Nghiêm Túc lúc này mới phát hiện ra, đôi mắt của cô vốn là trong suốt không có song, giờ giống như che lên một tầng sương, thoạt nhìn liền giống như một con mèo nhỏ mới vừa tỉnh ngủ, “Em say?”
Bình An trừng mắt nhìn, lắc đầu, “Không có!”
”Em uống bao nhiêu vậy? Đây chỉ là rượu nhẹ mà!” Nghiêm Túc cầm lấy bình rượu nhỏ trước mặt cô, phát hiện cũng không có uống nhiều lắm, không phải cô bé con này một giọt rượu cũng không dính đó chứ?
Bình An khẽ nheo lại hai mắt, cô muốn ngủ rồi.
Nghiêm Túc nhịn không được bật cười, kêu phục vụ viên đi vào thanh toán.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
