Hàng ghế sau khá rộng rãi. Giang Thính Lan ngồi ở góc bên kia, nghe tiếng động mở cửa xe thì đưa mắt nhìn sang.
Bốn mắt chạm nhau. Gương mặt đối phương chẳng chút biểu cảm, đôi mắt hoa đào toát lên vẻ cao sang bất khả xâm phạm. Chu Duyên vội dời ánh nhìn, khom người ngồi vào trong.
Cửa xe đóng lại, vang lên một tiếng trầm đục.
Tài xế ngồi hàng ghế trước lén liếc nhìn qua gương chiếu hậu, đúng lúc bắt gặp người đàn ông cũng đang lia mắt tới.
Sống lưng tài xế bất giác cứng đờ, vội vàng dời ánh nhìn lại, hai tay nắm chặt vô lăng, cất giọng cung kính và cẩn trọng: "Sếp Giang, chúng ta đi đâu ạ?"
Anh không đáp, Chu Duyên bèn lên tiếng thay: "Hẻm 6 phố Vân Khê, phiền anh nhé."
Chiếc xe lập tức nổ máy lăn bánh.
Chu Duyên đắn đo một lát, quay sang nhìn anh, chân thành nói: "Chuyện cửa tiệm, cảm ơn anh."
Giọng người đàn ông vẫn lạnh nhạt: "Không cần cảm ơn."
Đây là lần đầu tiên hai người ở riêng với nhau kể từ khi rời khỏi thành phố Bắc.
Chu Duyên cảm thấy hơi mất tự nhiên.
Cô chốc chốc lại nhìn tài xế đang chăm chú lái xe phía trước, rồi lại thẫn thờ ngó ra ngoài cửa sổ.
Tháng Bảy ở Vân An, bầu trời rất hay thay đổi sắc mặt.
Lúc này, mây đen xám xịt sà xuống thấp tịt, ngột ngạt đến mức khiến lồng ngực người ta trĩu nặng.
Giang Thính Lan nhìn sang, chỉ thấy được góc nghiêng né tránh của cô cùng vành tai trắng trẻo lấp ló dưới những lọn tóc lơ thơ.
Dái tai mỏng manh ẩn hiện một tầng hồng nhạt.
Đường nét quai hàm rõ rệt, dường như hai má cũng gầy đi đôi chút, cả người trông càng thêm mảnh mai, mỏng manh.
"Chu Duyên."
Cả người cô khẽ khựng lại, một cử động nhỏ đến mức khó lòng nhận ra.
"Chu Duyên", hai chữ này trượt ra khỏi môi răng anh, giống như một hòn đá ném xuống mặt hồ sâu thẳm, lan ra những gợn sóng tĩnh lặng trong không gian nhỏ hẹp của chiếc xe.
Thanh âm ấy cất lên rành rọt nhưng lạnh lẽo, chẳng vương chút tình cảm nào, hoàn toàn khác hẳn trước kia.
Ngày trước, mỗi khi anh gọi tên cô, âm cuối lúc nào cũng mang theo sự luyến lưu khó tả, êm ái đầy dịu dàng.
"Ừm."
"Quán thuốc đó, em định dỡ bỏ hay giữ lại?"
Bên nhau gần 4 năm, dĩ nhiên anh biết rõ những mâu thuẫn giữa cô và Chu Trí Minh.
Không biết bao nhiêu lần sau những cuộc điện thoại, anh phải dỗ dành để xoa dịu cảm xúc của cô, nghe cô lải nhải hờn dỗi về những ấm ức trẻ con cùng với những ước mơ của mình.
Đương nhiên anh cũng biết đến quán thuốc này, biết nó có ý nghĩa thế nào với Chu Trí Minh và biết cả những nỗ lực của ông chỉ để gọi cô về kế thừa tâm huyết.
Chu Duyên bình tĩnh đáp: "Hôm đó anh nói có thể chọn dỡ bỏ hoặc không, tôi muốn tạm thời cứ giữ lại đã."
