Văn phòng của Y tế Vị Lai nằm trong một tòa nhà 15 tầng ở khu trung tâm, cách trụ sở chính của Giang thị cỡ ba trạm tàu điện ngầm.
Trụ sở chính của Giang thị còn có tên là Tập đoàn Trung Hối, các chi nhánh kinh doanh dưới trướng gần như thâu tóm mọi ngành nghề từ ăn mặc đến đi lại ở thành phố Bắc.
Vì mỗi công ty con lại mang một cái tên khác nhau, nên khi nhắc đến tập đoàn khổng lồ này, người ta vẫn quen gọi là "Giang thị". Dù sao thì cứ hễ nhắc tới công ty A hay công ty B nào đó, phản ứng đầu tiên của mọi người luôn là: Ồ, lại là đồ của nhà họ Giang.
Giang Thính Lan giữ chức tổng giám đốc ở Trung Hối, dưới quyền quản lý mười mấy công ty con, bên trên thì chịu trách nhiệm báo cáo công việc cho Hội đồng quản trị.
Chủ tịch tập đoàn là ông cụ nhà họ Giang - Giang Triều. Thành viên Hội đồng quản trị gồm có con trai cả Giang Thừa Nghiệp, người cô ruột duy nhất của Giang Thính Lan là Giang Thừa Sương. Ngoài ra, hai người anh trai cùng cha khác mẹ và các anh chị em họ của anh cũng đều nắm giữ những chức vụ chủ chốt trong các công ty thuộc tập đoàn.
Bên cạnh đó, nhà họ Giang còn có một người chú út nhàn tản, chẳng màng chuyện đời là Giang Thừa Nam cùng một, hai đứa em nhỏ tuổi.
Hôm nay trụ sở chính tổ chức họp Hội đồng quản trị để báo cáo công việc trong quý này do đích thân Giang Thính Lan chủ trì.
Hai ngày nay Tống Thành bận chạy ngược chạy xuôi, mãi đến khi sếp bước vào phòng họp, anh ấy mới thở phào nhẹ nhõm được một chút, nhưng ngay sau đó ruột gan lại nóng như lửa đốt.
Cuộc họp Hội đồng quản trị này chẳng khác nào hang hùm miệng sói, bước vào lượn một vòng kiểu gì cũng bị cắn mất một miếng thịt, nhất là khi phải đối mặt với những "người nhà" luôn dòm ngó quyền lực trong tay sếp.
Anh ấy túc trực ngay bên ngoài phòng họp, sẵn sàng đợi lệnh bất cứ lúc nào.
Giám đốc văn phòng tổng Giám đốc - Linda cũng đang đứng cạnh đó. Cô ấy thì chẳng căng thẳng đến thế. Mỗi quý đều đặn họp Hội đồng từ một đến hai lần, trước cuộc họp dù áp lực bên trên giáng xuống có lớn cỡ nào thì sếp Giang vẫn dư sức chống đỡ được, lần này dĩ nhiên cũng không ngoại lệ.
Thứ mà cô ấy tò mò lại là chuyện khác: "Sao lần này sếp Giang lại ở thành phố Nam lâu thế nhỉ?"
Kể từ lúc dự án Khu đô thị Chăm sóc Sức khỏe chính thức được lập ra, gần như ở bất kỳ giai đoạn quan trọng nào sếp Giang cũng phải đích thân bay tới thành phố Nam một chuyến. Lần ngắn nhất là một ngày, dài nhất là ba ngày, thế mà đợt này lại đi mất gần cả tuần.
Bản thân Tống Thành cũng thấy hơi kỳ lạ. Mấy ngày ở thành phố Nam… à không đúng, chính xác là mấy ngày ở Vân An ấy, về cơ bản chẳng có việc gì quan trọng đến mức đó. Những cuộc họp cỡ như đàm phán đền bù giải tỏa vốn dĩ chẳng cần sếp Giang phải thân chinh ra mặt.
Tuy nhiên, sếp Giang làm gì cũng có lý lẽ riêng của anh, thế nên Tống Thành đáp: "Dự án Bệnh viện Điều dưỡng liên quan đến rất nhiều hộ dân thuộc diện giải tỏa, chắc sếp Giang sợ xảy ra sự cố ngoài ý muốn thôi."
