Trần Bách Niên nói dứt câu mới để ý thấy người đàn ông đứng cạnh mình, anh ta vội nghiêm mặt lại: “Tổng giám đốc Giang, tôi tưởng anh đang ở nhà vệ sinh tầng một.”
Ánh mắt Giang Thính Lan hờ hững lướt qua Chu Duyên, cuối cùng dừng lại trên người Trần Bách Niên.
Bị ánh mắt sâu thẳm mang theo vẻ áp bức ấy nhìn chằm chằm, Trần Bách Niên bất giác lùi lại nửa bước: “Tổng giám đốc Giang, hôm nay mọi người có hơi kích động, mong anh thông cảm. Lát nữa chúng tôi sẽ tập hợp lại ý kiến rồi gửi phản hồi cho anh.”
Giang Thính Lan gật đầu, sải bước rời đi.
Quách Dương đã đợi sẵn trong xe.
Thấy bạn mình sầm mặt ngồi vào, anh ấy mỉm cười, cất lời suy đoán: “Nói chuyện được với Chu Duyên rồi à?”
Xe bắt đầu lăn bánh, Giang Thính Lan tựa lưng ra sau ghế, giọng nói lộ rõ vẻ mệt mỏi: “Chưa.”
Nhìn dáng vẻ này của anh, nút thắt trong lòng Quách Dương đã được tháo gỡ.
Anh ấy đã hiểu tại sao Vị Lai lại nằng nặc đòi thâu tóm hai dự án lớn ở Vân An, và tại sao một vị tổng giám đốc điều hành tập đoàn như Giang Thính Lan lại phải đích thân đến tận nơi họp bàn thương lượng với các hộ dân thuộc diện giải tỏa.
Quách Dương chẳng hề thấy lạ, bởi lẽ năm xưa Giang Thính Lan để tâm đến Chu Duyên nhường nào, chẳng ai nắm rõ hơn người bạn cùng phòng như anh ấy.
Hai người họ quen nhau từ hồi năm nhất, lên năm hai thì chính thức hẹn hò.
Nếu anh ấy nhớ không lầm thì kể từ dạo đó, Chu Duyên chưa từng phải tự đi mua đồ ăn sáng bao giờ.
Tuy hồi ấy tính tình Giang Thính Lan ôn hòa, nhưng không phải với ai cũng vậy.
Lúc nào anh cũng như mang trên mình một lớp màng cách ly, ngoài Chu Duyên ra, chẳng một ai có thể lại gần.
Sau này hai người chia tay đùng đùng, người trong cuộc thì cạy miệng cũng không chịu nói, họ chỉ đành suy đoán là do áp lực ra trường.
Bởi lẽ tốt nghiệp xong, một người từ bỏ ngành y về nhà kế thừa cơ nghiệp gia đình, người kia thì rời khỏi thành phố Bắc về quê.
Đáng tiếc bây giờ mọi chuyện đều đã muộn, Chu Duyên thì đã kết hôn sinh con, còn Giang Thính Lan…
Nghĩ đến đây, Quách Dương bỗng khựng lại, trố mắt nhìn người bên cạnh.
Vãi thật!
Không lẽ Giang Thính Lan định làm "tiểu tam" phá hoại gia đình người ta đấy chứ?
Trời đất ơi!
Với địa vị và thân phận của anh hiện tại, tung một chuỗi liên hoàn kế "cường thủ hào đoạt" cướp vợ người ta về tay cũng đâu phải là không được!
Nhận ra nhịp thở của người bên cạnh thay đổi thất thường, Giang Thính Lan nhíu mày hỏi: “Sao thế?”
Quách Dương vội xua tay: “Không có gì, không có gì.”
Thật ra… hình như là làm được thật, dù sao thì mấy năm nay anh vẫn lủi thủi một mình, chắc là vẫn còn vương vấn Chu Duyên lắm.
Nhỡ đâu Chu Duyên sống không hạnh phúc…
Quách Dương thầm cân nhắc hậu quả của việc này một lượt rồi lên tiếng dò hỏi: “Tôi thấy hình như mấy năm nay Chu Duyên sống không được tốt lắm. Vừa rồi cậu cũng thấy rồi đấy, cô ấy chẳng còn vẻ tự tin như thời đại học nữa, cũng lầm lì ít nói hẳn đi.”
