Tối qua Quách Dương ngủ muộn nên mãi hơn 9 giờ sáng hôm sau mới dậy. Vừa nhìn thấy tin nhắn, anh ấy ngồi bật "phắt" dậy, chụp màn hình gửi ngay cho Giang Thính Lan.
[Tình hình gì đây?]
[Mục đích chính chắc không phải là mời cơm đâu nhỉ? Tôi có nên đi không? Cậu có muốn đi không?]
Trên chiếc Rolls-Royce đang lăn bánh hướng về thành phố Nam, Giang Thính Lan cầm điện thoại lên xem tin nhắn, vài giây sau mới nhắn lại: [Tùy cậu.]
Quách Dương: [Thế thì chắc chắn phải đi rồi!]
Quách Dương: [Đi cùng không?]
Đợi ngót nghét nửa phút sau mới có tin nhắn phản hồi: [Không đi, tôi vướng lịch họp rồi.]
Quách Dương: [Chậc.]
Giang Thính Lan đặt điện thoại xuống.
Ngồi ở ghế phụ, Tống Thành đưa tập tài liệu trong tay sang, tiếp tục báo cáo: “Trần Bách Niên từng theo học tại Đại học thành phố Nam. Sau khi tốt nghiệp, anh ta thi đỗ công chức và vào làm việc tại Cục Quản lý Nhà ở và Xây dựng Đô thị. Chỉ trong vòng vài năm ngắn ngủi đã thăng tiến lên chức phó Trưởng phòng. Lãnh đạo bên đó nhận xét anh ta làm việc rất nghiêm túc, có tinh thần trách nhiệm và năng lực khá tốt.”
Tống Thành không rõ tại sao sếp đột nhiên lại yêu cầu điều tra thông tin của Trần Bách Niên, đoán chừng là muốn xem người này có đáng tin cậy hay không nên bổ sung thêm: “Tổng giám đốc Giang, tôi cũng từng làm việc qua lại với anh ta vài lần. Nhìn chung, quả thực là một người rất có trách nhiệm, hiệu suất công việc cũng rất cao.”
Giang Thính Lan lật mở tập tài liệu, ánh mắt đầu tiên dừng lại ở bốn chữ “Trung học Vân An”, sau đó mới lia mắt xuống dưới, đọc lướt qua từng mục về quá trình học tập và làm việc của anh ta.
“Gia đình có ô dù chống lưng gì không?”
Tống Thành vốn đã lấy cớ muốn tìm hiểu về người phụ trách dự án để xin tài liệu từ cấp trên của Trần Bách Niên, đồng thời cũng khéo léo dò la thêm được chút thông tin bên lề: “Không có ạ. Đời trước nhà Trần Bách Niên đều là người dân bình thường, buôn bán nhỏ lẻ thôi.”
“Người Vân An à?”
“Vâng, từ đời ông bà đến bố mẹ anh ta đều là người gốc Vân An.”
“Có thói hư tật xấu gì không?”
Vì thời gian thu thập thông tin quá gấp rút nên câu hỏi này làm khó Tống Thành. Anh ấy không dám đoán mò nên đành thành thật đáp: “Tổng giám đốc Giang, chuyện này chắc phải cho người điều tra thêm mới rõ được ạ.”
“Đi đi.” Giang Thính Lan gập tập tài liệu lại, khẽ nhấc mắt lên: “Cả tính cách lẫn tình sử, điều tra cặn kẽ hết cho tôi.”
“Vâng ạ.”
Tống Thành thầm thắc mắc trong bụng, rốt cuộc sếp muốn làm gì đây?
Chỉ là một người đại diện phía chính quyền thôi mà, có cần thiết phải điều tra tỉ mỉ đến mức này không?
Dù vậy, tâm tư của sếp không phải thứ mà anh ấy có thể tự tiện suy đoán, nên đành nhanh chóng căn dặn cấp dưới đi làm việc.
Cùng lúc đó, tại phòng khám Thanh Tâm Đường, có một nhóc con đang lẽo đẽo bám đuôi thím Triệu, miệng líu lo không ngớt: “Bà ơi, có phải mẹ cháu lại đi xem mắt nữa rồi không ạ?”
Sáng sớm nay ngủ dậy cô nhóc đã chẳng thấy mẹ đâu.
