Bọn họ sẽ ở lại trong biệt thự mà trước kia ông nội bà nội đã ở, đã được quét dọn rất sạch sẽ, ga giường cũng được đổi mới hết. Sau khi Bình An để hành lý xuống thì liền đi cùng Phương Hữu Lợi và các hương thân Phương thị đến Từ Đường dâng hương.
Hương thân ở đây rất nhiệt tình, nhưng mà Bình An nghe không hiểu ngôn ngữ địa phương của họ nên chỉ có thể mỉm cười và gật đầu không ngừng mà cũng chẳng biết là họ đang nói trời trăng mây đất gì.
Bình An còn đang lo lắng sợ rằng hôm nay ba sẽ thả lỏng bản thân, nghe ông nói vậy nên rốt cuộc yên tâm lại.
“Hữu Lợi, sao có thể bất kính không uống rượu với các thúc phụ thân bằng quyến thuộc vậy.” Phương Hữu Kiệt sẽ không bỏ qua cơ hội có thể lên mặt giáo huấn Phương Hữu Lợi ngay trước mọi người.
“Gần đây huyết áp cao, vì thân thể mình, rượu này tôi một giọt cũng không dám dính.” Phương Hữu Lợi cười ha hả nói, cũng không để trong lòng thái độ của Phương Hữu Kiệt.
“Ui chao, chú Ba bị cao huyết áp à, vậy đúng là phải chú ý thân thể thật đấy. Đây chẳng phải là chuyện đùa đâu, sơ ý một chút là tiêu đời luôn đó.” Quách Cầm kêu lên.
Bình An nghe được lời Quách Cầm thì sắc mặt liền trầm xuống. Đừng nói bây giờ là Tết nhất không được nói mấy lời xúi quẩy, ngày thường cũng không ai lại nói mấy lời như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