Sếp thậm chí còn sai anh ấy đi điều tra tính cách của cán bộ phụ trách bên Cục Quản lý Nhà ở và Xây dựng, chứng tỏ anh thật sự rất coi trọng dự án lần này.
Dẫu vậy vẫn có điểm bất thường, lúc gần tan làm ngày hôm qua, Tống Thành có báo cáo kết quả điều tra về Trần Bách Niên.
Đáng lý ra đó toàn là những phẩm chất tốt đẹp và tích cực như: chính trực, nỗ lực vươn lên, các mối quan hệ xã hội trong sạch… Thế mà sếp ngồi sau bàn làm việc càng nghe sắc mặt lại càng xầm xì, đen thui tới mức Tống Thành còn tưởng mình lỡ lời nói sai cái gì.
Anh ấy không rõ nguyên nhân vì đâu, nhưng nghĩ bụng vị trí của Trần Bách Niên này ắt hẳn rất quan trọng, thế nên Tống Thành đã đặc biệt dặn dò Lý Văn Toàn thêm vài câu, bảo anh ta phải khéo léo vun đắp mối quan hệ với Trần Bách Niên.
Nghe vậy, Linda lập tức lên tiếng, giọng điệu có phần thất vọng ra mặt: "Tôi lại cứ tưởng sếp lỡ vướng mắc bóng hồng nào ở thành phố Nam cơ đấy."
Bóng hồng?
Tống Thành nhớ lại mấy ngày lưu lại đó, hình như quả thật có một "bóng hồng" xuất hiện - chính là cô bác sĩ ở phòng khám Đông y kia.
Đó là lần đầu tiên sếp ngầm cho phép một người phụ nữ xa lạ ngồi cạnh mình.
Chỉ tiếc là, "bóng hồng" này đã có chồng có con mất rồi.
Đang mải mê suy nghĩ, Tống Thành bỗng nghe Linda nhắc đến lời đồn ầm ĩ ở thành phố Bắc dạo gần đây: "Mấy hôm cậu đi vắng, cậu có biết cả công ty từ trên xuống dưới đang đồn thổi chuyện gì không?"
"Đồn chuyện gì cơ?”
Linda ghé sát lại, thì thầm: "Chắc sếp Giang nhà mình sắp liên hôn với thiên kim của Tập đoàn Chính Nguyên đấy."
Tống Thành kinh ngạc: "Thật hả?"
"Thật 100%!"
"Thiên kim của Chính Nguyên… có phải là cái cô minh tinh năm ngoái mới đóng phim điện ảnh đó không?"
"Chuẩn luôn, chính là cô ta, Tiêu Lộ."
Tống Thành không khỏi ngỡ ngàng. Nhưng ngay sau đó, anh ấy sực nhớ ra dạo gần đây Trung Hối sắp ký kết một dự án hợp tác lớn với Chính Nguyên.
Một trong những chủ đề đang được bàn bạc trong cuộc họp Hội đồng quản trị lúc này chính là thương vụ đó. Trung Hối muốn mượn nền tảng của Chính Nguyên để mở rộng thị trường nước ngoài. Nhìn nhận theo hướng này, chuyện liên hôn cũng chẳng phải là không có khả năng.
Đột nhiên, trong phòng họp vọng ra tiếng động rất lớn.
Hai người lập tức im bặt, ngoái nhìn sang.
Không gian bên trong im ắng mất vài giây, chẳng ai lên tiếng, mãi một lúc lâu sau mới vang lên tiếng xì xào bàn tán trở lại.
Tống Thành và Linda đưa mắt nhìn nhau, không dám đứng buôn chuyện thêm nửa lời.
…
Tối đến, Giang Thính Lan phải về nhà chính nhà họ Giang ăn cơm. Lúc anh tới nơi, mâm bát đã được dọn sẵn, từ các bậc bề trên đến con cháu trong nhà đều có mặt đông đủ.
Cảnh ngộ nay đã khác xa cái thời điểm anh mới bước chân vào cánh cửa nhà này mấy năm về trước. Họ vẫn đổ dồn ánh mắt về phía anh, nhưng chẳng còn kẻ nào dám công khai mở miệng buông lời châm chọc nữa.
Giang Thính Lan phớt lờ những ánh nhìn đó, cất giọng nhàn nhạt chào Giang Triều và Giang Thừa Nam đang ngồi trên sofa: "Ông nội, chú út ạ."
