Phòng khám mới chuẩn bị một tuần đã chính thức khai trương.
Chu Duyên vốn không định bày vẽ nghi thức gì, nhưng Trình Tĩnh Phong và thím Triệu cứ khăng khăng đòi làm.
Chỉ riêng pháo thôi đã đốt hết hai dây, người đi đường ngang qua mỗi người đều được tặng một chiếc túi thơm nhỏ, không khí náo nhiệt suốt cả buổi sáng.
Biên Tố đã về, nhưng lại mang theo một tin không vui.
Người nhà cô ấy bệnh mãi không khỏi, ở nhà không thể thiếu người lo liệu nên cô ấy phải về chăm sóc.
Chu Tiểu Thiền buồn thiu vì chuyện này, cứ bám lấy người đòi bế, tủi thân nói: "Dì Tố Tố ơi, dì đừng đi, con không muốn dì đi đâu."
Biên Tố nựng cái má phúng phính của cô nhóc: "Tiểu Thiền phải ăn nhiều cho chóng lớn nhé, khi nào có thời gian dì Tố Tố sẽ về thăm con."
Chu Tiểu Thiền bĩu môi: "Khi nào có thời gian là khi nào cơ?"
Người lớn toàn nói vậy thôi, lúc nào bà ngoại cũng bảo lần sau sẽ đưa cô nhóc đi chơi, nhưng cái "lần sau" đó chẳng thấy đâu cả.
Hứ, cô nhóc nhớ hết đấy.
"..." Biên Tố không dám hứa hẹn bừa: "Tiểu Thiền à, dì cũng không biết nữa."
"Vậy con với mẹ sẽ đến thăm dì!"
"Không thành vấn đề, lúc nào dì Tố Tố cũng chào đón Tiểu Thiền đến chơi."
"Dạ!"
Biên Tố ở lại cả buổi sáng rồi rời đi, Trình Tĩnh Phong cũng về nhà. Quà tặng đã phát hết nên phòng khám lại trở về vẻ yên tĩnh.
Thím Triệu đi sắp xếp lại thuốc, Chu Duyên làm việc trên dàn máy tính mới, nhập một số bệnh án quan trọng vào hệ thống.
"Bác sĩ Chu nhí" đành phải ngồi buồn chán trên sofa tự chơi một mình.
Chơi được một lúc, Chu Tiểu Thiền thấy nhàm chán bèn nhảy tót xuống sofa, cô nhóc xỏ đôi dép sục lẹp xẹp đi đến trước bàn khám bệnh.
Bây giờ chiều cao của cô nhóc vừa hay với tới bàn. Đôi bàn tay nhỏ xíu bám lên mép bàn, cằm tì lên mặt bàn, cô nhóc gọi bằng giọng nũng nịu: "Mẹ ơiiii…"
Chu Duyên liếc nhìn con gái: "Lúc nãy mẹ bảo con về cùng bà ngoại con lại không chịu, bây giờ mẹ không rảnh chơi với con đâu nhé."
Cô nhóc mới không thèm về với bà ngoại đâu, ở nhà chán ngắt, quán trà cũng chẳng có gì vui, chỉ có phòng khám là thích nhất, thỉnh thoảng lại có người chơi đùa, trò chuyện cùng cô nhóc.
Nhưng ở đây không có cây đa lớn nữa, cô nhóc chẳng quen người bệnh nào tới đây cả, bên ngoài đường phố thì toàn là xe ô tô. Bà ngoại đã dặn nhất định không được chạy nhảy lung tung.
Chu Tiểu Thiền cảm thấy hơi buồn.
"Mẹ ơi, khi nào anh Gia Hy mới tới nữa ạ?"
Từ sau khi được dặn dò, thím Trần thỉnh thoảng lại đến thăm đứa bé kia. Mỗi lần đi thăm, bà ấy lại nhắn tin Wechat báo tình hình cho Chu Duyên.
Cậu bé phục hồi rất tốt, kết quả sinh thiết cũng đã có, không có bệnh lý nào nghiêm trọng, sau này chỉ cần thay đổi liều lượng thuốc là được.
Thế nhưng cũng có tin xấu. Bố của Gia Hy đã qua đời, người nhà đang ở trên tỉnh lo hậu sự.
