Trong lúc ăn cơm, vợ chồng Phương Hữu Kiệt giữ vẻ trầm mặc hiếm thấy, Phương Húc mặc dù thoạt nhìn có chút bất mãn, nhưng vì đã đá chân Phương Hữu Kiệt mấy lần dưới bàn mà không được đáp lại, nên hắn cũng cố kìm nén bực bội không nói gì nữa.
Chỉ còn lại giọng Phương Khiết Hoa nhiệt thành tha thiết kêu Bình An dùng bữa, lại thỉnh thoảng quan tâm cuộc sống của Phương Hữu Lợi, “Anh Ba, anh cũng độc thân mười một năm rồi, không nghĩ đến chuyện tái giá sao?”
Lời vừa nói ra làm áp lực của không khí trong phòng như càng tăng thêm.
Đáy mắt Phương Hữu Lợi có một tia thâm trầm thoáng qua cực nhanh, thản nhiên cười nói, “Cái này không vội.”
“Ôi chao, anh không vội, nhưng người bên cạnh vội muốn chết.” Phương Khiết Hoa kêu lên, hướng về Bình An nói, “Bình An, chẳng lẽ cháu không muốn ba cháu tìm mẹ cho cháu à? Có mẹ… đứa trẻ sẽ tốt hơn, còn không thì cũng có thể chăm sóc cho hai cha con nhà cháu trong cuộc sống hàng ngày.”
Bình An cười nói, “Cháu có ba là đủ rồi.”
Bình An cười nhạt không nói, ‘người cô tìm thì cháu mới phải lo lắng đó’.
Phương Hữu Lợi cười nói, “Được rồi, đừng lo nói chuyện nữa, ăn cơm nhanh đi. Bình An, hôm nay con cũng mệt rồi, ăn xong sớm một chút rồi về nghỉ ngơi.” Ngụ ý rõ ràng là muốn Phương Khiết Hoa đừng tiếp tục quấy rầy Bình An ăn cơm nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