Năm nay ông cụ Giang Triều đã ngoài 70. Mặc dù vẫn mang danh chủ tịch, nhưng ông cụ đã lui về tuyến sau từ lâu, không còn nhúng tay vào việc điều hành.
Lúc này, ông cụ chống gậy lên tiếng hỏi: "Cuộc họp hôm nay thế nào rồi?"
Giang Thính Lan báo cáo vắn tắt: "Hiệu suất kinh doanh của các công ty trong quý vừa rồi tăng trưởng ổn định, vài dự án lớn đang được đẩy mạnh tiến độ, mô hình dữ liệu lớn AI đã chính thức đi vào ứng dụng, ngoài ra không có biến động hay sự cố nào nghiêm trọng ạ."
Giang Triều hỏi tiếp: "Thế còn dự án với Chính Nguyên thì sao?"
Giang Thính Lan khựng lại, không đáp lời.
Giang Thừa Nghiệp lập tức chêm vào: "Bố à, Thính Lan không đồng ý mối hợp tác này."
Giang Triều nheo mắt lại, tỏ vẻ không vui: "Tại sao?"
Giang Thính Lan bình thản đáp: "Dựa trên quy mô và tiềm lực kinh doanh của chúng ta hiện nay, muốn mở rộng thị trường ra nước ngoài hoàn toàn không cần phải mượn sức người khác. Hơn nữa, báo cáo tài chính dạo gần đây của Chính Nguyên có vấn đề, lúc này hợp tác với họ sẽ tiềm ẩn rủi ro."
Một khi dự án hợp tác này đã được đưa ra bàn thảo trên Hội đồng quản trị, thì chắc chắn ngầm bên trong đã qua được cửa ải của ông cụ Giang Triều.
Nghe cháu trai nói vậy, quả nhiên Giang Triều tức giận đập mạnh chiếc gậy xuống sàn: "Hồ đồ!"
Giang Thừa Nghiệp mượn cớ lên giọng: "Mấy năm nay Vị Lai đã rút không ít vốn từ Trung Hối, hai dự án Khu đô thị Chăm sóc Sức khỏe kia chỉ thấy đổ tiền vào mà chưa thấy sinh lời, tương lai ra sao chẳng ai dám nói trước. Cục tiền đó ném xuống khéo chìm nghỉm không sủi nổi bọt tăm. Bố à, dù hiện tại báo cáo tài chính của tập đoàn đang duy trì thế cân bằng thu chi, nhưng nếu cứ tiếp tục lấy tiền đi lấp cái lỗ hổng mang tên Vị Lai kia, thì e là có vắt kiệt cả Trung Hối cũng chẳng đủ đâu."
Sắc mặt Giang Triều càng lúc càng sa sầm.
Giang Thừa Nghiệp quay sang nhìn Giang Thính Lan, giọng điệu nghe có vẻ vô cùng khẩn thiết: "Thính Lan à, tự dựa vào sức mình để mở rộng thị trường không phải là không được, nhưng làm vậy cũng đi kèm rủi ro. Chúng ta thật sự không gánh nổi một khoản chi phí khổng lồ nào nữa đâu.”
Ông bác cả lại quay sang nói với Giang Triều: "Bố à, nếu không xúc tiến bề mặt hợp tác với Chính Nguyên, thì con đề nghị tạm dừng dự án Khu đô thị Chăm sóc Sức khỏe Vân An cũng như mấy dự án của Vị Lai, đợi thu hồi vốn rồi hẵng bàn bước tiếp theo."
Cách đó không xa, cô em gái đang học đại học Giang Mạt nghe rành rọt mọi chuyện lập tức xích lại gần bàn tán với chị họ Giang Tuệ: "Chị này, sao ông nội với bác cả cứ phải thăm dò ý kiến của anh ta làm gì nhỉ? Tuy bây giờ giao công ty cho anh ta quản lý, nhưng suy cho cùng Trung Hối vẫn mang họ Giang cơ mà. Chẳng lẽ anh ta không gật đầu thì dẹp luôn không làm nữa à?"
Giang Tuệ hiện đang quản lý một công ty logistics trực thuộc tập đoàn nên tầm nhìn sâu rộng hơn Giang Mạt nhiều.
