Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bình Yên Sau Bão Giông Chương 3 – Sự Thật Đau Đớn

Cài Đặt

Chương 3 – Sự Thật Đau Đớn

Ngày cưới chỉ còn tính bằng giờ, nhưng trong lòng An Nhi không còn sự háo hức nữa. Cô khoác tấm màn che giấu nỗi bất an, tự an ủi rằng những tin nhắn kia chỉ là hiểu nhầm. Có thể Trần Vy quá thân mật, có thể Hoàng Minh không kịp cắt đứt dứt khoát.

Cô muốn tin anh, muốn tin vào tám năm thanh xuân mình đã trao.

Thế nhưng, linh cảm của phụ nữ lại luôn chuẩn xác đến tàn nhẫn.

----------

Buổi chiều, An Nhi nhờ một người bạn thân – Thu Hà – cùng đi thử hoa cưới. Khi rời khỏi cửa hàng, hai người tình cờ đi ngang qua một khách sạn lớn trong trung tâm.

Trong khoảnh khắc ấy, An Nhi nhìn thấy một bóng lưng quen thuộc. Người đàn ông mặc sơ mi trắng, dáng đi thẳng lưng, bước nhanh vào sảnh. Bên cạnh anh là một cô gái trẻ, tóc dài, váy ôm sát cơ thể, đôi môi đỏ mọng đang nở nụ cười.

An Nhi sững người. Tim cô đập mạnh như muốn vỡ tung.

“An Nhi? Sao mặt cậu trắng bệch thế?” – Thu Hà lo lắng hỏi.

Cô cắn môi, giọng khàn đặc:

“Hà, cậu đi với mình.”

Hai người bước vào sảnh, giữ khoảng cách vừa đủ. Quả nhiên, Hoàng Minh và Trần Vy cùng nhau tiến về phía thang máy. Anh đưa tay chạm nhẹ vào eo Vy, hành động vô cùng tự nhiên, thân mật. Vy ngẩng đầu cười, ánh mắt chan chứa sự chiều chuộng.

Khoảnh khắc ấy, tất cả những hoài nghi, những lời dối trá vụn vặt biến thành một nhát dao sắc bén, đâm thẳng vào tim An Nhi.

“Cậu thấy chưa? Chính là Hoàng Minh… cậu không nhìn nhầm đâu.” – Thu Hà siết chặt tay cô, giọng run rẩy vì tức giận thay bạn.

An Nhi không đáp, đôi mắt nhòe đi. Cô như người mất hồn, nhìn cảnh hai bóng lưng khuất dần sau cánh cửa thang máy khép lại.

-----------------

Buổi tối, An Nhi trở về căn hộ của mình và Hoàng Minh. Anh vẫn chưa về. Căn nhà trống trải, im lìm như một khoảng không vô tận.

Chiều nay cô còn nhận được một phong thư lạ, trong đó là nhiều ảnh chụp của Hoàng Minh và Vy, hai người vô cùng thân mật: ôm, hôn. thậm chí ảnh trên giường, điều đó đã phá vỡ ảo tưởng cuối cùng của cô.

Cô ngồi trên ghế sofa, đôi mắt vô hồn dán vào bức ảnh treo tường: bức ảnh kỷ niệm tám năm, khi hai người cùng nhau đi Đà Lạt, tay nắm chặt tay, nụ cười rạng rỡ.

Nước mắt rơi lã chã.

“Em ăn gì chưa?” – giọng anh ta dịu dàng như mọi khi. – “Anh còn chút việc, về muộn. Em ngủ trước nhé.”

Ngực An Nhi nghẹn lại. Từng chữ anh nói như thêm một lần giễu cợt.

Cô bật cười trong nước mắt, giọng khàn khàn:

“Anh ở công ty… hay ở khách sạn?”

Hoàng Minh im lặng vài giây, sau đó cười nhạt:

“Em nói linh tinh gì thế?”

An Nhi cắn chặt môi đến bật máu, từng từ như dao cứa:

“Hôm nay, em tận mắt thấy anh và Trần Vy cùng vào khách sạn.”

Đầu dây bên kia, Hoàng Minh sững lại. Rồi anh vội biện minh:

“An Nhi, em đừng hiểu lầm. Anh và Vy chỉ vào đó bàn công việc…”

“Bàn công việc?” – An Nhi cắt ngang, giọng nghẹn lại nhưng đầy chua chát. – “Anh coi em là kẻ ngốc sao? Tám năm bên nhau, anh nghĩ em không phân biệt được ánh mắt anh dành cho người khác ư?”

Căn phòng im phăng phắc. Cuối cùng, Hoàng Minh thở dài:

“An Nhi, em đừng làm mọi chuyện căng thẳng. Chúng ta sắp làm đám cưới, em hãy nghĩ đến thể diện của cả hai gia đình…”

An Nhi rùng mình. Thể diện? Còn tình yêu thì sao? Còn niềm tin cô trao anh suốt tám năm thì sao?

Trong phút chốc, cô thấy mình như một kẻ xa lạ, ngồi đối diện với người đàn ông từng là cả thế giới của mình.

Nước mắt tràn ra không kìm được. Cô khẽ nói, giọng run rẩy mà quyết liệt:

“Hoàng Minh, từ hôm nay… chúng ta kết thúc.”

Cúp máy, cô ngã quỵ xuống ghế, toàn thân run rẩy.

Bên ngoài cửa sổ, thành phố sáng đèn, rực rỡ và ồn ào. Nhưng trong lòng An Nhi, tất cả chỉ còn lại một khoảng tối mịt mù.

Đêm đó, An Nhi khóc đến kiệt sức. Trong cơn mơ hồ, cô nghe tiếng trái tim mình vỡ nát thành trăm nghìn mảnh vụn, để rồi sáng hôm sau tỉnh dậy, cô biết rằng mình phải đối diện với sự thật: tình yêu tám năm, đã chết.

Phản bội với cô là điều không thể tha thứ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc