Ở phòng khách nói chuyện qua lại một lát, nháy mắt đã tới thời gian cơm tối. Hiện tại Bình An chỉ muốn húp chút cháo trắng cho nhẹ bụng rồi đánh một giấc thẳng cẳng. Nhưng Phương Hữu Kiệt lại nói đã đặt một phòng tại quán rượu Đông Hải gần đấy, nhất định phải giúp phụ nữ trong nhà đón gió tẩy trần. Phương Hữu Lợi mặc dù đau lòng vì thấy dáng vẻ mệt mỏi của Bình An, nhưng cũng không có biện pháp từ chối thịnh tình của Phương Hữu Kiệt.
Quán rượu Đông Hải là quán rượu ngon nhất Thành phố J, khách đến ăn toàn là dân có tiền, vả lại quán cũng không thẹn với danh tiếng của nó bởi hải sản nơi này ngon nổi tiếng.
Phương Hữu Kiệt cực kỳ hài lòng mà cười gật đầu, ngồi xuống vị trí chủ tiệc, chú em này rốt cuộc vẫn còn tôn trọng vị trí huynh trưởng của ông.
Bình An ngồi ở bên tay phải Phương Hữu Lợi, tiếp tục duy trì dáng vẻ đoan trang tao nhã, trước đây trong mắt những người thân này cô là một đứa dễ bảo, ai cũng xem cô như một đứa trẻ mà tùy ý sắp đặt mọi chuyện cho cô, hiện tại cô sẽ để cho bọn họ thấy rõ, cô đã không còn là một Phương Bình An giống cục đất sét mềm muốn nắn thế nào thì nắn như trước đây nữa.
Phương Húc ngồi đối diện Bình An, hai tay khoanh lại, mắt nhìn vào Bình An.
Bình An lại nhìn về Phương Dương đang ngồi bên cạnh hắn, ông anh ba này từ lúc gặp mặt đến giờ cũng chưa nói được mấy câu, vừa ngồi xuống liền lấy PSP ra chơi trò chơi, còn không thì ngồi ngẩn người ở một góc, không tạo cho người ta có cảm giác tồn tại một chút nào.
Cho dù là vậy, ấn tượng của cô đối với anh họ này vẫn tương đối tốt, mặc dù Phương Húc một mực biểu hiện là mình rất chín chắn trước mặt ba cô, nhưng cô lại cảm thấy biểu hiện nóng lòng cầu cạnh của anh ta không đủ chững chạc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