"Bệnh viện mới nhanh nhất cũng phải hai năm nữa mới xây xong."
"Tôi biết."
"Sắp tới khu dân cư phố Phương Tử sẽ có nhiều người già đến định cư hoặc nghỉ dưỡng, nhu cầu y tế rất cao. Chuyển sang đó, mọi người có thể sẽ bận rộn hơn bây giờ nhiều."
"Ừm."
Sau đó, cả hai không ai nói thêm lời nào nữa.
Mưa bắt đầu rơi rả rích, đập vào cửa kính rồi nhanh chóng vỡ tan, tạo thành những vệt nước ngoằn ngoèo rồi trôi tuột đi.
Chiếc xe tiếp tục êm ái lướt qua con phố ướt sũng, tiếng mưa hoàn toàn bị ngăn cách bên ngoài.
Mười phút sau, xe dừng lại trước cổng một khoảng sân nhỏ.
Chu Duyên vẫn ngồi yên chưa vội nhúc nhích.
Mùi hương trầm thoang thoảng trên người người đàn ông quanh quẩn nơi chóp mũi, vừa xa lạ lại vừa quen thuộc, vấn vương đến mức làm cô thoáng chút thẫn thờ.
Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy huyện Vân An này lại bé đến thế, vậy mà mười phút ngắn ngủi đã có thể đi từ phía Đông sang tận trung tâm.
Rõ ràng là ngày trước khi còn đi thực tập, quãng đường từ bệnh viện đến căn nhà anh thuê ngoài trường, rồi đến một bệnh viện khác nơi anh thực tập, chỉ đi một chiều thôi cũng đã mất cả tiếng đồng hồ.
Thế nhưng một tiếng đồng hồ của những ngày tháng ấy, cũng trôi qua nhanh như chớp mắt.
Cả hai người đều không có động thái gì tiếp theo.
Chẳng rõ bao lâu trôi qua, tài xế ngồi ghế trước rốt cuộc nhịn không được bèn lên tiếng nhắc nhở: "Sếp Giang, đến nơi rồi ạ.”
Chu Duyên giật mình tỉnh giấc.
Không mang ô theo người, cô nhìn lượng mưa ngoài kia, định bụng cứ thế đội mưa chạy ào về.
Tay vừa đặt lên tay nắm cửa, Chu Duyên ngoảnh đầu lại: "Cảm ơn anh đã đưa tôi về, vậy tôi đi trước đây."
Giang Thính Lan khẽ thở dài, lấy ra một chiếc ô từ trong hộc để đồ dưới ghế trước.
Chu Duyên khẽ nhấc mí mắt, hai người nhìn nhau giây lát rồi cô mới đưa tay nhận lấy: "Cảm ơn anh."
Cô không thích mang ô, thói quen này đã có từ thời tiểu học và kéo dài cho đến tận bây giờ.
Bởi lẽ cặp sách vốn dĩ đã đủ nặng rồi, chẳng thể nhét thêm được một chiếc ô thừa thãi nào nữa.
Thế nên hồi đại học, hễ gặp ngày mưa là cô sẽ nán lại thư viện lâu hơn một chút. Đợi đến khi tạnh hẳn, còn nếu mưa mãi không tạnh thì đành đợi ngớt hạt rồi mới co cẳng chạy về.
Cô không cho rằng việc bị một cơn mưa cầm chân là chuyện gì phiền toái; chỉ là một cơn mưa thôi mà, đâu có đòi mạng cô được.
Có một lần thư viện đóng cửa rồi mà trời vẫn đổ mưa rất to. Cô đứng tần ngần trước cửa, do dự không biết nên gọi điện cho người bạn cùng phòng vốn dĩ chẳng thân thiết mấy, hay là vớ bừa một bạn học nào đó để đi ké ô, hoặc giả cứ thế đội mưa chạy về.
Lúc còn chưa đưa ra được quyết định, bên cạnh bỗng có tiếng người cất lên: "Nếu cậu không ngại thì đi cùng nhé?"
