Suốt một ngày hôm đó, Phương Hữu Kiệt đưa Phương Hữu Lợi đi khắp nơi trong Thành phố J nhìn ngó một chút, thỉnh thoảng lại buông lời so sánh Thành phố J với Thành phố G, không ngừng oán trách nào là Thành phố J phát triển không tốt, nào là lớp trẻ ở đây sẽ không được rèn luyện tốt, chi bằng đi ra một thành phố lớn như Thành phố G, vân vân và vê vê; thật ra là muốn nói bóng nói gió để cho con trai mình có thể đến Thành phố G, tốt nhất là vào được Tổng Công Ty đảm nhiệm một chức vụ quan trọng gì đó.
Phương Hữu Lợi cũng không để tâm mà nghe Phương Hữu Kiệt than thở oán trách, tâm tư của ông còn bận đánh giá tiềm lực phát triển sắp tới của Thành phố J, thật ra thì cái thành phố cấp hai này cũng không phát triển tồi như Phương Hữu Kiệt nói, nếu như làm đúng phương pháp, Thành phố J có tiềm năng vô cùng.
Được rồi, đến lúc đó sẽ bàn bạc thêm với Hội Đồng Quản Trị, kế hoạch phát triển sang năm có thể là mở rộng Bộ phận Bất động sản ở Thành phố J.
Quách Cầm thì không ngừng quan tâm tình hình của cô ở trường học, biết người nào, có bạn trai hay không..., còn nói gì mà bạn trai tương lai phải tìm người môn đăng hộ đối, nếu không sẽ chiếm tiện nghi của Phương gia, không thể để Tập đoàn Phương thị cho người ngoài hưởng lợi được, bla bla bla...
Phương Khiết Hoa thì lại luôn miệng hỏi thăm xem bên cạnh ba có một phụ nữ kha khá tốt tính nào không, hoặc là ông thích dạng phụ nữ nào, hỏi cô có hy vọng có người thay mẹ chăm sóc ba hay không, làm tính nhẫn nại của Bình An mài dần mài dần đến sắp chịu không nổi.
“Bác dâu, mẹ, các ngài cứ phải suốt ngày lấy lòng nó như vậy sao?” Lâm Miên Băng tức tối.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


