Cuối tuần này có hẹn đi ăn với Trần Bách Niên, Chu Duyên thay một chiếc váy.
Lúc đi ngang qua phòng khách, một già một trẻ cứ nhìn cô chằm chằm, nhìn đến mức cô thấy rợn cả người.
Hai người gần như đồng thanh lên tiếng.
Trình Tĩnh Phong: "Còn đi ra ngoài hả?"
Chu Tiểu Thiền: "Mẹ đi hẹn hò ạ?"
Chu Duyên: "Ừm…"
Chu Tiểu Thiền nhảy xuống sofa chạy tới ôm chặt đùi cô: "Con cũng muốn đi, con cũng muốn đi cơ."
Hiện tại cô và Trần Bách Niên vẫn đang trong giai đoạn tìm hiểu, Chu Duyên chưa muốn để con gái dính líu vào quá sớm, bèn mỉm cười từ chối khéo: "Không được đâu, Tiểu Thiền ở nhà ngoan với bà ngoại nhé."
"Không chịu đâu, con cũng muốn đi mà."
Trình Tĩnh Phong bước tới bế cô nhóc lên, đồng thời đưa mắt đánh giá cô từ trên xuống dưới: "Cái váy này của con trông nhạt nhẽo quá, đi thay cái khác đi. Mẹ thấy chiếc váy màu xanh lá con mua dạo trước trông cũng đẹp lắm mà? Mặc bộ đó đi. Còn nữa, sao không trang điểm lên một chút, để mặt mộc thế này cho ai xem?"
"... Không cần thiết đâu mẹ nhỉ?"
"Sao lại không cần thiết? Con vẫn nghĩ mình là
cô gái trẻ mới ngoài 20 chắc?"
"..."
"Mau đi đi."
Chu Duyên cúi đầu nhìn lại bản thân, cuối cùng đành xoay người về phòng thay quần áo.
Thay xong cô lại dặm thêm chút phấn son.
Tiếng hai bà cháu trò chuyện ngoài cửa vọng vào.
Chu Tiểu Thiền: "Bà ngoại ơi, mẹ đi hẹn hò rồi, hai bà cháu mình cũng đi hẹn hò có được không ạ?"
Trình Tĩnh Phong: "Được chứ, thế chúng ta đi hẹn hò ở đâu nào?"
Chu Tiểu Thiền: "Đi trung tâm thương mại ạ!"
Trình Tĩnh Phong: "Cháu lại nhắm được trò chơi nào ở trung tâm thương mại rồi phải không?"
Chu Tiểu Thiền: "Trò nhà phao nhún nhảy ạ, cái nhà phao đó có thể nhảy lên cao ơi là cao, lần trước con thấy có một anh trai nhảy sắp đụng trúng trần nhà luôn rồi!"
Trình Tĩnh Phong: "Được, vậy đi trung tâm thương mại."
Thế là cả nhà ba người cùng nhau ra khỏi nhà.
Lúc đi thang máy vừa khéo chạm mặt vợ chồng chú Lý cũng đang xuống lầu dạo bộ.
Cái miệng nhỏ ngọt xớt của Chu Tiểu Thiền dỗ cho hai ông bà vui sướng đến quên cả trời đất.
Bước ra khỏi thang máy, chú Lý lên tiếng hỏi: "Hôm nay Tiểu Chu ăn mặc đẹp thế này là chuẩn bị đi đâu vậy?"
Chu Tiểu Thiền nhanh nhảu bép xép: "Mẹ cháu sắp đi hẹn hò ạ!"
"Hẹn hò à, là với cái cậu thanh niên họ Trần kia phải không?"
"Vâng ạ, với chú Trần đó!"
"..." Chu Duyên lúng túng: "Vậy cháu xin phép đi trước, chú Lý và cô cứ thong thả dạo bộ nhé."
"Ừm, cháu đi đi."
Trần Bách Niên hẹn cô đi ăn buffet hải sản, địa điểm là nhà hàng của một khách sạn cao cấp.