Là nam sinh từng cho cô một viên kẹo.
Là người mà tối nào, hay dịp cuối tuần nào cũng xuất hiện cùng cô trong chung một phòng tự học.
Có lần đi lấy nước ngang qua chỗ cậu ngồi, cô nhìn thấy cuốn sách trên mặt bàn, bấy giờ mới phát hiện hai người học cùng một chuyên ngành.
Chiếc ô của cậu rất to và dày dặn, thế nhưng che cho hai người thì dường như vẫn chẳng thấm vào đâu.
Cô chưa bao giờ đi chung ô với con trai, lúc cất bước cứ cẩn thận giữ khoảng cách ngầm.
Thế nhưng trên người cậu lại thoang thoảng một mùi hương rất dễ chịu, mùi trầm hương mộc mạc dịu nhẹ, cứ như đang lôi cuốn cô vô thức muốn nhích lại gần.
Anh rất cao, cánh tay cầm ô hơi căng lên, qua lớp tay áo sơ mi ướt sũng có thể thấp thoáng thấy được những đường nét cơ bắp săn chắc mà gọn gàng. Bàn tay nắm cán ô thon dài, rõ từng khớp xương.
Chu Duyên khẽ ngước mắt lên.
Gương mặt anh lại càng không cần phải bàn tới: làn da trắng trẻo, ngũ quan xuất chúng. Mái tóc anh bị những hạt mưa hắt vào đâm ra hơi ẩm ướt, vài lọn tóc lòa xòa dán sát vào bên thái dương, càng tô đậm thêm mấy phần khí chất rạng ngời của thiếu niên.
Dường như phát hiện ra ánh mắt đánh giá của cô, anh đưa mắt nhìn sang, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt: "Cậu học lớp nào?"
Chu Duyên thoạt tiên hơi ngẩn ra, sau đó mới hiểu anh đang hỏi gì: "Lớp Một."
"Tôi ở lớp Ba."
Thảo nào cô chưa từng gặp anh bao giờ, những tiết học chung giảng đường lớn đều là lớp Lâm sàng 1 và Lâm sàng 2 gộp lại học chung với nhau.
Khuôn viên trường ngày mưa tĩnh lặng và ẩm ướt. Dưới ánh đèn đường, những tia mưa giăng giăng mịt mờ, người qua lại hối hả, không ít những cặp tình nhân trẻ ôm vai nhau nép sát bước vội qua.
Vì thế, đôi ba lần vô tình chạm vai nhau khiến Chu Duyên cảm thấy hơi mất tự nhiên, cô cố ý né ra xa một chút.
Mưa hắt ướt bả vai cô, chẳng bao lâu sau, chiếc ô đã lặng lẽ nghiêng hẳn về phía bên này.
Sau đêm đó, cô đã biết tên anh.
Giang Thính Lan.
Tựa như ngồi bên bờ sông, lặng nghe tiếng sóng vỗ.
Họ trở thành những người quen biết có thể chào hỏi nhau, thi thoảng còn ngồi chung một chỗ để đọc sách, học bài.
…
Cửa xe hé mở một khe nhỏ, những hạt mưa bụi lất phất bay vào.
"Chu Duyên…"
Chu Duyên siết chặt cán ô trong tay, cõi lòng bỗng nhiên cũng trở nên ngột ngạt đến nghẹt thở giống hệt như bầu thời tiết u ám này.
"Mấy năm nay… em sống tốt chứ?"
Vành mắt cô thoáng chốc đỏ hoe, cô vội ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Không tốt.
Chẳng tốt chút nào.
Chu Duyên cố kìm nén nước mắt, phải hít sâu biết bao lần mới có thể vờ như nhẹ nhõm, thậm chí cô còn đắp lên một nụ cười: "Tôi sống rất tốt, còn anh thì sao?"
"Tôi cũng rất tốt."
…
Chu Duyên không ngoảnh đầu lại, cứ thế bung ô đi thẳng vào trong khoảng sân nhỏ.