“Tôi vẫn nhớ ngày trước lúc nào cô ấy cũng bừng bừng ý chí, tuyên bố muốn trở thành bác sĩ ngoại khoa giỏi nhất thành phố Bắc, suất tuyển thẳng nghiên cứu sinh cũng lấy được rồi. Thế mà cuối cùng lại âm thầm từ bỏ để về quê. Nghe đâu giờ cô ấy đang mở một phòng khám Đông y. Nói đi cũng phải nói lại, phòng khám Đông y thì cũng tốt thôi… mà ơ kìa, cô ấy bỏ Tây y sang Đông y từ lúc nào thế?”
Quách Dương thở dài: “Sống ở mấy huyện nhỏ là dễ bào mòn tâm tính con người nhất. Ở lâu, quanh đi quẩn lại toàn những chuyện vặt vãnh xóm làng, lý tưởng với chẳng chí hướng rồi cũng mai một dần đi. Nếu còn xui xẻo vớ phải nhà chồng tệ bạc, lại gánh thêm đứa con nữa thì…”
Nói đến đây, Quách Dương huých vai cậu bạn: “Thính Lan à, cậu đi dò hỏi thử xem, dù sao hai người cũng từng có tình cảm một thời.”
Giang Thính Lan chẳng biết cái tên này đang mưu tính chuyện ruồi bu gì, anh không buồn để ý, chỉ nhắm nghiền mắt lại.
Đúng là đã thay đổi rất nhiều.
Học kỳ một năm nhất, họ từng làm bạn học trọn một học kỳ trong phòng tự học trên tầng ba thư viện.
Cùng chuyên ngành nhưng khác lớp, thời khóa biểu ban ngày bị cấn, thế nhưng hễ cứ đến tối hoặc cuối tuần là cả hai lại có mặt đều đặn tại phòng tự học.
Cả hai đều thích ngồi cạnh cửa sổ, khổ nỗi đây lại là vị trí đắt giá nhất, phải đến thật sớm mới giành được, ấy vậy mà chưa lần nào họ để vuột mất.
Có những lúc ngồi trước ngồi sau, anh chỉ có thể ngắm bóng lưng cô; lại có những lúc ngồi đối diện nhau, ánh mắt đôi bên tình cờ giao hội, khẽ chạm nhau hai giây rồi lại tự nhiên dời đi chỗ khác.
Cô rất nỗ lực, cũng vô cùng tự tin.
Trong kỳ học quân sự hồi tháng Mười một, cô đứng trên bục phát biểu với tư cách đại diện tân sinh viên.
Một dáng người bé nhỏ đứng thẳng tắp trên sân khấu, chất giọng rành rọt dõng dạc, chẳng chút e dè nao núng.
Lúc ấy anh mới biết, thì ra cô là thủ khoa của tỉnh.
Tính tình cô vừa bướng bỉnh lại vừa thẳng thắn.
Có lần một bạn học đẩy sách của cô sang chỗ khác, cô nàng đi vệ sinh về thấy vậy thì xù lông, đứng ngay tại trận cãi lý đanh thép.
Cãi thắng xong lại lầm bầm lẩm bẩm tự xoa dịu cục tức của mình, lúc ngồi xuống rồi vẫn không quên lườm nguýt bóng lưng người ta một cái.
Ngay cả khi bắt gặp ánh mắt của anh, cô cũng chẳng hề ngại ngùng, chỉ thản nhiên đeo tai nghe lên rồi tiếp tục vùi đầu vào sách.
Sau này khi ở bên nhau, ngày nào cô cũng không chọc tức anh thì lại dẩu mỏ lên cãi lý đúng sai.
Lúc đọc sách không hiểu, tâm trạng cô sẽ cực kỳ tồi tệ, cáu kỉnh ra mặt.
Còn khi ân ái mặn nồng, thoải mái vui sướng, cô sẽ không ngừng lớn tiếng nói yêu anh.
Cảm xúc của cô luôn thể hiện rõ ra mặt, hoàn toàn chẳng dính dáng chút nào đến hai chữ "dè dặt" hay "dịu dàng".