Chu Duyên vốn định bảo không cần phải tốn kém như vậy, nhưng sau đó lại nghĩ chỉ là một bữa ăn mà thôi, không cần phải so đo quá nhiều.
Vì bận thay quần áo và dặm lại lớp trang điểm, cô đã đến muộn mười mấy phút. Khi đến trước cửa, cô gọi điện cho Trần Bách Niên.
Trần Bách Niên: "Em đi vào trong, nhìn sang bên tay phải là thấy chúng tôi rồi."
Chúng tôi?
Chu Duyên cúp máy rồi bước vào, đợi đến lúc nhìn thấy người thì bất giác cứng đờ.
Sao Giang Thính Lan cũng ở đây?
Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, Trần Bách Niên đã vẫy tay về phía cô: “Chu Duyên, bên này!”
Người đàn ông ngồi đối diện anh ta cũng ngoảnh đầu nhìn lại, dường như ánh mắt chẳng hề tỏ ra ngạc nhiên.
Chu Duyên thấy hơi đau đầu, vẫn đứng yên tại chỗ.
Thấy vậy, Trần Bách Niên đi tới, ghé sát vào cô rồi hạ thấp giọng nói: “Xin lỗi em nhé, tình cờ lại gặp sếp Giang và trợ lý Tống. Tôi tiện thể có một chút công việc cần trao đổi với anh ấy nên ngồi xuống nói chuyện một lúc. Giờ mà bảo anh ấy đi thì không hay lắm. Chúng mình ăn tạm chút gì đó rồi lát nữa đi dạo sau được không?”
Chu Duyên nhìn anh ta, ánh mắt phức tạp.
Trần Bách Niên nói tiếp: “Thật sự xin lỗi em, nếu em không muốn ăn cùng họ thì để tôi ra nói một tiếng.”
Cô suy nghĩ vài giây rồi mỉm cười: “Không sao đâu, ăn cùng nhau đi, làm phiền công việc của anh thì không tốt.”
“Ừm, vậy chúng mình ăn xong sớm rồi đi.”
Tống Thành cũng ở đó. Dựa vào việc lần trước sếp đột nhiên bảo giao cơm cho vị bác sĩ này, cộng thêm lần ngồi chung xe trước đây, anh ấy đã đánh hơi được chút điểm bất thường, nhưng không dám suy đoán nhiều.
Anh ấy lên tiếng chào: “Bác sĩ Chu.”
Chu Duyên mỉm cười: “Chào các anh.”
Cô ngồi xuống cạnh Trần Bách Niên, ánh mắt nhìn thẳng.
Trần Bách Niên giới thiệu: “Tổng giám đốc Giang, đây là Chu Duyên, trước đây hai người từng gặp nhau trong một cuộc họp rồi.”
Giang Thính Lan nhìn người phụ nữ đang rũ mắt ngồi đối diện, một lúc sau mới khẽ nở nụ cười: “Tôi nhớ.”
Trần Bách Niên nói: “Tổng giám đốc Giang, nếu anh không chê thì bữa này để tôi mời.”
Sau khi ngồi xuống, tâm trạng Chu Duyên đã bình tĩnh hơn nhiều, coi như chỉ đến đây để ăn cho no bụng.
Nhà hàng phục vụ theo hình thức buffet, cô đứng dậy chuẩn bị đi lấy chút đồ ăn.
Trần Bách Niên giữ nhẹ cánh tay cô, ghé sát vào nói: “Em cứ ngồi đi, để tôi lấy cho.”
Khoảng cách này đã vượt quá mối quan hệ hiện tại của hai người, cộng thêm ánh mắt như có như không từ phía đối diện khiến Chu Duyên thấy không được tự nhiên.
Cô hơi né sang một bên: “Cảm ơn anh.”
Tống Thành cũng đi lấy thức ăn, trên bàn trong phút chốc chỉ còn lại hai người.
Những giọt nước trên thành cốc nước chanh đọng lại rồi chậm rãi lăn xuống. Chu Duyên chằm chằm nhìn một giọt nước trong số đó, theo dõi nó lăn tới tận đáy cốc rồi dừng lại.