Cho đến khi nhìn thấy một bé gái che chiếc ô con con đang mải miết giẫm nước đến ướt nhẹp cả hai ống quần, bao nhiêu cảm xúc ngổn ngang trong cô bỗng chốc bay biến sạch sành sanh.
"Chu Tiểu Thiền!"
Chu Tiểu Thiền nhón chân nhìn ngó, muốn xem có phải chú Trần kia đưa mẹ về không, ai dè lại thấy chú đẹp trai nhưng lạnh lùng hôm nọ đến y quán khám bệnh!
Chú lạnh lùng ngồi trong xe cứ nhìn chằm chằm vào mẹ cô nhóc, vẻ mặt cũng lạnh tanh.
Chu Tiểu Thiền thắc mắc, chú ấy cũng đang xem mắt với mẹ à?
Thế thì chẳng phải cô nhóc sẽ có tận hai người bố mới sao?
Nhưng mỗi người chỉ được có một bố thôi mà.
Làm sao bây giờ, cô nhóc nên chọn ai làm bố mới đây ta?
Bố mới này là người tốt hay người xấu nhỉ?
Ưm… nhìn hơi giống người xấu.
Lần trước tới quán thuốc hay là bây giờ, mặt chú ấy đều xị ra hầm hầm. Mấy kẻ xấu trong phim hoạt hình mặt mũi cũng xị ra y chang vậy.
Chu Duyên nhận ra con gái đang nhìn ra cổng, sực nhớ đến điều gì, tim cô hẫng đi một nhịp, vội vàng quay ngoắt lại nhìn.
May mà cửa kính xe đều đang đóng kín và chiếc xe cũng đang từ từ lăn bánh rời đi.
Cô xách bổng cô nhóc lên như xách một con gà con rồi đi vào trong: "Còn thích nghịch nước thế cơ à, đợi lúc bị cảm thì đừng có ỉ ôi kêu la đấy nhé."
Chu Tiểu Thiền cười hì hì: "Bị cảm thì con uống thuốc, bà pha thuốc cho con dễ uống lắm."
"..." Trở lại dưới mái hiên, Chu Duyên cất gọn hai chiếc ô, gõ nhẹ lên trán cô nhóc: "Con không được xem Heo Peppa nữa đâu đấy, cấm túc phim hoạt hình một tuần."
Nụ cười trên mặt Chu Tiểu Thiền vụt tắt: "Không chịu đâu không chịu đâu, con muốn xem phim hoạt hình cơ."
"Vào thay quần áo mau lên."
Cô nhóc níu gấu áo mẹ, mềm mỏng làm nũng: "Thế thay đồ xong là được xem Heo Peppa đúng không ạ? Mẹ ơi, mẹ nha mẹ~"
Chu Duyên không nhịn được véo cái má phúng phính của con gái, nghiêm túc dặn: "Còn phải biết tự bảo vệ mình, không được để bản thân bị ốm đâu đấy."
"Dạ, con biết rồi ạ!"
Ở trong nhà, Trình Tĩnh Phong đang dọn dẹp phòng bếp nghe thấy tiếng xe, lại thấy trên tay cô cầm thêm một chiếc ô bấy giờ mới hỏi: "Tiểu Trần đưa con về đấy à?"
Chu Duyên dựng ô ở cửa, bình thản đáp: "Không phải ạ."
Trình Tĩnh Phong nói tiếp: "Mẹ nghe người ta bảo Tiểu Trần tốt tính lắm, nếu con thấy cũng được thì cứ qua lại tìm hiểu thêm xem sao."
"Dạ."
Chu Duyên không muốn bàn sâu về chủ đề này nên lảng đi xem Chu Tiểu Thiền đã ngoan ngoãn thay đồ chưa.
Hai bà cháu đã ăn tối xong xuôi, Chu Duyên tiện thể tắm nước nóng cho con gái luôn, sau đó bế cô nhóc ngồi trên sofa để cùng xem Heo Peppa.