Bà ngoại bảo mẹ ra phòng khám, thế mà đến phòng khám cũng chẳng thấy bóng dáng mẹ.
Thím Triệu tay vẫn thoăn thoắt làm việc, nghiêm túc trả lời cô nhóc: “Giấy phép kinh doanh thuốc của nhà mình hết hạn rồi, mẹ cháu đi đổi giấy phép mới đấy.”
“Ồ.” Chu Tiểu Thiền nghe mà chẳng hiểu gì: “Vậy mẹ cháu có đi xem mắt nữa không ạ?”
“Cái đó thì bà chịu thôi.”
Thím Triệu bước từ quầy bốc thuốc ra ngồi xuống cạnh bàn khám bệnh.
Cô nhóc cũng lon ton bê chiếc ghế nhựa nhỏ xíu của riêng mình ra ngồi ké bên cạnh. Nhóc con học đu bám mép bàn, vẻ mặt tỏ ra vô cùng cường điệu: “Bà ơi, hôm qua cháu gặp cái chú đi xem mắt với mẹ cháu rồi đấy!”
Thím Triệu không nhịn được cười, hùa theo bà tám với cô nhóc: “Thế nào? Trông ra sao?”
Chu Tiểu Thiền đứng hẳn dậy, quơ tay múa chân diễn tả: “Chú ấy cao chừng này, chừng này cơ, cao hơn cả chú hàng xóm nữa. Trông chú ấy cũng đẹp trai phết, dáng người dong dỏng gầy, chú ấy còn che ô cho mẹ cháu nữa.”
Tiếp đó, cô nhóc đưa ra câu hỏi thắc mắc quan trọng nhất: “Bà ơi, chú ấy có phải là người tốt không ạ?”
Thím Triệu không biết Trần Bách Niên là ai, nhưng cũng từng nghe người ta loáng thoáng nhắc qua vài câu bèn đáp: “Chắc là người tốt đấy.”
“Thế chú ấy có thích mẹ cháu không ạ?”
“Chuyện này thì bà không rõ đâu. Nhưng người ta chịu đi xem mắt với mẹ cháu thì chắc hẳn là có ý rồi.”
Khoan bàn tới chuyện khác, chỉ riêng nhan sắc và vóc dáng của Chu Duyên thì ở đất Vân An này cũng xếp hàng top đầu.
Hai năm nay, người ta thi nhau giới thiệu đối tượng cho cô, cứ một hai tháng lại có người đến xem mắt.
Mấy người đàn ông đó nhắm nhe điều gì, không nói thì ai cũng tự hiểu.
"Thế chú ấy có hay đánh trẻ con không ạ?"
Thím Triệu vốn đang lướt điện thoại, nghe thấy vậy bèn ngước lên nhìn: "Sao cháu lại hỏi thế?"
Chu Tiểu Thiền nhíu chặt cặp chân mày nhỏ xíu lại: "Bố của anh Thanh Thanh hay đánh trẻ con lắm, lại còn đánh mẹ anh Thanh Thanh rồi cãi nhau với cô ấy nữa. Cháu không cần một người bố hay đánh trẻ con đâu."
Thím Triệu trầm ngâm một lát rồi đưa tay xoa nhẹ gương mặt nhỏ nhắn của cô bé: "Bà sẽ nhắc mẹ cháu tìm hiểu thật kỹ, Tiểu Thiền cứ yên tâm nhé."
"Dạ!"
Hai bà cháu đang trò chuyện thì ngoài cửa chợt có bóng người bước vào.
Trần Bách Niên đi tới, anh ta lễ phép chào hỏi: "Chào cô, cô là thím Triệu phải không ạ? Cháu là Trần Bách Niên."
Nói rồi, anh ta hơi khom người xuống, tươi cười với cô nhóc: "Chào bé Tiểu Thiền nhé."
Chu Tiểu Thiền thấy người lạ bèn lập tức nhảy tót xuống ghế, núp tịt ra sau lưng thím Triệu.
Nhưng đôi mắt to tròn thì cứ đảo liên hồi.
Cái chú này hôm nay ăn mặc cũng đẹp ghê, lại còn cười với mình nữa chứ.
Thím Triệu lên tiếng: "Thật không khéo, Chu Duyên bận việc ra ngoài mất rồi."