Cô ấy liếc nhìn người đàn ông cao lớn với tâm tư thâm sâu khó dò đang ngồi cạnh ông nội, rồi mới từ tốn giải thích cho em gái: "Giang Thính Lan hiện là tổng giám đốc, trên danh nghĩa thì chỉ là người thực thi các quyết sách của Hội đồng quản trị, nhưng hai năm nay hoạt động kinh doanh của công ty gần như đều do một tay anh ta chống đỡ. Anh ta cũng có tiếng nói
nhất định trong mấy dự án hợp tác này. Nếu anh ta không đồng ý, việc triển khai chắc chắn sẽ gặp nhiều trở ngại."
Giang Mạt vẫn chưa thông suốt: "Chẳng lẽ công ty không còn ai khác ư?"
Giang Tuệ khẽ lắc đầu.
Tuy bố cô ấy - Giang Thừa Nghiệp là thành viên Hội đồng quản trị nhưng năng lực lại có hạn, cũng vì lẽ đó mà bấy lâu nay công ty vẫn luôn do chú hai lèo lái.
Mẹ cô ấy bảo, chỉ nắm quyền quản lý thôi thì cũng chẳng ảnh hưởng gì tới đại cục, hơn nữa mục đích cuối cùng của ông nội vẫn là mượn tay tạo thế cân bằng.
Nhưng theo những gì Giang Tuệ quan sát được trong mấy năm qua, người anh trai xa lạ chỉ hơn cô ấy vỏn vẹn một tuổi này đã sớm âm thầm bám rễ, ăn sâu vào toàn bộ hệ thống của nhà họ Giang từ lúc nào chẳng hay.
Cứ nhìn việc bây giờ quyết định một dự án hợp tác cũng phải nể nang, cân nhắc ý kiến của anh là đủ hiểu.
Giang Thừa Sương bưng ly rượu vang, tựa người vào lưng ghế sofa của ông cụ Giang Triều, ung dung lên tiếng châm chọc: "Bố à, con thấy đứa cháu trai lớn này của chúng ta là đang chê, không muốn liên hôn với Lộ Lộ đâu."
Giang Mạt đi học ở trường chưa nghe ngóng được phong phanh tin tức này lập tức tròn xoe mắt, vội hạ thấp giọng hỏi: "Anh ta sắp liên hôn với chị Lộ Lộ á?"
Giang Tuệ mím môi, lần này lại chọn cách im lặng không nói thêm lời nào.
Nhà họ Tiêu và nhà họ Giang có mối giao tình sâu đậm, cuộc liên hôn này vốn cũng chỉ là một nước cờ nhằm kiềm kẹp Giang Thính Lan, ông nội tuyệt đối sẽ không để anh thực sự nắm trọn quyền lực trong tay.
Giang Triều ngồi trên sofa sa sầm mặt mày, cuối cùng trầm giọng dập tắt mọi đường lui: "Thính Lan, dự án hợp tác và hôn sự với con bé nhà họ Tiêu, hai chuyện đó không có chỗ để thương lượng đâu."
Ngồi ngay cạnh đó, một người nhà họ Giang khác nãy giờ vẫn im hơi lặng tiếng liếc nhìn anh chị mình đang không ngừng châm ngòi thổi gió, lại liếc đám con cháu đang xúm xít hóng chuyện, cuối cùng đưa mắt nhìn người đàn ông vẫn bình thản không chút gợn sóng ngồi ở chính giữa.
Một lát sau, giữa bầu không khí ngột ngạt căng thẳng ấy, người đó buông tiếng hừ lạnh, đút hai tay vào túi quần đứng phắt dậy: "Nhạt nhẽo, về ăn có bữa cơm mà cũng vẽ ra lắm trò."
Một tiếng sau, Giang Thính Lan rời khỏi nhà chính.
Vừa lên xe, anh đã theo thói quen ngả người tựa lưng ra sau ghế. Người đàn ông quay cuồng với công việc từ sáng đến chiều, bữa tối lại chẳng gắp được mấy miếng, anh vươn tay lấy lọ thuốc trong ngăn đựng đồ, ngửa cổ nuốt thuốc cùng với nước lọc.
Lọ thuốc vừa đặt xuống thì điện thoại đã reo lên, phải đợi đến khi tiếng chuông sắp dứt anh mới bắt máy.
Giọng nữ ở đầu dây bên kia vang lên đều đều, mang theo chút lạnh nhạt: "Thính Lan, sao không trả lời tin nhắn của mẹ? Khi nào con mới về?"