Sự im lặng bao trùm giữa hai người.
Chu Duyên mấp máy môi mấy lần, nhưng rốt cuộc lại chẳng thốt lên được lời nào.
“Em còn muốn ăn gì nữa không?” Một đĩa tôm cua được đặt lên bàn, Trần Bách Niên tươi cười rạng rỡ: “Tổng giám đốc Giang, anh có muốn ăn gì không? Tôi thấy hải sản ở đây rất tươi đấy.”
Giọng người đàn ông nhạt nhẽo: “Không cần đâu, cảm ơn.”
Tống Thành cũng quay lại, lấy cho sếp một ít đồ ăn thanh nhẹ.
Trần Bách Niên nhìn thấy vậy thì mở lời: “Tổng giám đốc Giang không thích ăn hải sản sao?”
Tống Thành trả lời thay anh: “Sếp Giang bị viêm dạ dày, ăn hải sản dễ làm đường ruột thấy khó chịu nên bình thường rất ít khi ăn.”
Chu Duyên ngẩng đầu nhìn sang, gương mặt người đàn ông vẫn điềm tĩnh, không một gợn sóng.
Dạ dày không tốt sao?
Chế độ ăn của anh vốn thanh nhẹ, lại dị ứng nhẹ với cồn, nhưng anh bị đau dạ dày từ bao giờ thế?
Trước đây ăn hải sản đâu thấy có vấn đề gì đâu?
Cô nhíu mày, trách không được hôm đó anh lại bảo cô kê thuốc, e rằng không chỉ vì chuyện uống rượu.
Nghe vậy, Trần Bách Niên quan tâm nói: “Các anh phải đi tiếp khách nhiều, tổng giám đốc Giang nhớ chú ý chăm sóc bản thân nhé. Đồng nghiệp của tôi cũng có người bị bệnh dạ dày, ăn được ít mà thỉnh thoảng lại sốt mệt mỏi, cả người trông gầy gộc hẳn đi.”
Tống Thành thấy sếp không đáp lời thì mỉm cười giải thích: “Đôi khi cũng không tránh được ạ, gặp những buổi tiếp khách quan trọng thì sếp Giang vẫn phải đích thân có mặt.”
“Đúng vậy, tuy tôi không tiếp xúc nhiều với tổng giám đốc Giang, nhưng cũng nhận thấy anh ấy luôn rất tận tụy với công việc.”
Trần Bách Niên nhấc ấm trà rót đầy chén cho Giang Thính Lan: “Tổng giám đốc Giang, anh vất vả rồi.”
Giang Thính Lan nâng chén trà lên tỏ ý, rồi nhấp một ngụm.
Chu Duyên lặng lẽ ngồi nghe họ trò chuyện, vài ba lần vô tình chạm phải ánh mắt của người ngồi đối diện rồi lại dời đi nơi khác.
Khoảng thời gian sau đó chủ yếu là Trần Bách Niên và Tống Thành trò chuyện, chủ đề xoay quanh công việc, cô chỉ tập trung ăn uống.
Cô vốn không thích ăn đồ quá đậm vị hay quá cay, lúc đang gắp món hải sản lạnh trộn sẵn lại vô tình cắn trúng một hạt ớt đỏ, vị cay xè lập tức xộc thẳng vào cổ họng.
Ly nước trước mặt vừa hay đã cạn, Chu Duyên đưa một tay lên che miệng, thè lưỡi ra để giảm bớt độ cay rồi định với tay lấy ấm trà.
Tay cô còn chưa kịp vươn ra, từ phía chéo đối diện đã đưa sang một ly nước.
Bàn tay đang cầm ly nước vô cùng quen thuộc, cô theo bản năng nhận lấy, nhưng tới khi kề ly lên môi mới bàng hoàng nhớ ra bây giờ đã không còn là 5 năm trước nữa.
Ly nước khựng lại giữa không trung.
