Còn cách giao thừa năm ngày, Phương Hữu Lợi mang theo Bình An cùng nhau trở về Thành phố J, cùng đi với họ còn có Lê Thiên Thần, anh cũng là người của Thành phố J.
Vậy đầu tiên cứ ở khách sạn mấy đêm đi, chờ đến lúc giao thừa thì chuyển về căn biệt thự ở ngoại ô để cúng tổ, đến lúc đó ở lại quê hương vài ngày rồi trở lại Thành phố G cũng được.
Hơn bốn giờ chiều, bọn họ đáp xuống sân bay Thành phố J, tới đón bọn họ là bác trai cùng hai ông anh con bác của Bình An, còn có cô của Bình An.
Bình An cũng chẳng có ấn tượng sâu đậm gì với bọn họ, dù sao thì cũng đã không gặp mặt nhiều năm rồi, sau khi Phương Hữu Lợi giới thiệu, điền đạm nhu thuận kêu một tiếng, “Bác trai, cô, anh cả, anh hai.”
Phương Hữu Kiệt và Phương Khiết Hoa khi nhìn thấy Bình An thì khẽ ngẩn ra, trong ấn tượng của bọn họ, cô cháu gái này dáng dấp vừa ngu ngốc vừa ngây ngô, khi nào thì đã trở nên xinh đẹp như vậy rồi?
“Thật là con gái đến 18 tuổi biến đổi khôn lường nha, xuýt nữa thì không nhận ra Bình An rồi.” Hình dáng Phương Hữu Kiệt và Phương Hữu Lợi có mấy phần tương tự, thân hình cao to vạm vỡ, luôn mang vẻ mặt cười tủm tỉm nhẹ nhàng, làm cho người ta cảm giác thật bình dị gần gũi.
Bình An cũng không ưa bác trai này mấy, bởi cảm giác nụ cười của ông không chân thành gì cho lắm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