Thím Trần bảo gia đình hiện vẫn đang giấu cậu bé.
Chu Duyên từng thực tập ở bệnh viện hơn nửa năm, chứng kiến vài ca tử vong. Đối với một người chưa chính thức trở thành bác sĩ như cô lúc bấy giờ, đó là một cú sốc không hề nhỏ.
Tuy nhiên, khi ấy cô chỉ có thể coi là người đứng ngoài quan sát. Mãi đến sau này, khi Chu Trí Minh qua đời, cô mới thực sự thấu hiểu ý nghĩa của cái chết là gì.
Một người cứ thế biến mất.
Dù là người lớn hay trẻ nhỏ, đó đều là sự nuối tiếc, sự lưu luyến và niềm nhung nhớ chẳng thể nào phai nhòa trong suốt cả cuộc đời.
Trong lòng Chu Duyên chợt xót xa, cô gượng cười: "Anh Gia Hy vẫn đang ốm, đợi anh ấy khỏe lại thì sẽ tới thôi."
"Vậy ạ." Chu Tiểu Thiền rầu rĩ.
Lại thế nữa rồi, lúc nào người lớn cũng nói mấy lời mông lung như vậy.
Cô nhóc chớp chớp mắt, nhìn mẹ chằm chằm: "Mẹ ơi, con nhớ bà Ngô, bà Trần, nhớ cô hàng xóm, nhớ Đại Đại, nhớ cả anh Nhị Cẩu nữa. Con muốn chơi cùng mọi người, anh trai Đại Đại còn chưa dạy con đạp xe, lần trước anh Nhị Cẩu bảo sẽ dẫn con đi bắt cá…"
Cô nhóc càng nói càng buồn, hốc mắt thoáng chốc đã đỏ hoe. Cảm xúc dâng trào, cô bé òa khóc: "Hức hức, mẹ ơi, con muốn đến chỗ cây đa chơi cơ, con không muốn ở đây đâu…"
Dứt lời, những giọt nước mắt to như hạt đậu thi nhau lã chã tuôn rơi.
Chu Duyên vội vàng bỏ dở công việc trong tay, bế thốc con gái lên đùi dỗ dành: "Bà Ngô, bà Trần ở cách đây không xa, khi nào rảnh hai bà sẽ sang chơi. Cửa hàng của nhà cô Trương và anh Nhị Cẩu ngay ở sát vách, đợi họ sửa sang xong thì sẽ khai trương, đến lúc đó mọi người lại có thể chơi cùng nhau rồi."
Chu Tiểu Thiền sụt sịt mũi, ngẩng đầu lên, thở hắt ra hỏi: "Thật không ạ?"
Chu Duyên không nhịn được cười: "Thật mà."
Cô rút hai tờ khăn giấy, trước tiên lau nước mắt cho con, sau đó đặt dưới mũi cô nhóc.
Cô nhóc nương theo tay mẹ, tự giác xì mũi. Đợi đến khi mũi thông thoáng mới nói tiếp: "Nhưng mà con vẫn muốn đến chỗ cây đa cơ.”
Trong quá trình đàm phán trước đây, phía dự án đã cam kết rằng, ở phố Vân Khê ngoại trừ những cửa tiệm có nguy cơ mất an toàn và tự nguyện tháo dỡ thì những nơi khác sẽ giữ nguyên toàn bộ, bao gồm cả cây đa lớn này.
Chu Duyên nói với cô nhóc: "Cục cưng à, con phố có phòng khám trước đây của chúng ta phải quy hoạch lại, ít nhất cũng cần hai năm, hai năm sau chúng ta mới có thể quay về."
Chu Tiểu Thiền nghe không hiểu nghĩa là gì, cũng chẳng biết hai năm là bao lâu, cô nhóc chỉ quan tâm: "Vậy cây đa lớn có còn đó không ạ?"
"Còn chứ."
Còn là được rồi. Cô nhóc lấy bàn tay nhỏ bé quệt ngang mắt, toét miệng cười: "Mẹ ơi~"
Chu Duyên cũng bật cười: "Con ra chơi thêm một lát nữa đi, lát mẹ dẫn con đi xem anh Nhị Cẩu có ở đó không nhé."
