Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngày cưới càng đến gần, lịch trình của Hoàng Minh càng dày đặc. Anh nói công ty chuẩn bị ký kết một hợp đồng lớn, phải tăng ca liên tục, thậm chí đến cả đêm trước hôn lễ vẫn chưa chắc có thể về sớm. An Nhi quen rồi, tám năm bên nhau, cô chưa từng trách móc sự bận rộn của anh. Ngược lại, cô còn thấy tự hào vì người đàn ông của mình có chí tiến thủ, được nhiều người ngưỡng mộ.
Buổi sáng hôm ấy, An Nhi đến công ty Hoàng Minh để gửi một số giấy tờ cho phòng nhân sự, cũng là tiện thể muốn tạo bất ngờ cho anh. Cô mang theo hộp cơm trưa tự tay nấu – món gà sốt cam mà anh từng rất thích.
Khi bước vào khu văn phòng, các nhân viên đều tươi cười chào hỏi:
“Chào chị Nhi!”
“Chị An Nhi đến rồi ạ, chị sắp kết hôn, chị chắc chắn sẽ làm cô dâu xinh đẹp nhất công ty đấy!”
Lời chúc phúc làm An Nhi ấm lòng. Cô mỉm cười, lịch sự cảm ơn từng người. Cô biết, mình và Hoàng Minh trong mắt đồng nghiệp là hình mẫu lý tưởng: anh tài giỏi, cô dịu dàng, lại gắn bó lâu dài từ thời sinh viên đến giờ.
Tiếp đó là giọng Hoàng Minh, trầm thấp, mang chút nuông chiều:
“Em vất vả rồi. Nếu không có em, anh đã chẳng xoay sở kịp.”
An Nhi thoáng khựng lại. Cách xưng hô “em – anh” này và giọng điệu nghe thân mật quá mức so với quan hệ sếp – thư ký.
Cô cố gắng trấn an bản thân, nghĩ rằng có lẽ họ chỉ đang nói chuyện công việc. Nhưng khi định gõ cửa, một tràng cười khúc khích của Trần Vy vang lên:
“Anh nịnh quá! Chỉ sợ đến lúc chị Nhi phát hiện anh quan tâm thư ký nhiều hơn thì nguy.”
Bên trong im lặng một lúc, rồi Hoàng Minh đáp bằng giọng nửa đùa nửa thật:
“Em nghịch lắm, nếu bị phát hiện thì cả hai cùng khổ đấy.”
Máu trong người An Nhi như đông lại. Hộp cơm trong tay run rẩy, suýt chút nữa rơi xuống sàn.
Cô hít sâu, gõ cửa.
Ngay lập tức, tiếng ghế xê dịch vang lên, rồi Hoàng Minh ra mở cửa. Thấy cô, anh thoáng sững người, nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh, nở nụ cười:
“An Nhi, sao em không gọi điện trước?”
“Em muốn mang cơm cho anh.” – Cô mỉm cười gượng gạo, giơ hộp cơm lên. – “Món gà sốt cam anh thích nhất đây.”
Hoàng Minh khựng lại một giây, rồi ôm lấy vai cô, cười:
“Thật tuyệt, cảm ơn em.”
Phía trong, Trần Vy đứng dậy, cúi chào:
“Chào chị Nhi.”
Nụ cười trên môi cô gái trẻ có chút lúng túng, nhưng ánh mắt vẫn trong veo, chẳng thể hiện điều gì khác thường.
An Nhi ngồi xuống ghế, cùng Hoàng Minh ăn trưa. Cô lặng lẽ quan sát, thấy anh nói chuyện bình thường, không có dấu hiệu gì. Nhưng trong đầu, câu nói “nếu bị phát hiện thì cả hai cùng khổ” cứ vang vọng mãi.
………
Tối đó, về nhà, An Nhi không tài nào ngủ yên. Cô cầm điện thoại, mở mục tin nhắn của Hoàng Minh. Trước đây, cô chẳng bao giờ nghi ngờ anh, cũng chưa từng tò mò kiểm tra. Nhưng đêm nay, trong lòng cô lại thôi thúc lạ lùng.
Bất chợt, tin nhắn mới từ Hoàng Minh hiện lên: “Anh về trễ, công ty còn nhiều việc.”
Cùng lúc ấy, một tin nhắn từ số lạ hiện ra trong mục thông báo: “Anh nhớ cẩn thận, mai gặp nhé. – Vy”
Tay An Nhi lạnh buốt. Cô bấm mở, tim đập loạn nhịp. Bên trong là một chuỗi tin nhắn ngọt ngào, dẫu không quá rõ ràng nhưng đủ khiến cô như ngã quỵ:
“Anh ăn cơm chưa? Em lo anh mệt.”
“Em đặt phòng rồi, mai mình có thể bàn chuyện thoải mái.”
“Anh hứa mai chỉ có em thôi nhé.”
An Nhi buông điện thoại xuống, hít vào một hơi thật sâu. Căn phòng tĩnh lặng, chỉ còn tiếng kim đồng hồ tích tắc. Cô thấy tim mình như bị xé rách, từng mảnh vụn rơi xuống.
Hóa ra, hạnh phúc tưởng chừng viên mãn lại có vết nứt ngay từ khi chưa bắt đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


