Bình An từ nhỏ đến lớn cái xe nổi tiếng gì chưa từng thấy qua, nhưng bởi vì cô là một đứa bé cực kì khiêm tốn, dưới sự dạy dỗ của bà ngoại làm quan toà cùng mẹ làm Kiểm sát trưởng cũng giáo dục cô không thể dẫn dụ người khác phạm tội, đối với xã hội phải có trách nhiệm, cho nên thật ra thì cô trừ thân phận, thấy thế nào cũng đều là một đứa bé ngoan vô cùng mộc mạc.
”Chạy chiếc khoe khoa trương như vậy, anh có cảm giác rất thành tựu à?” Cô vẫn cảm thấy Nghiêm Túc không phải là một người thích khoe mẽ, nhưng giống như cũng không khác bao nhiêu.
Nghiêm Túc nhìn cô, cười nói, “Nếu như em từ trong tay đối thủ thắng chiếc Spyker duy nhất của Thành phố G, em có thể chạy ra ngoài kích thích đối phương mấy ngày hay không?”
”Vậy phải xem là dạng đối thủ gì rồi.” Bình An nói.
”Không có, cho dù ai lái chiếc Spyker cũng hách dịch giống nhau.” Bình An nói nhàn nhạt.
Nghiêm Túc cười to lên, đưa tay vuốt vuốt Bình An đầu, “Em thật đáng yêu.”
Bình An cau mày đẩy tay của anh ra, “Đừng có dùng dụ dỗ giọng đứa trẻ năm tuổi dụ dỗ tôi, Nghiêm tiên sinh, đây không phải là khích lệ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