"Nhưng mà con muốn tìm Đại Đại trước cơ."
Nhà Đại Đại không buôn bán, Chu Duyên đành phải gọi điện cho mẹ của Đại Đại.
Sau khi đầu dây bên kia bắt máy, cô nhóc ôm điện thoại ngồi lại lên sofa, bắt đầu bật chế độ "buôn dưa lê" với người bạn thân của mình.
Tán gẫu được khoảng mười mấy phút, mẹ của Đại Đại cần dùng điện thoại, thế là cuộc gọi đành phải kết thúc.
Chu Tiểu Thiền chọc chọc ngón tay vào màn hình, ngẩng đầu lên hỏi: "Mẹ ơi, con có thể chơi điện thoại không ạ?"
Bình thường, Chu Duyên không cho con gái chơi điện thoại, cũng không có chuyện vì lười trông con mà vứt điện thoại cho cô nhóc xem video, nhưng Chu Tiểu Thiền vẫn có quyền tự do sử dụng điện thoại.
"Được chứ."
Cái đầu nhỏ xíu lắc lư, miệng ngâm nga hát theo: "Nhạc thiếu nhi Bối Nhạc Hổ~ Trồng mặt trời! Em có một~ ước mơ tươi đẹp~ Lớn lên rồi có thể gieo hạt mặt trời~ Gieo một hạt~ một hạt là đủ rồi~ Sẽ kết ra thật nhiều~ thật nhiều mặt trời~"
Giai điệu du dương, hát cực kỳ đúng cao độ. Cứ như vậy hát được hai bài, có người bước vào phòng khám.
Cô nhóc nhìn thấy, chưa đợi mẹ lên tiếng đã ngoan ngoãn ngậm chặt cái miệng nhỏ, đồng thời bấm nút tạm dừng.
Không được hát nữa, cô nhóc lại mò mẫm tìm những thứ hay ho trong điện thoại của mẹ.
Nhưng không biết chọc thế nào mà lại lỡ bấm gọi vào số của ai đó, cái tên gồm ba chữ, có rất nhiều nét, cô nhóc không nhận ra chữ nào cả.
Điện thoại đã đổ chuông, Chu Tiểu Thiền cuống quýt bấm vào nút màu đỏ, đồng thời lầm bầm nho nhỏ: "Phù~ mẹ không biết, mẹ không biết."
Điện thoại cũng chẳng còn gì vui nữa, cô nhóc vứt điện thoại sang một bên, ôm lấy con gấu bông hình chú heo rồi nằm xuống.
Vậy thì đi ngủ thôi!
…
Trong phòng họp của Ủy ban Nhân dân quận đang diễn ra cuộc họp đẩy mạnh dự án Bệnh viện Chăm sóc sức khỏe, bầu không khí vô cùng nghiêm túc.
Hôm nay sếp Giang không có mặt ở đây nhưng có tham gia họp trực tuyến.
Sau vài lần họp hành, các đồng nghiệp trong tổ dự án và các phòng ban liên quan đều đã nắm rõ tính của vị sếp này.
Làm việc quyết đoán, dứt khoát, nói một là một. Nhưng hiệu suất cao cũng đồng nghĩa với yêu cầu khắt khe, kết thúc một cuộc họp là ngập đầu trong hàng tá nhiệm vụ, dẫu họ là công chức nhà nước thì cũng chẳng thể buông lời từ chối.
Bên này, Lý Văn Toàn vừa báo cáo xong tiến độ, nên nhìn về phía màn hình trực tuyến: "Sếp Giang, hiện tại toàn bộ người dân ở phố Vân Khê đã dời đi xong xuôi, chúng tôi đã chọn được ngày khởi công, anh xem thử xem có thời gian qua đó không ạ?"
Đầu dây bên kia video không có tiếng hồi đáp, hơn nữa nghe dường như đang có tiếng chuông điện thoại vang lên.
Quách Dương ngồi ở vị trí chủ tọa nghe thấy tiếng chuông này, cũng ngẩng đầu nhìn sang.
Đây là số điện thoại cá nhân của Giang Thính Lan. Trước đây hồi còn học đại học, anh vẫn luôn dùng bản nhạc chuông cài sẵn nhưng cực kỳ hiếm người xài này.