"Cháu đừng khách sáo. Vậy hai bà cháu cứ làm việc tiếp nhé, cháu xin phép đi trước đây."
Trần Bách Niên đến nhanh mà đi cũng vội.
Thím Triệu dời mắt sang cái mỏ háu ăn nào đó, cố tình trêu: "Thế cháu có muốn ăn bánh ngọt không nào?"
"..." Chu Tiểu Thiền liếc nhanh túi bánh đang tỏa mùi thơm phức, nuốt nước bọt cái "ực": "Cháu phải đợi mẹ về rồi mới ăn!"
…
Lúc Chu Duyên quay lại phòng khám, Chu Tiểu Thiền đã ôm gấu bông hình heo con ngủ thiếp đi trên sofa.
Cô bèn bế cô nhóc vào phòng nghỉ phía sau cho ngủ tiếp.
Trời dạo này oi bức nên buổi chiều cũng thưa thớt bệnh nhân.
Năm giờ chiều, bà Trình Tĩnh Phong đến đón cháu ngoại.
"Cháu theo bà ngoại về nhà nhé, tối nay mẹ có việc rồi."
Chu Tiểu Thiền chớp chớp mắt, cái điệu bộ rõ là tinh ranh quỷ quái: "Mẹ lại đi xem mắt chứ gì~"
Chu Duyên khẽ búng tay lên trán con gái: "Xem mắt xem mũi gì, mẹ đi lo việc chính đáng."
"Dạ vâng vâng." Chu Tiểu Thiền níu tay bà ngoại bước đi, nhưng mới được hai bước đã quay ngoắt lại, xách theo túi bánh ngọt chiều nay ăn còn dang dở rồi mới nhảy nhót chạy tót đi.
Chu Duyên hẹn gặp Quách Dương lúc 6 giờ.
Cô đến đúng giờ và chủ động gọi món trước.
Ngày trước, cô từng đi ăn cùng nhóm bạn cùng phòng của Giang Thính Lan không ít lần nên cũng nắm kha khá khẩu vị của họ.
Đám Quách Dương ai nấy đều khoái mấy món nhiều dầu mỡ, cay nồng xé lưỡi, chỉ riêng Giang Thính Lan là ưa khẩu vị thanh đạm.
Dạo đó, Quách Dương hay trêu đùa bảo Giang Thính Lan sinh ra là để làm rể miền Nam, chẳng cần "nhập gia" cũng tự khắc "tùy tục".
Điểm này anh ấy nói cấm có sai.
Nếu như ở những phương diện khác, cô và Giang Thính Lan là sự bù trừ cho nhau, thì riêng thói quen ăn uống lại giống nhau đến kỳ lạ.
Cả hai đều không ăn được cay, thích dùng món canh, không mặn mà lắm với các món từ bột mì, những món có mùi vị đặc trưng quá cũng gần như chẳng đụng đũa.
Nhìn chung, cả hai đều không mang niềm đam mê to lớn nào với chuyện ăn uống.
Nghĩ đến đây, Chu Duyên bất giác mỉm cười vẩn vơ.
Cơ mà chẳng hiểu sao cô lại đẻ ra cái mỏ háu ăn kia cơ chứ?
Chu Tiểu Thiền ăn tạp cực kỳ, chua cay ngọt đắng gì cũng xơi tuốt.
Chỉ cần đút vừa miệng là cô nhóc chẳng bao giờ biết chê, ngay cả mấy vị thuốc đông y trong phòng khám cũng sắp bị cô nhóc này phá cho hao hụt hết cả.
Thím Triệu hay lo xa, cứ sợ lỡ đâu có kẻ lạ mặt tới cho nắm kẹo là dụ cô nhóc đi mất tăm.
Chu Duyên gọi món xong xuôi, nhân viên phục vụ lập tức mang order đi chốt xuống bếp.
Đợi một lát thì Quách Dương đẩy cửa bước vào.
Cô đưa mắt nhìn, lại nhìn lướt ra phía sau lưng anh ấy, chẳng có ai đi cùng.
Quách Dương không bỏ sót ánh mắt dò xét tinh tế ấy, cười bảo: “Thính Lan bận rồi, tôi đến một mình thôi.”
Chu Duyên gật đầu: “Tôi gọi mấy món đặc sản Vân An, cậu xem có hợp khẩu vị không nhé.”