Giang Thính Lan nhớ lại cuộc điện thoại trong nhà vệ sinh lúc nãy.
Là vì đã có con gái sao?
Hay do thời gian?
Đã mài nhẵn đi mọi góc cạnh kiêu ngạo của cô.
Chiếc xe rẽ vào con đường chính của huyện.
Bầu trời tối sầm lại bắt đầu đổ mưa từ lúc nào không hay.
Chỉ mới hai ba phút, cơn mưa lất phất đã chuyển thành mưa rào tầm tã, cần gạt nước phải hoạt động hết công suất.
Cô từng nói ghét nhất là mùa hè ở quê.
Nắng nóng, ẩm ướt, sấm chớp, bão bùng, thứ nào cũng khiến người ta bực dọc.
Cô bảo mình thích thành phố Bắc, thích mùa thu trời quang mây tạnh, thích từng hàng cây rợp lá vàng lá đỏ trên phố.
Cô nói muốn ở lại đó, không bao giờ muốn về Vân An nữa.
…
Lúc đến, Chu Duyên đi nhờ xe của chủ nhiệm Vương.
Nhưng khi cô ra ngoài thì họ đã về mất rồi.
Trần Bách Niên một mực đòi đưa cô về, cô cũng không từ chối nấn ná mà lên xe.
Trên đường đi, Trần Bách Niên nói rất nhiều.
Anh ta bảo Vị Lai đã ký hợp đồng với chính phủ rồi, chuyện giải tỏa dời dọn này sẽ không dừng lại đâu, chỉ là hôm nay những yêu cầu chủ nhiệm Vương đưa ra đúng là hơi quá đáng, không trách được bên kia người ta nổi giận.
Anh ta khuyên cô về nói khéo lại với bà con hàng xóm, đưa ra yêu cầu cũng được thôi, nhưng phải nằm trong chừng mực nhất định.
Nếu không, với thế lực nhà to nghiệp lớn của người ta, biết đâu tức mình lên lại bỏ xó dự án này thật.
Chu Duyên ừ gật đầu, quay sang nhìn ra ngoài cửa sổ, hạ kính xe xuống một khe hở nhỏ.
Trời đổ mưa rồi.
Huyện nhỏ phải chịu nắng nóng kéo dài rốt cuộc cũng có phút giây thở phào, trong không khí sực nức mùi ngai ngái của đất bùn sau mưa.
Chu Tiểu Thiền thích trời mưa nhất, lúc này chắc chắn cô nhóc đang che chiếc ô nhỏ xíu, đùa giỡn với màn mưa ngoài sân.
Trần Bách Niên đang lái xe liếc nhanh sang, thấy cô thẫn thờ nhìn làn mưa thì không lên tiếng quấy rầy nữa.
Có điều, lúc sắp tới nơi, rốt cuộc anh ta vẫn không nhịn được mà hỏi: “Em và giám đốc Quách là bạn đại học à?”
Lúc nãy không khí giữa hai người họ có phần là lạ.
Quách Dương cứ nhìn cô chằm chằm, còn cô từ khi giáp mặt anh ấy là cúi gằm mặt, suốt buổi họp cứ thất thần y như bây giờ vậy.
Lần này đáp lại anh ta là một giọng nói nhạt nhòa: “Không hẳn, chỉ là có quen biết thôi.”
Trong lòng Trần Bách Niên thầm thở phào nhẹ nhõm.
Chu Tiểu Thiền ra đời không lâu sau khi cô về Vân An.
Khả năng cao bố đứa bé là người cô quen lúc ở thành phố Bắc hoặc bạn học cũ.
Anh ta không bận tâm đến quá khứ của cô.
Thế nhưng kẻ đã trốn tránh trách nhiệm, kẻ đã buộc cô phải đưa ra lựa chọn này, kẻ đã làm cô tổn thương, cả đời này tốt nhất đừng bao giờ xuất hiện nữa.
Về đến phố Vân Khê, cơn mưa rào đã ngớt dần thành mưa lất phất, chiếc xe chạy thẳng vào tận trong ngõ.
Do không mang ô, Trần Bách Niên đội mưa xuống xe, mở cốp lấy một chiếc ô cán dài, sau đó che ô vòng sang ghế phụ mở cửa cho cô.