Cô nhóc có3dáng người nhỏ xíu, rúc vào lòng cô hệt như một chú mèo con.
Chẳng mấy chốc, hai mí mắt của Chu Tiểu Thiền đã díp cả lại, cái đầu nhỏ tựa vào ngực mẹ rồi ngủ thiếp đi ngon lành.
Chu Duyên cúi xuống nhìn gương mặt ửng hồng như quả đào sáp của con gái, trong lòng lại mường tượng đến cảnh tượng lúc vừa về tới nhà.
Liệu Giang Thính Lan có nhìn thấy Tiểu Thiền không?
Chuyện cô có con gái, chỉ cần dò hỏi đôi chút là biết ngay. Mặc dù nếu không nhìn kỹ thì người ngoài khó mà nhận ra nét tương đồng giữa hai người, nhưng với thân phận và địa vị hiện tại của anh, nếu đã có lòng điều tra thì làm sao mà không tra ra cho được.
Cô hơi phát sầu, chẳng biết chuyện này rồi sẽ đi về đâu.
Nhưng nghĩ lại thì, chắc anh cũng chỉ ghé qua vài ngày, đợi chuyện giải tỏa đền bù chốt xong là anh sẽ quay về thành phố Bắc của anh thôi.
Hơn nữa hai người đã chia tay lâu như vậy rồi, cô kết hôn, sinh con cũng là chuyện hết sức bình thường.
Nếu đã chẳng còn bận lòng thì anh cũng chẳng rảnh rỗi mà cất công đi điều tra làm gì.
Chu Duyên vuốt ve khuôn mặt con gái, đôi mắt trong veo khẽ rủ xuống.
Chắc là anh cũng chẳng để tâm nữa đâu.
Suốt chặng đường hôm nay, ngăn cách giữa hai người giờ chỉ còn lại sự xa lạ và bức tường vô hình.
Thời thế đổi thay, ai rồi cũng khác, đâu còn là những cô cậu sinh viên vô lo vô nghĩ, chỉ biết mải miết theo đuổi ước mơ trong tháp ngà như thuở nào.
…
Giang Thính Lan đã về thành phố Bắc rồi.
Tin này do Trần Bách Niên báo lại, anh ấy bảo một hai hôm nữa sẽ có thêm một buổi đàm phán, lần này thì sếp lớn không có mặt.
Chu Duyên báo lại phương án miễn tiền thuê nhà ba năm cho chủ nhiệm Vương, mọi người đều không có ý kiến gì, chuyện này coi như đã được chốt xong.
Họp xong, phía dự án báo trong vòng một tuần sẽ cử người xuống đo đạc tính toán. Xong xuôi đâu đấy thì chỉ cần chuẩn bị đủ giấy tờ là có thể đi ký thỏa thuận.
Căn nhà cũ ở Hẻm số 6 diện tích khá rộng, khi giải tỏa đền bù, khoản tiền nhà ba người nhận được cũng không hề nhỏ.
Quán thuốc nằm tít cuối phố Vân Khê, ngày một ngày hai chưa đo đến đó được nên đành phải đợi thêm.
Ký thỏa thuận xong còn dư ra một khoảng thời gian để mọi người tìm nhà mới ổn định chỗ ở.
Cửa hàng bên phố Phương Tử cũng đang trong giai đoạn làm thủ tục. Nào là dọn dẹp chuyển chỗ, nào là lo mở lại quán, bao nhiêu việc đổ lên đầu khiến Chu Duyên bận tối tăm mặt mũi.
Chuyện nhà Biên Tố vẫn chưa giải quyết xong, thế nên quán thuốc vẫn chỉ có cô và thím Triệu quán xuyến.
À đương nhiên, còn có thêm một nhóc con vắt mũi chưa sạch, không ngủ thì lại ăn vụng dược liệu, thi thoảng còn buôn chuyện hóng hớt với bệnh nhân nữa.