“Sao cũng được.” Quách Dương kéo ghế ngồi xuống, chăm chú đánh giá người đối diện.
Hôm họp mặt, vì cách một khoảng xa nên anh ấy chỉ vội nhìn lướt qua.
Lúc đó thoạt nhìn thì thấy khuôn mặt cô không thay đổi nhiều lắm, nhưng giờ nhìn gần mới nhận ra đôi chút khác biệt.
Bốn, năm năm trôi qua, ánh mắt và nét mặt cô đều nhu hòa hơn hẳn, quả thực đã vơi cạn nét kiêu ngạo, bướng bỉnh không chịu thua ai thời còn đi học.
Chu Duyên mỉm cười nhạt: “Cậu định nhìn lủng mặt tôi luôn đấy à?”
“Nào dám, nào dám.”
Quách Dương nhấp một ngụm nước chanh, cân nhắc một chút rồi lên tiếng hỏi: “Nghe nói cậu có con gái rồi à?”
Chu Duyên chẳng lấy làm lạ, thoải mái gật đầu thừa nhận.
Vẻ thản nhiên của cô khiến Quách Dương hơi sững người. Thế này là có ý buông bỏ quá khứ rồi sao?
Vậy cái mộng làm "tiểu tam" của Giang Thính Lan coi như tan thành mây khói rồi.
“Tốt quá, tốt quá, con gái là chiếc áo bông tri kỷ mà.” Quách Dương lại uống thêm ngụm nước, đi thẳng vào vấn đề: “Hôm nay cậu tìm tôi là vì chuyện giải tỏa phải không?”
Chu Duyên vừa định mở lời thì điện thoại của anh ấy báo tin nhắn đến.
Giang Thính Lan: [Nếu người dân phố Vân Khê muốn tiếp tục buôn bán, có thể dựa theo quy mô mặt bằng hiện tại để chọn một căn có diện tích tương đương ở phố Phương Tử, miễn phí tiền thuê ba năm.]
Phố Phương Tử là trung tâm khu đô thị mới của Vân An, giá mặt bằng cho thuê hoặc bán hiện tại không hề rẻ, miễn phí ba năm tiền thuê tính ra cũng bằng nguyên khoản tiền đặt cọc mua nhà rồi.
Quách Dương nhướng mày, thầm nghĩ thì ra người ta vẫn ấp ủ mộng làm "tiểu tam" cơ đấy.
Anh ấy gõ chữ đáp: [Sắp lên món rồi, cậu có đến không?]
Không thấy trả lời.
Anh ấy lại nhắn tiếp: [Chắc ăn tầm một tiếng là xong thôi.]
Kèm theo cả địa chỉ nhà hàng.
Sau khi cất điện thoại, Quách Dương thông báo ngay tin tức này cho Chu Duyên.
Chu Duyên không ngờ chưa cần mở lời đàm phán đã có được kết quả này.
Cô im lặng vài giây rồi mới lên tiếng hỏi: “Đây là… ý của anh ấy sao?”
Quách Dương nói tránh đi: “Cũng không hẳn. Phố Phương Tử vốn đang gọi vốn đầu tư kinh doanh, mấy cửa hàng trên phố các cậu toàn là thương hiệu lâu đời bán đặc sản địa phương, dẫu sao cũng mang lại nét đặc trưng hơn là một loạt các chuỗi cửa hàng nhượng quyền như bây giờ.”
Chu Duyên nghe vậy thì gạt bỏ sự nghi ngờ.
Thức ăn đã gọi lần lượt được dọn lên, chủ đề câu chuyện cũng đổi hướng.
Cả hai đều né tránh chạm vào những chuyện quá khứ, chỉ xoay quanh hiện tại và tương lai.
Quách Dương kể cho cô nghe về quy hoạch tổng thể của khu vực Vân An trong tương lai.
Trò chuyện qua lại, đề tài không tránh khỏi việc nhắc đến Vị Lai: “Khu đô thị nghỉ dưỡng và bệnh viện an dưỡng là dự án quy hoạch trọng điểm của Vân An. Vị Lai để thâu tóm được dự án này đã hao tổn không ít tâm sức, lại còn phải chịu rủi ro rất lớn. Hiện tại nhìn vào thì thấy chính quyền hỗ trợ mạnh tay đấy, nhưng chuyện tương lai đâu ai dám nói trước điều gì. Lỡ đâu sau này xây xong không ai ở lại thành 'thành phố ma' thì sao, cậu thấy đúng không?”
