này đã được dùng gần 10 năm, quả thực nên thay.
Chu Duyên điều chỉnh lại tâm trạng, ngước mắt nhìn anh: “Sao anh lại ở đây?”
Anh tự nhiên đáp: “Tôi ở khách sạn gần đây, đi ngang qua lúc về.”
Bên ngoài khu dưỡng sinh có một khách sạn năm sao, nhưng với thân phận hiện tại của anh, lẽ ra không nên trực tiếp đi bộ đến khách sạn, sao lại có thể đi ngang qua đây?
Giang Thính Lan thấy cô nhíu mày, bèn giải thích: “Tôi ăn tối với khách hàng ở trung tâm thương mại đối diện, nên đi bộ về.”
Chu Duyên lại nhìn ra bên ngoài. Như biết cô đang nghĩ gì, anh tiếp tục nói: “Tống Thành có việc nên về trước rồi.”
“Ồ…”
Cuối cùng, thứ khiến cô lên tiếng vẫn là lòng nhân từ của người thầy thuốc: “Anh không thoải mái à?”
Người đàn ông nhấc mắt lên, nhìn cô hai giây rồi gật đầu: “Một chút.”
“Dạ dày? Hay đường ruột?” Nói xong, Chu Duyên chợt nhớ ra điều gì, khẽ cười: “Anh cũng là bác sĩ, coi như được một nửa, chắc phải biết tự chăm sóc bản thân chứ.”
Ánh mắt người đối diện tối đi, giọng nói cũng nặng hơn vài phần: “Không biết.”
“...”
Chu Duyên xoay người đi xử lý số dược liệu còn thừa.
“Chu Duyên.”
“Làm gì?”
Giọng điệu có hơi hung dữ, nhưng lại khiến người ta cảm thấy quen thuộc. Cuối cùng Giang Thính Lan cũng nở nụ cười: “Kê cho tôi một đơn thuốc.”
Chu Duyên quay người lại, nhìn anh thật sâu. Một lúc lâu sau, cô mới ngồi xuống trước bàn khám, hỏi bệnh: “Chỗ nào không thoải mái?”
“Dạ dày.”
“Buổi tối có ăn thứ gì dễ gây dị ứng không?”
“Không.” Giang Thính Lan thản nhiên nói: “Uống rượu.”
Ngòi bút trong tay Chu Duyên khựng lại.
Uống rượu.
Anh không thích uống rượu, cũng không uống được rượu, thậm chí còn có triệu chứng dị ứng nhẹ với cồn.
Lúc mới ở bên nhau, cô không biết chuyện này. Có lần trường bị mất điện, cô muốn đi tắm, Giang Thính Lan nói sẽ đưa cô ra ngoài thuê phòng.
Thuê phòng…
Ban đầu cô có hơi do dự, nhưng so với việc cả người dính dấp khó chịu thì thuê một phòng cũng chẳng có gì to tát.
Hơn nữa cả hai đều đã trưởng thành, lại chính thức xác nhận mối quan hệ, nếu thật sự xảy ra chuyện gì thì cô hoàn toàn có thể chấp nhận.
Nhưng cô không ngờ phòng anh thuê lại sang trọng đến vậy. Một căn phòng suite lớn, cả một mặt cửa kính sát đất thu trọn thành phố vào tầm mắt, trên bàn còn có trái cây chào mừng và một chai rượu vang.
Khi ấy cô mới bắt đầu tò mò về gia đình anh: “Giang Thính Lan, anh là cậu ấm nhà giàu à?”
Giang Thính Lan lắc đầu: “Không phải.”
“Thật sự không phải?”
“Thật sự không phải. Được rồi, em mau đi tắm đi.”
Chu Duyên không hỏi thêm, nhìn chai rượu vang, giọng nói mang theo chút mờ ám: “Anh có muốn uống không?”
Lúc ngồi cạnh nhau trong thư viện, hai người từng lén lút nắm tay, nhưng chưa từng hôn nhau.
Ở trong không gian riêng tư, ai cũng hơi xao động.
Chu Duyên đi tắm trước. Khi cô bước ra, rượu vang đã được mở sẵn và để cho rượu “thở”.
Uống được nửa ly, cô chủ động ngồi vào lòng anh, ngẩng đầu hôn anh.
Môi anh thật mềm, như mang theo dòng điện. Càng hôn, tim cô càng đập nhanh, cảm giác tê dại cũng càng rõ.
Cả hai đều chẳng có kinh nghiệm gì, nhưng tình yêu được men rượu khơi lên vừa chạm đã bùng cháy, tự nhiên mà thành.
Màn đêm vô tận dưới sự quấn quýt càng thêm mê người.