Trần Bách Niên và Tống Thành cũng nhận ra điểm bất thường, cả hai đều quay sang nhìn.
Trần Bách Niên nhìn Giang Thính Lan, rồi lại nhìn cô, tiếp đó dán mắt vào ly nước trong tay cô, mất vài giây mới mở lời trước: “Em không sao chứ?”
Chu Duyên ngượng ngùng đặt ly nước xuống, nén lại cảm giác cay xè trong cổ họng: “Tôi không sao.”
Cô không hề đụng đến ly nước đó thêm lần nào nữa.
Trần Bách Niên bóc hai con tôm bỏ vào bát cô, vẫn ghé sát lại nói: “Tôm tươi lắm đấy, em ăn thử xem.”
Chu Duyên không dám ngẩng đầu lên.
Mấy cử chỉ thân mật giữa những người yêu nhau thế này, trước đây cô và anh từng làm chẳng hề ít.
Chu Duyên năm 20 tuổi vừa chăm chỉ học hành vừa tận hưởng sự ngọt ngào của tình yêu, những ngày tháng ấy trôi qua vô cùng êm đềm.
Nhìn lại dưới góc độ của một người sắp bước sang tuổi 28, Chu Duyên của năm 20 tuổi đã được một người tên là Giang Thính Lan nuông chiều đến mức hư hỏng.
Từ ngày hai người bên nhau, cô chưa bao giờ phải tự đi mua đồ ăn sáng. Dù là đi học hay dậy sớm lên thư viện, anh luôn xuất hiện đúng giờ dưới chân ký túc xá, trên tay xách theo một phần thức ăn nóng hổi.
Chỗ ngồi trên thư viện cô không cần tự giành, chạy bộ buổi sáng chẳng phải tự chạy, tan học không phải chen chúc cùng biển người ở nhà ăn, và càng miễn bàn đến chuyện phải tự bóc vỏ tôm cua.
Ngay cả những chuyện ân ái thân mật cũng thế, cô luôn là người tận hưởng trọn vẹn.
Có lần sau khi xong chuyện, Giang Thính Lan bế cô đi tắm rồi bế trở lại giường, Chu Duyên vừa mệt vừa buồn ngủ nên vội quấn chăn định ngủ ngay.
Anh không chịu, bẹo má cô rồi vờ như tức giận: “Em dùng xong rồi vứt bỏ đúng không?”
Chu Duyên lầm rầm: “Bao cao su thì dùng xong đương nhiên phải vứt đi chứ sao…”
Anh lại bẹo má cô: “Được lắm, em coi anh là bao đấy à?”
Bẹo má chưa đủ, anh còn cù lét khiến cô cười sặc sụa rồi rúc tọt vào lòng anh.
Như thể đã đạt được mục đích, Giang Thính Lan ôm chặt lấy cô, cúi đầu hôn nhẹ lên trán, giọng nói dịu dàng như nước: “Sáng mai em muốn ăn gì?”
“Ừm… em muốn ăn bánh cuốn Quảng Đông.”
Bánh cuốn Quảng Đông là món ăn chuẩn vị miền Nam, ở thành phố Bắc phải cất công tìm kiếm mới thấy, nhưng anh vẫn gật đầu đồng ý: “Ừm, em còn muốn ăn gì nữa không?”
“Hết rồi ạ.” Cả “ham muốn” tức thời lẫn bữa ăn ngày mai đều đã được giải quyết xong xuôi, Chu Duyên cảm thấy tâm trạng vô cùng phấn khởi, cô ngẩng đầu chụt một cái rõ to lên cằm anh: “Giang Thính Lan, em yêu anh lắm.”
“Anh cũng yêu em.”
“Em siêu siêu yêu anh.”
“Anh cũng siêu siêu yêu em.”
“Em yêu anh nhất nhất nhất luôn.”
“Anh cũng yêu em nhất nhất nhất.”
“Anh là cái máy lặp lại đấy à?”
“Ừ, anh là máy lặp lại đây.”
“Ha ha ha ha ha.”