Anh bảo là do Chu Duyên chọn cho, cô chê bản nhạc chuông trước kia của anh nghe hệt như tiếng báo thức.
Điện thoại cá nhân đổ chuông, đoán chừng là người nhà gọi tới, Quách Dương bèn ra hiệu cho mọi người trong phòng họp đợi một lát.
Thế nhưng chỉ khoảng hai, ba giây sau, tiếng chuông chợt ngắt.
Người đàn ông trong màn hình cúi đầu nhìn điện thoại, đôi mày nhíu chặt lại.
Mọi người không rõ sự tình ra sao nên chỉ biết im lặng chờ đợi.
Tầm một phút sau, đầu bên kia mới vang lên giọng nói lạnh nhạt, không chút gợn sóng: "Tiếp tục đi."
Cuộc họp lại tiếp tục.
Quách Dương nhìn về phía màn hình, sắc mặt người đàn ông vô cùng âm trầm, so với lúc nãy hình như còn u ám hơn mấy phần.
Có chuyện gì vậy? Chẳng phải là chưa nghe máy sao?
Cuộc họp kéo dài suốt hai tiếng đồng hồ, tới lúc giải tán, tất cả mọi người mới đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Các đồng nghiệp lần lượt rời đi, chỉ còn lại Quách Dương và Trần Bách Niên ở lại trao đổi công việc với nhau.
Lúc này bầu không khí thoải mái hơn. Quách Dương cầm ly lên uống nước, tranh thủ trả lời tin nhắn trước.
Trần Bách Niên ngồi đối diện cũng đang nhắn Wechat, lúc gõ chữ khóe môi bất giác cong lên.
Quách Dương đã quá quen thuộc biểu cảm nhỏ này, anh ấy trêu chọc: "Trưởng phòng Trần đang nhắn tin với bạn gái đấy à?"
Trần Bách Niên trả lời xong tin nhắn, đặt điện thoại xuống, thành thật đáp: "Vẫn chưa phải là bạn gái."
"Vẫn chưa phải sao? Vậy là sắp rồi còn gì, đối tượng mập mờ hả?"
Trần Bách Niên mỉm cười, không đáp lời.
Quách Dương lại uống thêm ngụm nước, sực nhớ ra điều gì bèn dò hỏi: "Trưởng phòng Trần này, anh có biết Chu Duyên không?"
Trần Bách Niên bất giác khựng lại, cứ tưởng đối phương biết mình vừa nhắn tin cho Chu Duyên.
Nhưng anh ta nhanh chóng nhớ ra họ từng gặp nhau ở cuộc họp đầu tiên, hơn nữa hình như còn là bạn học của nhau.
Anh ta gật đầu: "Có biết, sếp Quách và Chu Duyên là bạn học sao?"
"Cũng coi là vậy, nhưng chúng tôi không thân lắm, lâu rồi cũng chưa gặp lại." Quách Dương giả vờ hóng chuyện: "Hồi đó Chu Duyên ở trường chúng tôi cũng được coi là sinh viên tài đức vẹn toàn. Tôi tò mò lắm đấy, chồng cô ấy làm nghề gì vậy?"
Thế này là không thân thật rồi, Trần Bách Niên bèn nói cho anh ấy biết: "Chu Duyên chưa kết hôn."
Quách Dương sững sờ.
Chưa kết hôn?
Chưa kết hôn!
Mẹ kiếp, Giang Thính Lan không cần phải làm kẻ thứ ba rồi!
Không đúng không đúng, trọng tâm không phải là chuyện này. Quách Dương hoàn hồn lại: "Chưa kết hôn á? Vậy đứa bé từ đâu ra?"
Nói đến đây, Trần Bách Niên im lặng một chút, cẩn trọng nói: "Năm nay Tiểu Thiền hơn ba tuổi, Chu Duyên đã một mình sinh ra đứa bé."
Hơn ba tuổi… một mình sinh con, Quách Dương cảm thấy dường như mình nghe không hiểu tiếng Trung nữa rồi.