Chu Duyên nán ánh mắt lại thêm một chút trên người đàn ông đang đứng dưới mưa, trong giây lát bỗng thấy hoảng hốt.
Cõi lòng rối bời, cô vội vã lảng tránh ánh nhìn, lí nhí cảm ơn: “Làm phiền anh quá.”
“Để tôi đưa cô vào nhà đã.”
“Được.”
Cửa sân chỉ khép hờ.
Cánh cửa vừa mở ra, đập vào mắt là một cô nhóc mặc áo mưa hình vịt vàng đang đứng trong vũng nước.
Đôi mắt to tròn của cô nhóc trợn tròn xoe ngơ ngác.
Trần Bách Niên không phải lần đầu trông thấy Chu Tiểu Thiền, nhưng đây là lần đầu tiên hai chú cháu giáp mặt nhau.
Anh ta thân thiện cất lời chào: “Chào cháu, Tiểu Thiền.”
Chu Tiểu Thiền vẫn còn đang ngẩn người kinh ngạc, quên khuấy cả phép lịch sự.
Chú ấy đưa mẹ về, lại còn che chung ô với mẹ nữa, thế ra đây là bố mới sao?
Ừm… tuy không đẹp trai bằng cái chú hôm nọ, nhưng trông cũng được phết, nhìn không giống người xấu đâu nhỉ.
Hơn nữa trên người chú ấy không bị bẩn, ở bẩn mới là người xấu cơ.
Chu Duyên không biết cô nhóc này đang nghĩ ngợi gì, nhưng thấy đôi mắt to tròn của cô nhóc cứ nhìn chằm chằm Trần Bách Niên rồi đảo lúng liếng, cô thót tim, vội vã lùi ra xa người anh ta một chút, bế thốc con gái đi vào dưới mái hiên.
“Cảm ơn anh nhé, anh về đi, đi đường cẩn thận.”
“Được.”
Trần Bách Niên mỉm cười thêm lần nữa với cô nhóc vẫn đang ngoái nhìn mình, sau đó xoay người rời khỏi sân, khép cửa lại.
Tiếng động cơ xe khuất dần, lúc này Chu Tiểu Thiền mới ngẩng đầu lên hỏi mẹ: “Mẹ ơi, chú ấy là bố mới đi xem mắt với mẹ đấy ạ?”
“...”
Chu Duyên lại phải nghiêm mặt nắn gân con gái: “Không phải bố mới gì hết, cái đầu nhỏ của con lại đang nghĩ linh tinh gì đấy hả?”
“Vâng ạ. Thế chú ấy có phải là cái người… cái người đi xem mắt với mẹ không?”
Cái đồ quỷ sứ tinh ranh này nãy giờ cứ nhìn chằm chằm Trần Bách Niên, chắc là lờ mờ nhận ra điều gì rồi, Chu Duyên đành giải thích cặn kẽ: “Đúng là chú ấy, nhưng mẹ với chú ấy mới quen nhau thôi, vẫn còn đang tìm hiểu. Chú ấy có thể sẽ trở thành bố mới của Tiểu Thiền, cũng có thể là không. Thế nên Tiểu Thiền đừng nghĩ ngợi lung tung vội nhé, con biết chưa?”
“Dạ!” Cô nhóc biết tỏng chuyện này từ lâu rồi.
Chu Tiểu Thiền vui vẻ kéo tay mẹ, lớn tiếng gọi vóng vào trong nhà: “Bà ngoại ơi, mẹ về rồi, ăn cơm thôi!”
Suốt từ bữa cơm cho tới tận lúc đi ngủ, Chu Duyên vẫn luôn để ý quan sát tâm trạng của Chu Tiểu Thiền, thấy cô nhóc không bị ảnh hưởng gì cô mới yên tâm.
Dỗ con gái ngủ say, cô quay về phòng đi tắm.
Tắm rửa xong xuôi, cô ra phòng khách, chuẩn bị ngồi rà soát lại sổ sách của phòng khám một lượt.
Nhưng giở sổ ra chưa được bao lâu, tâm trí cô đã bay đi đâu mất.