Hôm ấy, lúc hai người đang lúi húi dọn dẹp tủ thuốc thì trong tiệm bỗng có bệnh nhân ghé tới.
Đó là một người phụ nữ dắt theo một cậu bé chừng bốn, năm tuổi với khuôn mặt hơi sưng phù.
Quầng thâm dưới mắt người phụ nữ khá nặng, vẻ mặt trông rất u sầu.
Chu Duyên bỏ dở công việc đang làm trên tay, bước tới bàn tiếp đón: "Bé nhà mình bị sao vậy chị?"
Người phụ nữ kéo cậu bé lên trước mặt, kể lại tình trạng bệnh: "Nửa tháng trước không biết vì sao mà mắt với mặt thằng bé nhà tôi bắt đầu sưng phù lên, người ngợm mệt mỏi ủ rũ. Vợ chồng tôi đưa cháu ra Bệnh viện Nhân Dân khám, bác sĩ bảo bị bệnh thận ở trẻ nhỏ. Cháu nằm viện hơn một tuần thì đỡ, nhưng cứ xuất viện về là lại tái phát, uống thuốc cũng chẳng ăn thua. Bác sĩ bảo phải đưa lên tuyến tỉnh khám, làm cái thủ thuật sinh thiết gì đấy…"
"Nhưng lên tuyến tỉnh thì phiền phức quá. Bà trẻ của cháu, tức là thím Trần ấy, bảo thử sang khám Đông y xem có đỡ không nên tôi mới đưa cháu đến đây. Bác sĩ à, uống thuốc Đông y liệu có khỏi được không? Cô xem giúp cháu với."
Chu Duyên cẩn thận quan sát khuôn mặt sưng phù của cậu bé, hỏi han vài câu, cậu bé đều trả lời rành mạch.
Cô quay sang gọi cô nhóc đang ngồi thẳng lưng trên sofa ngoan ngoãn hóng chuyện nãy giờ: "Tiểu Thiền ơi, con dẫn anh ra kia chơi một lát nhé."
"Dạ!"
Chu Tiểu Thiền lập tức chạy ùa lại. Tuy không quen người anh có khuôn mặt hơi sưng sưng này, nhưng cô nhóc chẳng bẽn lẽn chút nào: "Anh ơi ra đây đi, tụi mình chơi xếp hình nha!"
Cậu bé thì lại hơi ngượng ngùng, phải đợi mẹ dỗ dành vài câu mới chịu đi theo Chu Tiểu Thiền ra ghế sofa.
Khi hai đứa trẻ đi ra chỗ khác, Chu Duyên mới mượn hồ sơ bệnh án của cậu bé.
Xem xong, cô trả lại điện thoại cho người phụ nữ, nhất thời trầm ngâm không nói tiếng nào.
Chu Duyên của hiện tại không còn là cô gái chỉ tin tưởng tuyệt đối vào Tây y như vài năm về trước nữa.
Trước khi chính thức tiếp quản quán thuốc, cô đã nhận thím Triệu và một vị giáo sư kỳ cựu ở Bệnh viện Y học cổ truyền làm thầy, dùi mài kinh sử suốt một thời gian dài mới lấy được chứng chỉ hành nghề.
Khoảng thời gian đó cô vẫn đang mang bầu và cho con bú, vậy mà cường độ học tập vất vả chẳng hề kém cạnh hồi ôn thi đại học chút nào.
Cô không phải là Chu Trí Minh.
Dù bây giờ đã công nhận Đông y, nhưng cô cũng hiểu rõ những giới hạn của phương pháp này.
Vì vậy, sau một hồi suy nghĩ, cô nghiêm túc nói: "Bệnh tái phát chứng tỏ bé có khả năng đã bị lờn thuốc. Bác sĩ khuyên không sai đâu chị, tình trạng của cháu bây giờ cần được đưa lên Nam Thành để kiểm tra và điều trị chuyên sâu hơn. Đợi bệnh tình ổn định lại rồi mình mới kết hợp dùng thuốc Đông y để bồi bổ cơ thể."
