Bình An nghiêng đầu nhìn Nghiêm Túc, mùi hương bạc hà nhàn nhạt trên người anh chui vào trong hơi thở, cô không tự chủ ngửa đầu ra sau, cố gắng kéo dãn khoảng cách với anh, nhìn gương mặt tuấn mỹ của anh ở dưới ánh đèn càng phát ra vẻ đẹp như vẽ.
“Anh cũng tới ăn cơm à?” Cô nhẹ giọng hỏi, cố gắng vẫn giữ giọng như bình thường.
Nghiêm Túc miễn cưỡng ừ một tiếng, âm cuối như lượn lờ phai đi, ánh mắt sâu lắng nhìn chằm chằm vào Khâu Thiếu Triết, từ từ ngồi thẳng lên, “Vị này chính là Khâu tiên sinh trước đây cứu Bình An đúng không.”
Nghiêm Túc lại cười nói, “Tôi chỉ muốn tự mình nói cám ơn với anh mà thôi.”
Bình An ho nhẹ một tiếng, “Nghiêm Túc, không phải là anh đang cùng bạn tới đây dùng cơm sao? Lạnh nhạt quăng người ta ở đó không tốt đâu nha.”
Cô nhóc này. Nghiêm Túc cười khổ một tiếng trong lòng, “Vậy anh không quấy rầy hai người nữa. Bình An, mấy ngày nữa có rảnh không?”
“Tôi muốn đến Thành phố J để dự lễ mừng năm mới.” Bình An nhỏ giọng trả lời.
“Vậy chờ em trở lại rồi hẵng nói.” Nghiêm Túc nói xong, gật đầu chào Khâu Thiếu Triết một cái, rồi từ từ đi trở về chỗ ngồi.
Trong lòng Khâu Thiếu Triết có chút vị chua nhìn Nghiêm Túc, ở trước mặt một người đàn ông cao lớn mạnh mẽ như thế này, trông anh có vẻ còn quá trẻ chưa chín chắn rồi, “Làm sao em biết anh ấy?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