Giang Thính Lan đưa tay day day giữa trán, đáp bằng giọng trầm thấp: "Ngày mai con sẽ về."
…
Diệp Thư không sống ở khu trung tâm, sáng nay Giang Thính Lan phải giải quyết xong xuôi công việc ở công ty rồi mới ghé qua đó được.
Nhà họ Diệp vốn là dòng dõi trí thức, bố mẹ Diệp Thư đều là những giáo sư đại học gạo cội.
Năm xưa, khi biết con gái mình làm "tiểu tam" rồi sinh ra một đứa con trai, họ đã tuyên bố từ mặt bà ấy.
Vốn có tính kiêu ngạo, suốt hai mươi mấy năm sau đó, Diệp Thư chủ động hạn chế qua lại với bố mẹ. Thậm chí đến khi bố ruột lâm bệnh rồi qua đời, bà ấy cũng chỉ đến thăm đúng một lần.
Về phần nhà họ Giang, dĩ nhiên họ cũng chẳng chịu thừa nhận thân phận của Giang Thính Lan.
Người con trai thứ hai của nhà họ Giang là Giang Thừa Lễ vì bị gia tộc kìm kẹp nên cũng dần cắt đứt liên lạc với Diệp Thư, chỉ đều đặn gửi những khoản tiền cấp dưỡng khổng lồ đúng hạn.
Chiếc xe chầm chậm lăn bánh vào khuôn viên của một căn biệt thự nhà vườn kiểu Tây độc lập.
Giang Thính Lan thẫn thờ ngồi trên xe chừng ba, bốn phút, mãi cho đến khi màn hình điện thoại sáng lên thông báo tin nhắn mới:
Diệp Thư: [Con tới chưa?]
Anh mới đưa tay nới lỏng cà vạt, đẩy cửa bước xuống xe.
Xuất thân là diễn viên múa, Diệp Thư luôn đặt ra những tiêu chuẩn vô cùng khắt khe đối với cả bản thân lẫn môi trường sống xung quanh.
Cây cỏ hoa lá trong sân được trồng tỉa đan xen tinh tế, lối nhỏ dẫn vào nhà cũng được quét dọn sạch sẽ, không vương chút bụi trần.
Bên trong nhà cũng vậy, từng ngóc ngách đều được bài trí vô cùng tỉ mỉ, ngăn nắp và sạch sẽ đến mức trông chẳng khác nào phòng khách sạn.
Giang Thính Lan thay dép đi trong nhà ở lối ra vào, sau đó cất đôi giày da vừa cởi ra một cách ngay ngắn vào ngăn dưới cùng của tủ giày.
Dì giúp việc đã nấu nướng xong xuôi, vừa thấy anh đã đon đả chào: "Thính Lan tới rồi đấy à, mau đi rửa tay đi cháu, dọn cơm ngay đây."
Nói xong, dì ấy lại cất giọng gọi vọng lên tầng: "Bà chủ ơi, cậu Thính Lan về rồi đây."
Chẳng bao lâu sau, một người phụ nữ với dáng vẻ thanh tao, vai khoác chiếc khăn choàng mỏng xuất hiện ở đầu cầu thang.
Diệp Thư khẽ trách móc: "Nó về thì cứ về, dì đâu cần phải oang oang lên như thế."
Dì giúp việc cười xòa: "Thì tại lâu lắm rồi cậu Thính Lan mới về thăm nhà mà."
Diệp Thư vịn tay vịn thong thả bước xuống lầu, vừa xuống tới tầng trệt thì chạm mặt con trai bước ra từ phòng rửa tay.
Giang Thính Lan cất tiếng gọi: "Mẹ ạ."
Diệp Thư đưa mắt đánh giá anh từ trên xuống dưới, hàng chân mày dần nhíu lại: "Sao nhìn con có vẻ gầy đi vậy?"
"Đâu có ạ, tại lâu quá mẹ không gặp con thôi."
Diệp Thư nhìn kỹ thêm vài lần nữa rồi mới tiến về phía bàn ăn: "Cậu trợ lý của con làm việc kiểu gì vậy? Mẹ đã dặn rõ là phải nhắc nhở con ăn uống tử tế cơ mà, cậu ấy tên Tống Thành đúng không?"