Cô lại ngẩng đầu lên hôn anh, rồi hai người lại nhanh chóng quấn quýt lấy nhau.
Những năm tháng tuổi trẻ ấy, họ không chỉ chia sẻ thân xác mà còn sẻ chia mọi vui buồn trong lòng. Mỗi khi ôm lấy nhau lại có biết bao điều muốn nói, chẳng ngần ngại giãi bày tình cảm dành cho đối phương.
Vậy mà giờ đây khi ngồi đối diện, ngay cả một cuộc trò chuyện bâng quơ cũng trở nên thật khó khăn.
Trần Bách Niên lại nhích người ghé sát vào, Chu Duyên bèn nghiêng người né tránh.
“Em còn muốn ăn gì nữa không?”
“Thôi không cần đâu.”
“Tôi đi múc cho em ít cháo hải sản nhé?”
“Để tôi tự đi.”
“Em cứ ngồi yên đấy, để tôi đi cho.”
Trong lúc nói chuyện, phía đối diện đột nhiên vang lên tiếng kéo ghế "xoẹt" một cái, Giang Thính Lan đứng dậy, rời khỏi nhà hàng đi ra ban công ngắm cảnh bên ngoài.
Một lúc sau, Chu Duyên vô tình quay đầu nhìn, thấy anh lấy ra một bao thuốc lá từ trong túi, tự nhiên rút một điếu đưa lên miệng rồi dùng bật lửa châm cháy, động tác vô cùng thành thục.
Trong lòng cô dâng lên một cảm giác chua xót.
Giang Thính Lan năm 20 tuổi chưa từng đụng đến một điếu thuốc.
…
Trần Bách Niên nghe một cuộc điện thoại, sau khi cúp máy nét mặt lộ vẻ áy náy: "Chu Duyên à, tôi phải về làm gấp cái tài liệu… sếp đang cần gấp."
Chu Duyên mỉm cười: "Không sao đâu, anh về đi."
Trần Bách Niên nhìn người đàn ông vừa hút xong điếu thuốc đi trở vào: "Tổng giám đốc Giang à, tôi có một chút việc đột xuất, không biết có thể phiền anh đưa Chu Duyên về giúp được không?"
Chu Duyên vừa định cất tiếng thì Trần Bách Niên đã cầm túi xách sửa soạn ra về, anh ta nói với cô: "Về đến nhà thì gửi tin nhắn cho tôi nhé."
"... Được."
Giang Thính Lan ngồi xuống lại, đôi chân mày nhíu chặt.
Công việc gì mà vội vàng đến mức bỏ mặc người ta lại như thế này?
Trần Bách Niên đang trong thời kỳ thăng tiến sự nghiệp, cấp trên dành rất nhiều kỳ vọng cho anh ta, việc cất nhắc lên chức Trưởng phòng chính thức cũng chỉ trong vòng một hai năm tới.
Bây giờ chỉ một cuộc điện thoại là có thể gọi anh ta đi ngay, vậy sau này thì sao?
Trần Bách Niên rời đi, Chu Duyên không nghĩ sâu xa đến thế, cũng chẳng chú ý tới sắc mặt u uất của người đối diện, cô lên tiếng: "Tôi có lái xe đến, tự mình về được."
Giang Thính Lan lại không đáp lời, một lúc sau anh đột nhiên cất tiếng: "Thích anh ta à?"
Dù sao những năm qua cũng là do anh có lỗi với cô.
Giờ đây cô đã có một cuộc sống mới êm đềm, có đối tượng xem mắt ổn định, anh sẽ không can thiệp hay xáo trộn, càng không rắp tâm cướp Chu Tiểu Thiền khỏi tay cô, mà anh cũng chẳng còn cái quyền đó nữa.
Chỉ là người tương lai sẽ trở thành chồng cô, người mà Chu Tiểu Thiền phải gọi là bố, anh hy vọng kẻ đó phải là một người đáng tin cậy, chính trực, có thể chăm sóc tốt cho hai mẹ con cô.