Sắc mặt người phụ nữ trầm xuống thấy rõ. Chị ấy buông tiếng thở dài thườn thượt: "Bố thằng bé Gia Hy không có ở đây, tôi còn phải lo chuyện buôn bán ở nhà nữa. Cảnh một mình dắt con lên tận thành phố Nam… tôi đã đi thành phố Nam bao giờ đâu cơ chứ…"
Mỗi nhà mỗi cảnh, mỗi người có một nỗi khổ tâm riêng, Chu Duyên cũng không khuyên nhủ gì thêm.
Người mẹ quay sang nhìn đứa con trai bé bỏng của mình.
Chu Duyên cũng nhìn theo hướng đó.
Chu Tiểu Thiền đang lúi húi lục tìm đồ chơi trong đống "gia tài" của mình, miệng cứ liến thoắng ríu rít với cậu bé.
Chẳng rõ hai đứa trẻ đang nói chuyện gì mà bỗng cười vang khúc khích.
"Dạ tất nhiên là được rồi."
Phía bên kia, Chu Tiểu Thiền đã tìm được bộ xếp hình. Cô bé kéo cậu bạn mới quen ngồi xuống chiếc ghế súp nhỏ, dạn dĩ lên tiếng trước: "Anh tên là gì thế?"
Cô em gái này trông xinh xắn vô cùng. Đôi mắt to tròn, làn da trắng hồng như quả đào sáp, hai bím tóc tết hai bên lủng lẳng trông lại càng đáng yêu.
Cậu bé nhịn không được cứ nhìn cô nhóc chằm chằm: "Anh là Tăng Gia Hy, còn em thì sao?"
"Em tên là Chu Cảnh Nhàn, nhưng anh cứ gọi em là Tiểu Thiền nha."
Lúc này đang tầm ba, bốn giờ chiều, bầy ve sầu trên cây đa lớn cách đó không xa đang râm ran ca hát.
Chu Tiểu Thiền chỉ tay ra ngoài cửa: "Không phải 'Thiền' trong từ tham ăn đâu nha, mà là Thiền trong con ve sầu trên cây kia kìa."
Tăng Gia Hy nhẩm lại hai cái tên này trong đầu, tò mò hỏi: "Sao lại gọi là Tiểu Thiền thế?"
Chu Tiểu Thiền trút ào những mảnh ghép từ trong hộp ra, hồn nhiên đáp: "Em cũng không biết nữa, bà ngoại đặt cho em đó."
"Vậy hả, thế Cảnh Nhàn nghĩa là gì vậy?"
Câu này thì Chu Tiểu Thiền biết rõ lắm, cô nhóc hớn hở đáp: "Mẹ em bảo là 'Đại tri nhàn nhàn, tiểu tri gian gian'!"
Tăng Gia Hy nghe mà ù cạc cạc: "Là nghĩa gì vậy?"
Thật ra Chu Tiểu Thiền cũng chẳng hiểu sâu xa gì đâu.
Cô nhóc chỉ lặp lại y xì đúc lời mẹ dạy, ra dáng một "bà cụ non" ra vẻ trịnh trọng: "Mẹ em bảo em phải làm một em bé có tấm lòng bao dung rộng mở. Lúc nào không vui thì phải nói ra, không được hẹp hòi ích kỷ và phải biết sẻ chia với mọi người."
Nghe đến đây thì Tăng Gia Hy hiểu ngay, chẳng còn thắc mắc gì nữa. Cậu bé nhìn bộ xếp hình trong tay cô nhóc: "Cái này ghép thế nào vậy?"
"Đây là gia đình Heo Peppa, mẹ mua cho em đó. Em vẫn còn nhiều, nhiều xếp hình với đồ chơi lắm luôn." Chu Tiểu Thiền bày biện các mảnh ghép ra, toét miệng cười rạng rỡ, để lộ hai lúm đồng tiền sâu hoắm bên khóe môi: "Anh trai lại đây, em dạy anh nha~”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)