Giang Thính Lan đi theo phía sau rồi kéo ghế ngồi xuống, lảng tránh câu hỏi kia: "Mẹ, dạo này mẹ vẫn khỏe chứ ạ?"
"Thì vẫn thế, có gì mà khỏe hay không khỏe."
Hai mẹ con bắt đầu dùng bữa. Mới ăn được vài miếng, Diệp Thư đã đặt đũa xuống, lên tiếng: "Mẹ nghe nói bên nhà họ Giang đang tính để con liên hôn với thiên kim của Tập đoàn Chính Nguyên à?"
Động tác tay của Giang Thính Lan chợt khựng lại. Anh cũng buông đũa, lấy chiếc khăn ăn khẽ lau miệng.
"Con bé đó tên là Tiêu Lộ. Đánh giá của mọi người trong giới về nó khá tốt. Tuy xuất thân từ danh gia vọng tộc nhưng lại chẳng mắc bệnh công chúa ỷ thế cậy quyền, cái bộ phim điện ảnh mà con bé đóng…"
Giữa trưa hè, bên ngoài bỗng vẳng vào những tiếng ve kêu.
Ve sầu mùa hè vốn là thứ nhan nhản ở vùng nông thôn, nhưng giữa lòng thành phố Bắc sầm uất lại là của hiếm. Vậy mà trong khu vườn này lại có, hơn nữa nghe âm thanh thì dường như không chỉ có một con.
Ve ve ve… Rỉ rả râm ran…
Sau đó Diệp Thư còn nói thêm những gì, anh hoàn toàn không nghe lọt tai nữa.
Chu Duyên rất ghét sự ồn ào. Nếu trong thư viện có kẻ nào cứ dăm ba câu lại nói chuyện rôm rả, cô sẽ "bùng nổ" và lớn tiếng cảnh cáo ngay.
Anh ngồi ngay gần đó, dù đang đeo tai nghe thì vẫn thường xuyên bị cô làm cho giật mình.
Lên năm ba đại học, anh ra ngoài thuê trọ. Ban đầu cô ghé qua được hai lần, nhưng về sau thì không chịu đến nữa, chê trên lầu có người đang sửa nhà, tiếng ồn làm cô nhức đầu.
Thế là anh chuyển trọ. Sang chỗ mới, cô cũng chỉ đến được một hai lần rồi lại từ chối tới, bảo là tầng thấp quá, ngay bên dưới lại trúng vào khu vui chơi của trẻ em, cứ đến giờ nghỉ ngơi là lũ trẻ ríu rít ồn ào chết đi được.
Đến khi đổi sang căn thứ ba, anh phải cố tình chọn nơi mà hàng xóm trên dưới trái phải chẳng có ai sửa chữa, lại còn cách xa hoa viên của khu dân cư, lúc này cô mới bằng lòng qua.
Giấc ngủ của cô cũng rất nông, lúc ngủ chẳng chịu nổi một chút tạp âm nào, chỉ một tiếng điện thoại rung thôi cũng đủ đánh thức cô.
Những lúc ngủ no giấc, tỉnh dậy không muốn ngủ tiếp, cô sẽ quấn lấy anh ôm ôm hôn hôn.
Còn những khi khó ngủ, cơn cáu kỉnh nổi lên, anh lại phải kiên nhẫn dỗ dành cả buổi.
…
Lúc rời khỏi căn biệt thự, mặt trời vẫn đang treo chói chang trên đỉnh đầu.
Giang Thính Lan đưa mắt nhìn về phía mấy gốc cây lớn ở góc sân, tiếng ve kêu vẫn râm ran từng đợt.
Vài giây sau, anh dời tầm mắt, cất giọng hỏi Tống Thành đang bước tới đón: "Lịch trình công việc tiếp theo sắp xếp thế nào?"
Tống Thành đáp: "Buổi chiều chỉ giải quyết công việc thường ngày, buổi tối sếp không có lịch trình nào ạ."
"Thế ngày mai?"
"10 giờ sáng mai đi họp ở Ủy ban quận ạ."
"Đi Vân An."
"Dạ?" Tống Thành hơi ngớ người: "Bây giờ luôn ạ?"
"Ngay bây giờ."
"Vậy còn cuộc họp ngày mai thì sao ạ?"
"Bắt chuyến bay sớm nhất về.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)