Chu Duyên không biết phải hùa theo thế nào, đành im lặng gắp một miếng thịt ăn.
Quách Dương thì lại đang nói đến lúc hăng say: “Thật ra lúc Thính Lan kiên quyết muốn nhận hai dự án này, nghe bảo Hội đồng quản trị không đồng ý đâu. Tuy thế lực của tập đoàn Giang thị ở thành phố Bắc bám rễ sâu bền, nhưng đến thành phố Nam thì lại như chân ướt chân ráo, họ không muốn và cũng chẳng dám mạo hiểm như vậy.”
“Nhưng Thính Lan dù vì công hay vì tư đều nhất quyết phải giành lấy bằng được. Cậu biết đấy, địa vị của cậu ấy ở Giang thị…” Nói đến đây, Quách Dương chợt dừng lại, nhìn sang cô, dè dặt hỏi: “Cậu có biết chuyện này không thế?”
Giang Thính Lan giấu giếm thân phận rất kỹ.
Suốt mấy năm đại học, họ chưa từng hay biết cậu bạn mình lại xuất thân từ gia tộc Giang thị danh gia vọng tộc kia, lại càng chẳng hay biết gì về những góc khuất hay tin đồn mờ ám xoay quanh chuyện đó.
Vì thế, Quách Dương không dám chắc Chu Duyên có biết chuyện này hay không.
Anh ấy từng mường tượng, giả sử Chu Duyên biết thân phận thật của Giang Thính Lan, liệu năm xưa cô có chọn cách rời đi không?
Thế nhưng, người phụ nữ ngồi đối diện chỉ khẽ gật đầu: “Tôi biết.”
Đến lượt Quách Dương rơi vào trầm mặc.
Đã biết rành rẽ như thế, vậy cớ sao…
Thôi bỏ đi, giờ có bới móc lại bấy nhiêu chuyện cũ rích ấy cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
Anh ấy nói tiếp: “Chỗ đứng của cậu ấy ở Giang thị vốn chưa bao giờ vững vàng, thành thực mà nói thì đến tận hôm nay vẫn bấp bênh chực đổ. Vậy nên, mấy năm trước cậu ấy mới tự tay thành lập tập đoàn Y tế, không ngừng gầy dựng thế lực cho riêng mình. Có thể nói, việc thâu tóm được hai dự án lần này chính là bước đệm để cậu ấy dần dần tách khỏi Giang thị.”
“Cậu đừng vội trách cậu ấy keo kiệt. Vị Lai mang tiếng là được chống lưng bởi Giang thị, nhưng thực chất nguồn vốn có thể tùy ý huy động lại chẳng được bao nhiêu. Có thể vượt mặt hàng loạt tập đoàn lớn để trúng thầu là nhờ cậu ấy đã nâng mức ngân sách dự kiến lên thêm vài phần trăm. Việc miễn phí tiền thuê mặt bằng ba năm ngày hôm nay đã là sự nhường nhịn lớn nhất mà Vị Lai có thể đưa ra rồi.”
Chu Duyên mím môi: “Tôi hiểu rồi.”
Quách Dương và thêm mấy miếng cơm, điện thoại lại báo tin nhắn tới.
Là biên bản cuộc họp ở thành phố Nam hôm nay do Giang Thính Lan gửi.
Anh ấy nhắn lại: [Vẫn đang ăn cơm.]
Không thấy bên kia trả lời.
Quách Dương ngước mắt lên nhìn, ôm chút tâm tư riêng dò hỏi: “Cậu có tiện kể lại nguyên nhân hai người chia tay hồi ấy không?”
Tuy biết có những yếu tố thực tế tác động, nhưng chiếu theo tình cảm mặn nồng của hai người lúc bấy giờ, dưới góc nhìn của một người ngoài cuộc như anh ấy, hoàn toàn chưa tới mức phải đường ai nấy đi.
Nghe thấy câu hỏi này, Chu Duyên lại một lần nữa chìm vào im lặng.
Cô trầm ngâm rất lâu, rồi mới đáp: “Chia tay là một chuyện tốt đối với cả hai chúng tôi.”
Quách Dương nghe vậy bèn không gặng hỏi thêm.