Có thể không phải là Trần Bách Niên.
Chỉ cần hai bên thật lòng yêu thương nhau…
Bầu không khí trên bàn ăn trở nên kỳ quặc.
Tống Thành đưa mắt nhìn hai bên, bác sĩ Chu thì khẽ cúi đầu, còn ánh mắt của sếp thì như đâm thẳng vào người bác sĩ Chu.
Anh ấy rất tinh ý đứng dậy rời đi.
Nhưng bầu không khí chẳng hề khá hơn chút nào vì sự rời đi của anh ấy, sự im lặng khiến không khí như đọng lại thành băng.
Chu Duyên không hiểu anh có ý gì, nhưng việc cùng bạn trai cũ, cùng bố của con gái mình thảo luận xem có thích một người đàn ông khác hay không dù sao cũng thật kỳ quặc.
Nhưng anh lại cứ gặng hỏi bằng được: "Em thích anh ta ở điểm gì? Thân phận công chức? Hay là ngoại hình, năng lực?"
Chu Duyên nhíu mày.
Giang Thính Lan nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, tự nhếch miệng cười giễu: "Hay là em thích anh ta dịu dàng, chu đáo, biết chăm sóc người khác?"
Dịu dàng, chu đáo, biết chăm sóc người khác.
Mấy từ này giống như một nhát dao cứa vào trái tim Chu Duyên.
Giang Thính Lan mà cô từng yêu cũng từng dịu dàng, chu đáo và biết chăm sóc người khác như thế.
Chu Duyên ngước mắt nhìn sang, nét mặt và giọng điệu đầy bướng bỉnh: "Đúng thế, tôi chính là thích thân phận của anh ấy, ngoại hình của anh ấy, thích anh ấy dịu dàng, chu đáo, biết chăm sóc người khác đấy, không được sao?"
Ánh mắt người đàn ông sa sầm xuống.
Trong nhà hàng buffet ồn ào náo nhiệt, nhưng hai người họ lại như đang ngồi trên một hòn đảo cô độc, cách biệt hẳn với thế giới bên ngoài.
Rất lâu sau, Giang Thính Lan mới khẽ cất lời: "Tôi nghe nói em có một cô con gái."
Chu Duyên khựng người lại.
Giang Thính Lan nhìn thấy vẻ bàng hoàng trong mắt cô, thầm nghĩ người này mấy năm qua sao chỉ lớn thêm tuổi đầu, còn đầu óc thì lại chẳng được thông minh như trước.
Chuyện có con gái thì giấu nổi ai cơ chứ?
“Anh ta có biết em có con gái không? Anh ta có thể chấp nhận con gái của em không?”
Chu Duyên cắn nhẹ môi dưới, cảm xúc dồn nén trong lòng lập tức trào dâng.
Thành tích đại học của Giang Thính Lan chưa từng rơi khỏi top ba toàn khóa, những nguyên lý và kiến thức cô không hiểu đều do một tay anh giải đáp thắc mắc.
Giờ đây anh lại có tiền có quyền, lẽ nào lại không biết đứa con gái đó là của ai?
Chu Duyên chưa từng dám nghĩ mình có thể giấu được anh, trong lòng cô chỉ hy vọng anh không bận tâm, không đi điều tra, hoặc giả có điều tra ra, biết rồi cũng vờ như không biết.
Nhưng bây giờ anh nói những lời này là có ý gì? Sự kỳ quặc tối nay là có ý gì?
Nếu không biết con gái là của ai, vậy anh lấy tư cách gì để nói hai câu vừa rồi?
Còn nếu đã biết, anh lại lấy tâm thái gì để thốt ra hai câu đó?
Chu Duyên nghĩ đến đây, đột nhiên lại thấy chán ghét chính bản thân mình.
Cô hít một hơi thật sâu rồi đứng dậy, ánh mắt rực cháy nhìn về phía người đối diện, nói từng chữ một: “Anh ta có chấp nhận con gái tôi hay không, không liên quan gì đến anh cả.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



