Hôm sau lúc Bình An thức dậy chỉ thấy Phương Hữu Lợi ngồi một mình ở phòng khách xem ti vi, cả nhà Phương Hữu Kiệt không biết ở nơi nào, vợ chồng Phương Khiết Hoa đang chuẩn bị bữa ăn sáng.
Xa xa bên ngoài vọng lại tiếng pháo, làm cho một cô gái từ nhỏ đến lớn toàn ở thành thị như Bình An cảm nhận được không khí năm mới nơi đây khác xa với ở thành phố lớn.
“Bình An, dậy rồi à?” Phương Khiết Hoa vừa thấy Bình An liền lập tức nở nụ cười lấy lòng chào hỏi.
“Đã đi về rồi.” Phương Hữu Lợi thản nhiên nói, lúc ông thức dậy cũng vừa lúc nhìn thấy được Phương Hữu Kiệt lôi kéo vợ mình rời khỏi biệt thự, nhìn thấy ông cũng không mở miệng nói gì, chỉ hừ một tiếng.
Xem ra chuyện tối qua đã làm bác trai giận không ít nha.
Phương Hữu Lợi trái lại không hề để chuyện Phương Hữu Kiệt rời khỏi đây trong lòng, “Đi, đi ăn điểm tâm trước cái đã.”
Phương Khiết Hoa còn nhiệt tình với Bình An hơn so với trước đây, nhiệt tình đến độ ngay cả khi Lâm Miên Băng xuống lầu sau Bình An đòi ăn bữa sáng, bà cũng không thèm để ý tới con gái, chỉ lo quan tâm xem Bình An tối hôm qua ngủ có ngon không, bữa ăn sáng có hợp khẩu vị không mà thôi.
Ăn xong bữa sáng, Bình An theo Phương Hữu Lợi đi đến Từ Đường làm lễ giỗ tổ, sau đó sẽ đi thăm trấn trên nửa ngày. Cũng không biết quan viên thị trấn làm sao mà biết được tin tức, buổi trưa cũng kéo tới đây xã giao với Phương Hữu Lợi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)