Cuộc gặp gỡ bất ngờ với Giang Thính Lan hôm nay khiến cô chẳng tài nào tập trung nổi, những mảnh ký ức cứ không sao kiểm soát được mà liên tục nhảy nhót trong đầu.
Trình Tĩnh Phong vệ sinh cá nhân xong đi ra ngoài rót nước, tiện miệng hỏi han chuyện thương lượng hồi chiều.
Chu Duyên ngồi nán lại nói chuyện với mẹ một lát.
Tới 11 giờ, phòng khách lại chìm vào không gian yên tĩnh quen thuộc.
Bên ngoài trời lại bắt đầu lất phất mưa.
Chu Duyên cảm thấy cõi lòng bồn chồn bứt rứt, bèn gập laptop lại, đi sang phòng con gái.
Chu Tiểu Thiền đang ngủ say sưa. Có lẽ do nhiệt độ điều hòa hơi cao nên khắp người cô nhóc túa mồ hôi.
Chu Duyên chỉnh nhiệt độ thấp xuống một chút, lấy khăn lau mồ hôi trán và lưng cho con.
Xong xuôi đâu đấy cô mới nằm xuống bên cạnh, kéo chăn đắp cẩn thận cho cả hai mẹ con.
Chu Tiểu Thiền khẽ lẩm bẩm trong miệng, rúc sát vào người cô, vòng tay ôm mẹ chặt cứng.
Chu Duyên cúi đầu, hôn lên gò má ửng hồng bụ bẫm của cô nhóc, cất giọng dịu dàng: “Ngủ ngon nhé, cục cưng của mẹ.”
“Ưm… mẹ…” Cô nhóc lại cựa quậy người.
Cô vỗ nhè nhẹ lên bờ vai nhỏ: “Ngủ đi con, có mẹ ở đây rồi.”
Những giọt mưa to bằng hạt đậu gõ lách tách lên cửa kính.
Chu Duyên đưa mắt nhìn ra ngoài.
Người đó xưa nay vốn thính ngủ, mưa lớn cỡ này, không biết anh có ngủ được không?
…
Sáng hôm sau, hai mẹ con bị tiếng nói chuyện râm ran bên ngoài đánh thức.
Chu Tiểu Thiền vì chưa ngủ đủ giấc nên cuộn tròn chăn lật người, cứ ư ử càu nhàu tỏ vẻ dỗi hờn.
Nghe loáng thoáng bên ngoài có vẻ là chủ nhiệm Vương, Chu Duyên vội bước xuống giường, về phòng thay một bộ quần áo tươm tất rồi mới đi ra.
Người hàng xóm đứng cạnh lên tiếng: “Tối qua chúng tôi có lựa lời dò hỏi ý cậu Trần, cậu ấy bảo vị ông chủ lớn kia chắc là nổi giận thật rồi, khuyên chúng tôi làm gì cũng phải biết chừng mực. Cô xem đấy, thương lượng thì phải bàn tới bàn lui, chứ chúng tôi có bảo là không thèm đàm phán nữa đâu. Giờ ra cớ sự này, biết phải tính sao đây.”
Hôm qua mọi người kẻ tung người hứng, cuối cùng còn lấy chuyện không chịu dời đi ra để uy hiếp.
Người khác thì Chu Duyên không rõ, chứ Giang Thính Lan vốn chẳng bao giờ ăn cái bài ấy.
Ngày trước anh đã không chịu nhún nhường, huống hồ gì giờ đây tính nết đã thay đổi bấy nhiêu.
Thế nhưng anh cũng không đến mức bốc đồng bảo không giải tỏa là dừng giải tỏa ngay. Bên chỗ Trần Bách Niên cũng đã khẳng định hợp đồng đã ký kết xong xuôi, chuyện này chắc chắn sẽ không có chuyện bỏ dở giữa chừng.
Chu Duyên ôn tồn trấn an: “Cháu đoán chừng một hai hôm nữa họ sẽ lại tổ chức đàm phán thôi. Đến lúc đó, chúng ta cứ bày tỏ nguyện vọng của mình một cách bình thường. Mọi người không cần phải lo lắng quá đâu ạ.”
“Cái lý là vậy, nhưng lỡ sau chuyện này họ chèn ép chúng ta thì chúng ta biết kêu ca với ai?”
