Trong đại sảnh say sưa ca múa, làn gió thơm tràn ngập, Bình An đứng ở ban công nơi này nho nhỏ nhìn bầu trời đầy sao bao la trò chuyện cùng Đổng Tư Tiệp, đề tài bát ngát, cũng không có ai lại nhắc đến Đỗ Hiểu Mị.
Bình An quay đầu lại, nụ cười trong mắt tắt dần từng chút, từng chút một, nụ cười khóe miệng vẫn rực rỡ như hoa, “Anh Thiên Thần, tìm tôi có việc sao?”
Thân thể tuấn tú cao lớn của Lê Thiên Thần đi vào ban công nhỏ, không gian vốn đang coi là rộng rãi trở nên hẹp lại, Đổng Tư Tiệp nhất thời cảm giác mình có phần chút dư thừa, nhìn Bình An một cái, tìm cớ lưu lại một không gian cho bọn họ.
”Nhảy một điệu với anh, được không?” Lê Thiên Thần cúi đầu nhìn cô, ánh đèn nhu hòa bị anh ta ngăn ở sau lưng, vẻ mặt của Bình An xem ra có chút mờ ảo mông lung.
”Dường như anh Thiên Thần cũng đâu thiếu bạn gái?” Bình An cười nói, lắc lắc nước trái cây trong tay.
”Anh cùng Đỗ Hiểu Mị chỉ là quan hệ đồng nghiệp.” Lê Thiên Thần nói dịu dàng, đưa tay giúp cô đem tóc vén đến sau tai, “Bình An, có thể cho anh thêm một cơ hội hay không?”
Bình An phốc một tiếng bật cười, mắt sáng ngời như ánh sao nhìn anh, ta“Anh Thiên Thần, bộ dạng thâm tình khẩn thiết của anh như vậy sẽ làm tôi hiểu lầm đó, được rồi, chúng ta vào đi thôi, có thể ba đang tìm tôi.”
Đầu óc cô có vấn đề mới có thể cho anh ta thêm một cơ hội để anh ta thương tổn tới mình.
Anh ta cũng đã làm đến tận đây rồi, tại sao cô lại không tin anh ta đã khác trước? Lê Thiên Thần có chút nổi giận, “Bình An, chẳng lẽ em còn không nhìn ra được sao? Anh đối với em......”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