Trần Bách Niên thấy người đối diện có vẻ không hiểu lắm nên nói tiếp: "Từ nhỏ Tiểu Thiền đã không có bố. Nếu tính theo thời gian thì có lẽ cô ấy đã mang thai vào đúng khoảng thời gian tốt nghiệp."
Khoan đã!
Cái gì cơ!
Trần Bách Niên lại im lặng thêm vài giây, dò hỏi: "Sếp Quách, hai người là bạn học, anh… có biết chuyện của Chu Duyên dạo đó…"
!!!
Trần Bách Niên giải thích: "Tôi không có ý gì khác, chỉ muốn nhờ anh giữ bí mật. Cuộc sống hiện tại của Chu Duyên và Tiểu Thiền rất yên bình, không cần người ngoài quấy rầy. Bố của đứa bé chưa từng gánh vác trách nhiệm của mình, mấy năm nay Chu Duyên một mình nuôi con rất vất vả."
Lúc này, Quách Dương không thể ngồi yên được một giây phút nào nữa.
Nhưng từ câu nói có phần "vượt quá giới hạn" này, anh ấy nghe ra được điều gì đó, bèn nheo mắt lại: "Chu Duyên là đối tượng mập mờ của anh sao?"
"Không phải đối tượng mập mờ, chúng tôi chỉ đang xem mắt thôi."
Được được được, biết rồi, là đối tượng xem mắt.
Quách Dương sốt ruột đứng bật dậy: "Trưởng phòng Trần, tôi đi vệ sinh một lát, lát nữa chúng ta nói chuyện tiếp nhé."
"Được."
Quách Dương tìm một góc khuất, lập tức rút điện thoại gọi cho ai đó. Trước tiên là gọi vào số cá nhân, không có người nghe máy.
Lại gọi vào số công việc, vẫn không có ai bắt máy.
Anh ấy gọi tiếp cho Tống Thành, lần này rốt cuộc cũng có người nghe. Quách Dương gấp gáp hỏi: "Sếp của cậu đâu rồi?"
Lúc vừa họp xong, Tống Thành có vào đưa tài liệu một chuyến.
Sếp thì vẫn ở đó, nhưng hình như tâm trạng không được tốt cho lắm. Không đúng, không thể nói là không tốt, nhưng cũng chẳng tính là tốt, trái lại hình như hơi… rối rắm?
Hoang mang?
Nói chung là rất phức tạp.
Tống Thành đáp: "Sếp Giang đang ở trong văn phòng ạ."
"Bảo cậu ấy nghe điện thoại ngay!”
Giọng sếp Quách vừa gấp gáp vừa nghiêm trọng, Tống Thành không dám chậm trễ, lập tức đi đến văn phòng.
Anh ấy gõ cửa hai tiếng, đợi người bên trong lên tiếng cho phép mới bước vào: "Sếp Giang, sếp Quách tìm anh, hình như có chuyện gấp."
Người đàn ông đã lấy lại vẻ bình thường nhận lấy điện thoại: "Sao thế?"
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Quách Dương cũng không còn quá gấp gáp nữa: "Sao cậu không nghe điện thoại thế hả?"
"Tôi không nghe thấy."
"Điện thoại cá nhân đổ chuông cũng không nghe thấy à?"
Anh nghe thấy chứ, nhưng nhìn thấy tên người gọi đến nên không muốn nghe máy.
Giang Thính Lan mất kiên nhẫn: "Có chuyện gì?"
Đầu dây bên kia, Quách Dương hít sâu một hơi: "Cậu biết chuyện Chu Duyên chưa kết hôn không?"
"Biết."
"Vậy cậu… có biết đứa con gái đó của cô ấy là con ai không?"
Trong điện thoại bỗng chốc im lặng, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng máy lạnh đang hoạt động trong phòng tổng giám đốc, yên ắng đến độ nghe được cả tiếng xe cộ ồn ào ngoài cửa sổ nơi huyện lỵ nhỏ.
Quách Dương nghe thấy tiếng thở nhè nhẹ ở đầu dây bên kia, thực sự không thể đợi thêm được nữa, đang định lên tiếng gặng hỏi thì trong điện thoại bỗng truyền đến một giọng nói kiên định và mạnh mẽ.
"Của tôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