Chủ nhiệm Vương tiếp lời: “Tiểu Chu à, nếu cháu và tổng giám đốc Quách đã là bạn học, hay là cháu cứ thử dò la thái độ của người ta trước xem sao, tiện thể nói đỡ cho mọi người vài câu. Cậu Trần kể tổng giám đốc Quách là người phụ trách dự án bệnh viện an dưỡng, quyền hành lớn lắm. Cậu ấy cũng bật mí thêm là phương án bồi thường hiện tại vẫn còn có thể thương lượng thêm được chút đỉnh.”
“Đúng đấy, kẻo rốt cuộc chút đường lui ấy người ta cũng không chừa lại cho mình thì khổ.”
Vài người kẻ một câu người một tiếng, ý tứ đã quá đỗi rõ ràng.
Chu Duyên hơi chần chừ.
Quách Dương là bạn cùng phòng của Giang Thính Lan, nếu không có Giang Thính Lan đứng giữa, thực ra hai người họ cũng chẳng thân thiết gì cho cam, lại càng không phải là kiểu quan hệ sẽ giữ liên lạc riêng tư.
Chủ nhiệm Vương lại nài nỉ: “Thêm được dăm ba vạn thì cũng đỡ đi dăm ba vạn cháu ạ. Mai này phòng khám bị dỡ, cháu muốn mở lại cũng phải tốn một khoản kha khá. Với cả Tiểu Thiền giờ còn nhỏ, đụng đâu cũng cần đến tiền, phải không nào?”
Thực ra không phải vì lý do đó.
Nhưng nghĩ lại thì, dù sao hôm qua cô cũng đã lên tiếng… Chu Duyên ngẫm nghĩ một chốc, cuối cùng gật đầu đồng ý: “Cháu sẽ thử xem sao ạ.”
“Ây da, thế thì tốt quá. Cháu với người ta là bạn học cũ, cứ thong thả ôn lại chuyện xưa rồi khéo léo lựa lời nhé.”
Gửi gắm xong xuôi, ba người họ mới chịu rời đi.
Trong bếp, bà Trình Tĩnh Phong hừ một tiếng: “Đấy là mượn ơn nghĩa của con để lo chuyện cho họ, tính toán khôn ngoan thật đấy.”
Bà bưng đĩa ngô và trứng gà vừa luộc xong ra ngoài: “Sao tối qua con không kể với mẹ chuyện gặp lại bạn học cũ?”
“Con thấy không cần thiết ạ.”
“Sao lại không cần thiết? Không phải là cái gã đàn ông vô trách nhiệm, bố của con bé đấy chứ?”
Chuyện bố đứa bé là ai, không một ai hay biết, kể cả bà Trình Tĩnh Phong.
Dạo ấy, ông Chu Trí Minh vừa qua đời, lúc nghe Chu Duyên thông báo chuyện mang thai, bà điếng cả người.
Nỗi đau mất người thân còn chưa vơi, lại thêm cơn giận con gái không chồng mà chửa, bà như phát điên, gắt gao gặng hỏi bố đứa bé là ai.
Nhưng cô một mực cắn răng không nói, khiến bà càng thêm phát rồ.
Đó là một quãng thời gian tăm tối và đầy rẫy sự hỗn loạn.
Mãi đến khi thời gian xoa dịu đi những cảm xúc tiêu cực, sự hiện diện của một sinh linh mới chào đời mới giúp hai mẹ con tìm lại được chút ánh sáng le lói.
Chu Duyên vội đáp không phải, bà Trình Tĩnh Phong lườm cô một cái, nghiến răng nghiến lợi bảo: “Tốt nhất là không phải! Chứ để mẹ mà biết được thằng đó là ai, nó đừng hòng sống yên thân!”
“...”
Bà Trình Tĩnh Phong đi vào phòng gọi Chu Tiểu Thiền dậy. Tiếng u ơ nhõng nhẽo đòi ngủ nướng của cô nhóc vọng ra ngoài.
Chu Duyên cầm điện thoại lên, do dự hồi lâu, cuối cùng cũng lướt tìm tên Quách Dương trong danh bạ WeChat.
[Cậu có rảnh không? Lâu rồi không gặp, tôi mời cậu bữa cơm nhé.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