Đoạn sau đó, câu chuyện xoay quanh quy hoạch tương lai của hai dự án, suốt buổi chỉ có mình Quách Dương là người lên tiếng.
Bữa cơm sắp tàn, WeChat lại nảy thông báo tin nhắn: [Tôi đang về.]
Từ Nam Thành về đến đây nhanh nhất cũng phải mất 20 phút.
Quách Dương vội gõ: [Nhanh lên, tôi câu giờ được 20 phút nữa là cùng.]
Quách Dương: [Tôi lải nhải đến rát cả họng rồi đây này!]
Trò chuyện thêm một lúc thì bữa cơm cuối cùng cũng kết thúc.
Quách Dương ra quầy thanh toán, tính tiền xong xuôi thì Chu Duyên cũng đã thu dọn đồ đạc bước ra.
“Đi thôi, để tôi đưa cậu về nhé?”
Chu Duyên khéo léo từ chối: “Không cần đâu, chỗ này cách phố Vân Khê cũng không xa lắm, tôi quét mã thuê xe công cộng chạy về là được.”
Quách Dương bật cười: “Bình thường cậu toàn đi xe thuê thế à?”
Tất nhiên là không phải.
Ở nhà cô có xe ô tô để đi lại, ngặt nỗi nhà cách phòng khám gần xịt, cả cái huyện nhỏ này cũng chẳng tính là rộng lớn gì, huống hồ đường phố Vân Khê lại chật hẹp đến mức hai xe tránh nhau còn khó.
Thế nên bình thường cô hay chọn lượn lờ bằng chiếc xe máy điện nhỏ.
Hôm qua quên sạc pin xe nên nay cô đành phải quét mã thuê xe công cộng để tới đây.
Chu Duyên không giải thích nhiều, chỉ dịu dàng đáp lại bằng một nụ cười: “Cảm ơn cậu nhé, tôi sẽ báo lại chuyện mặt bằng cho mọi người.”
“Để tôi đưa cậu về. Giờ này đường đông xe cộ đi lại tấp nập, vả lại cũng tiện đường thôi.”
Quách Dương vẫn kiên quyết nài nỉ: “Dù sao cũng là bạn học cũ, để cậu tự đi xe thuê về thì tôi còn mặt mũi nào nhìn ai nữa?”
“... Vậy được, cảm ơn cậu.”
Hai người sánh bước ra đến cửa nhà hàng.
Ngoài cửa, hai nhân viên phục vụ đang nhìn chằm chằm vào thứ gì đó, to nhỏ xì xầm với nhau.
Nhìn theo hướng đó, đập vào mắt là một chiếc Rolls-Royce màu đen đậu sát lề đường.
Quách Dương thở phào nhẹ nhõm.
Cửa ghế phụ mở ra.
Tống Thành bước xuống xe, cung kính đứng nép bên cạnh cửa: “Tổng giám đốc Quách, anh có cần đi nhờ một đoạn không?”
Quách Dương: “Tống Thành này, hình như tôi có cái hợp đồng cần đối chiếu lại với cậu thì phải?”
Tống Thành nhíu mày: “Hợp đồng gì...”
Chữ cuối chưa kịp thoát ra khỏi miệng đã bị ngắt ngang.
Quách Dương quay sang nhìn Chu Duyên: “Thế để tài xế đưa cậu về trước đi, tôi với Tống Thành bàn chút công việc đã.”
Tống Thành đến đây vốn chỉ nhận lệnh đi đón tổng giám đốc Quách.
Nghe thế, anh ấy bèn nhìn vào người ngồi trong xe.
Mất chừng bốn, năm giây, đợi đến khi nhận được sự ngầm đồng ý từ bên trong, anh ấy mới đóng cửa ghế phụ lại.
Chu Duyên đưa mắt nhìn sang.
Cửa kính xe đen kịt dán phim cách nhiệt chẳng lọt lấy một tia sáng, thế nhưng dường như cô vẫn loáng thoáng nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc hiện diện bên trong.
Ngập ngừng vài giây, cô gật đầu: “Được.”
Chuyện miễn phí ba năm tiền thuê mặt bằng quả thực là một sự nhường nhịn không hề nhỏ, về lý mà nói, cô nên trực tiếp nói với người ta một tiếng cảm ơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

