Nghiêm Túc ôm Bình An cẩn thận từng li từng tí dìu vào bên trong xe, giúp cô nịt chặt dây an toàn, mới mở ra bên kia cửa xe ngồi xuống, hai mắt hẹp dài lóe ra nụ cười lấp lánh.
”Phượng Hoàng thành......” Bình An nhỏ giọng nói lầm bầm một địa chỉ.
Nghiêm Túc nghe được ba chữ Phượng Hoàng thành sửng sốt một chút, hoài nghi mình có nghe lầm hay không, đó là khu biệt thự anh sắp khai thác mà, anh lại gần sát mặt Bình An, “Nói lại lần nữa?”
Bình An đã ngủ, cái miệng nhỏ nhắn khẽ hé, có thể nhìn thấy hàm răng trắng noãn chỉnh tề như trân châu, gương mặt đỏ ửng cực kỳ giống như một thiên sứ đang ngủ say.
Đột nhiên, đầu quả tim giống như bị thứ gì nhẹ nhàng phất qua, trở nên mềm yếu và dịu dàng.
Anh đưa ngón tay thon dài ưu nhã ra, trong lòng suy nghĩ, gò má của cô mềm mại như vậy, cũng không biết có thể nhéo ra sữa hay không. Ý niệm này chỉ là thoáng qua, anh giống như chạm phải điện, vội vàng thu tay lại, vò vò tóc, nhịn không được bật cười.
Anh là một lãng tử duyệt qua vô số người, thế nhưng lại nhìn ngây dại một cô bé còn non nớt thơ ngây đến vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)