Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bình Yên Sau Bão Giông Chương 4 – Quyết Định Buông Tay

Cài Đặt

Chương 4 – Quyết Định Buông Tay

Buổi sáng hôm sau, ánh nắng xuyên qua rèm cửa, chiếu vào căn phòng ngổn ngang. Váy cưới treo ngay ngắn trong tủ, thiệp mời xếp thành chồng trên bàn, tất cả đều như một trò cười cay đắng.

An Nhi ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, đôi mắt sưng đỏ vì một đêm khóc cạn nước mắt. Điện thoại reo liên tục – tin nhắn, cuộc gọi từ họ hàng, bạn bè, từ cả Hoàng Minh. Cô không bắt máy, không trả lời.

Trong lòng cô biết, nếu hôm nay cô không đưa ra quyết định, vài ngày nữa cô sẽ trở thành cô dâu, nhưng là một cô dâu đáng thương, bị phản bội mà vẫn mù quáng bước vào lễ đường.

-----------

Khoảng gần trưa, Hoàng Minh đến. Anh mặc áo sơ mi xanh nhạt, vẻ ngoài bảnh bao, lịch thiệp như mọi khi, nhưng đôi mắt hơi thâm quầng. Có lẽ cả đêm qua anh cũng không ngủ.

“An Nhi.” – Anh tiến lại gần, giọng nhỏ nhẹ. – “Chúng ta cần nói chuyện.”

Cô ngẩng đầu, đôi mắt lạnh lùng chưa từng có.

“Nói đi. Anh định giải thích thế nào cho tám năm của chúng ta?”

Hoàng Minh im lặng vài giây, rồi thở dài:

“Anh thừa nhận, anh và Vy có… vượt quá giới hạn. Nhưng An Nhi, đó chỉ là phút yếu lòng. Người anh muốn cưới vẫn là em. Tám năm qua, em đã bên anh từ những ngày khó khăn nhất. Anh không bao giờ phủ nhận điều đó.”

Cô bật cười, nụ cười nghẹn đắng:

“Phút yếu lòng? Anh coi sự phản bội là yếu lòng thôi sao?”

“An Nhi, em hãy tha thứ cho anh lần này.” – Hoàng Minh bước tới, nắm lấy tay cô. – “Chỉ còn vài ngày nữa là lễ cưới, em đừng hủy bỏ. Thể diện của hai bên gia đình, sự nghiệp của anh… tất cả đều đặt vào ngày trọng đại này.”

An Nhi rút tay lại, ánh mắt sắc lạnh như dao:

“Anh lo cho sự nghiệp, lo cho thể diện… còn tôi thì sao? Tình yêu của tôi, tuổi trẻ của tôi, lòng tin của tôi… trong mắt anh chẳng đáng một xu sao?”

Hoàng Minh cau mày, giọng trở nên gay gắt:

“An Nhi…” – Hoàng Minh hạ giọng, định nắm tay cô thêm lần nữa.

Nhưng An Nhi lùi lại, dứt khoát:

“Chúng ta kết thúc ở đây. Đám cưới hủy bỏ. Anh không cần gọi điện, không cần nhắn tin nữa. Từ nay, tôi và anh là người xa lạ.”

Chiều hôm đó, An Nhi chủ động gọi điện cho hai bên gia đình, thông báo hủy hôn. Cả hai bên đều sốc, mẹ cô khóc lóc, họ hàng trách móc, dư luận bắt đầu xôn xao. Nhưng An Nhi không giải thích, cô chỉ im lặng chịu đựng.

Cô biết, nếu kể hết sự thật, chẳng những không ai tin mà còn biến mình thành kẻ đáng thương hại. Thà rằng, để mọi người nghĩ cô “nổi hứng hủy cưới”, còn hơn là để thiên hạ bàn tán về sự phản bội.

Tối đến, cô thu dọn đồ đạc, rời khỏi căn hộ từng gắn bó tám năm. Từng món đồ, từng bức ảnh, từng kỷ niệm, cô đều để lại, chỉ mang theo quần áo và vài vật dụng cá nhân.

Bước ra khỏi cửa, An Nhi hít một hơi thật sâu.

Gió đêm lùa qua, lạnh buốt, nhưng trong lòng cô bỗng nhẹ nhõm lạ thường.

Tám năm… cuối cùng cô cũng buông tay.

----------

Đêm đó, An Nhi một mình thuê một căn hộ nhỏ. Căn phòng trống trải, nhưng cũng chính là nơi cô sẽ bắt đầu một cuộc sống mới.

Cô ngồi trước gương, ngắm khuôn mặt gầy gò, đôi mắt sưng húp. Người phụ nữ trong gương không còn là An Nhi yếu đuối, chỉ biết dựa dẫm vào tình yêu.

Cô thì thầm:

“Lâm An Nhi, từ nay hãy sống cho chính mình.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc