Lê Thiên Thần trong lòng tràn đầy hy vọng đến thăm Phương Hữu Lợi, cho rằng có thể thừa cơ hội này gặp Bình An một lần. Hơn nửa năm không gặp, hắn thật sự rất nhớ cô, bởi hóa ra khi không có cô bên cạnh mình, hắn gặp chuyện gì cũng không được như ý.
Rốt cuộc hắn đã làm gì khiến cho Bình An hận hắn như vậy? Bởi vì hắn không đáp lại tình cảm của cô sao? Bây giờ hắn đã ăn nói khép nép như thế rồi mà cô còn chưa hết giận hay sao? Hắn nghĩ rằng cho dù cô vẫn bất mãn đối với hắn, chỉ cần hắn kiên nhẫn đợi cô nguôi giận, khi hết giận rồi thì cô sẽ trở lại bên cạnh hắn như trước. Ai mà ngờ ở đâu lại xuất hiện thêm một Nghiêm Túc.
Nhìn thấy Bình An mềm mại dựa vào cạnh Nghiêm Túc, hắn cảm thấy như máu trong thân đông cứng lại, tim đau đến không hít thở được, nụ cười ngọt ngào dịu dàng này vốn phải thuộc về hắn, nay sao lại thuộc về Nghiêm Túc?
Hắn hoàn toàn không phải là đối thủ của Nghiêm Túc. Cho dù biết rõ tình cảm không thể nào như trời cao đất dày, hắn cũng không thể nào nhịn được mà không hận Bình An có trăng quên đèn, hận cô nhẫn tâm tuyệt tình với mình, hận cô không cho anh giữ lại một chút tình cảm nào. Một khi Bình An và Nghiêm Túc công khai chuyện tình cảm, thì Lê Thiên Thần hắn sẽ trở thành trò cười ở Phương Thị…
Mang cảm xúc tuyệt vọng trở về thành phố S, Lê Thiên Thần cũng không vội trở về chi nhánh công ty mà trở về căn hộ do công ty phân cho. Hắn uống một trận say lúy túy vì không muốn nhớ tới dáng vẻ của Bình An khi cô rúc vào ngực của Nghiêm Túc, say thì sẽ không nghĩ tới nữa.
Whisky rót vào miệng hết ly này đến ly khác, nhưng ngoại trừ cảm nhận vị cay độc và chua xót của rượu ra, hắn vẫn không cách nào quên đi gương mặt nói cười tự nhiên kia.
Tiếng chuông cửa vang lên hết lần này đến lần khác, hắn hoàn toàn lười để ý.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)