Mãi đến khi ngã xuống giường, cô mới nhận ra có điều không ổn. Người anh rất nóng, trên cánh tay và cổ đã nổi mẩn đỏ, là triệu chứng dị ứng điển hình.
Một cơn kích động đang dâng trào lập tức bị ép dừng lại. Chu Duyên vừa đau lòng vừa hơi bất lực: “Anh không biết mình dị ứng với cồn à?”
Giang Thính Lan nghiêm túc đáp: “Không chết được.”
“...”
Cô gọi thuốc chống dị ứng cho anh. Sau khi uống thuốc, hai người lên giường nghỉ ngơi, Chu Duyên nằm trong vòng tay anh.
Đêm đó, hai người nói rất nhiều chuyện, môn chuyên ngành, các cuộc thi, dự định tương lai, những lời than thở… Cứ nói mãi cho đến khi màn đêm lặng xuống, những ánh sao lấp lánh cũng dần tan biến.
Từ đó về sau, Chu Duyên không bao giờ cho anh chạm vào rượu nữa. Cho dù là sinh nhật hay những ngày đạt giải cấp quốc gia cần phải ăn mừng, cô cũng không cho anh uống dù chỉ một giọt.
Vì chuyện này, Quách Dương thường xuyên trêu anh là người sợ vợ.
Bây giờ đã mấy năm trôi qua, có lẽ trên vai anh mang thêm nhiều trách nhiệm, cũng có thêm rất nhiều chuyện bất đắc dĩ.
Cô cũng không còn thân phận để can thiệp vào hành vi của anh.
Chu Duyên gác lại dòng suy nghĩ, bình tĩnh hỏi: “Có nổi mẩn đỏ không?”
Giang Thính Lan đưa cánh tay ra, vén tay áo lên.
Mặt trong cánh tay đã xuất hiện một mảng đỏ rõ rệt.
Chu Duyên nhìn một cái rồi dời mắt về: “Còn chỗ nào không thoải mái nữa không?”
“Không còn.”
Cô nhanh chóng kê xong đơn thuốc, dặn anh: “Tôi kê thuốc thanh nhiệt giải rượu và dưỡng dạ dày, trước tiên uống ba thang, đồng thời bôi thuốc mỡ. Nếu tình trạng ngày càng nghiêm trọng thì đến bệnh viện.”
“Ừm.”
Chu Duyên đi lấy thuốc: “Khách sạn của anh có sắc thuốc được không?”
“Chắc là không.”
Cô không nói gì. Đợi lấy đủ ba thang thuốc, cô mới khẽ thở dài: “Sắc ở đây phải đợi 40 phút.”
“Được.”
“Anh đợi tôi ở bên ngoài.”
“Được.”
Nồi sắc thuốc được đặt phía sau tủ thuốc. Không lâu sau, Giang Thính Lan nghe thấy tiếng gọi điện thoại từ bên trong, giọng nói dịu dàng.
“Mẹ còn phải một lúc nữa mới về, Tiểu Thiền tắm rửa rồi ngủ với bà ngoại trước nhé.”
“Mẹ ăn rồi mà, ăn bánh quy Tiểu Thiền cho mẹ đó.”
“Ừm, bye bye cục cưng nha.”
Giang Thính Lan bước lại gần, qua một tấm kính mờ, nhìn thấy bóng dáng mảnh mai ấy.
Anh dựa vào tủ thuốc, ánh mắt di chuyển theo bóng cô. Khi thì cô cúi người xem lửa, khi thì cầm điện thoại trả lời tin nhắn, tốc độ gõ chữ nhanh thoăn thoắt.
Khoảng năm sáu phút sau, bên trong lại vang lên tiếng nói, lần này cố ý hạ thấp âm lượng.
“Tôi vẫn còn ở y quán.”
“Không cần qua đâu, anh tan làm thì về nghỉ ngơi đi.”
“Thật sự không cần.”
“Ừm.”
“Ngủ ngon.”
Tiệm thuốc yên tĩnh, có thể nghe thấy giọng nam phía bên kia cũng dịu dàng không kém.
Giang Thính Lan cụp mắt, khóe môi bên trái khẽ cong lên.
Có lẽ anh thật sự say rồi.
40 phút sau, Chu Duyên mang thuốc đã sắc xong ra ngoài.
Nhưng người bên ngoài đã đổi thành một người khác.
Tống Thành: “Bác sĩ Chu, sếp Giang bảo tôi qua lấy thuốc Đông y.”
Anh ấy đồng thời chỉ vào một chiếc hộp được đóng gói tinh xảo trên bàn: “Sếp Giang nói cô chưa ăn cơm, đây là đồ ăn đóng gói từ nhà hàng khách sạn. Mong cô đừng để bụng.”
Chu Duyên hơi sững người.
Sao đột nhiên anh lại đi rồi?
Cơm… anh nghe thấy rồi sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)