Kỷ Túy Ý hứ một tiếng, “Ai mà thèm cậu chứ, còn dám to mồm kêu trong sạch à, vậy trên cổ là gì đó? Muỗi cắn á, lấy đâu ra con muỗi lớn như vậy.”
“Con muỗi này chắc họ Nghiêm quá.” Tống Tiếu Tiếu hùa theo trêu chọc.
Mặt Bình An đỏ lên, “Gì, gì chứ, nói bậy gì đó. Đúng là đầu óc không trong sáng mà.”
“Đây là gì? Còn chỗ này nữa! Gian tình giữa cậu và Nghiêm đại BOSS ai người ta cũng biết hết rồi, còn bày đặt muốn giấu giếm chúng tớ, dám giả bộ xa lạ trước mặt chúng tớ đấy à. Thành thật khai báo mau, các cậu âm thầm tư tình bao lâu rồi hả?” Kỷ Túy Ý ấn Bình An ngồi phịch trên ghế, hầm hừ chất vấn.
Tống Tiếu Tiếu không biết moi từ đâu ra cái roi màu đen, “Thẳng thắn được khoan hồng, kháng cự sẽ nghiêm trị.”
“Tiếu Tiếu, cậu thích SM* à?” Bình An tò mò sờ sờ cái roi kia.
(* SM: Tình thú, biến thái trong tình dục)
Kỷ Túy Ý quất mạnh lên mu bàn tay cô, “Đừng vờ đánh lạc hướng, nói mau, gian tình của cậu và Nghiêm đại BOSS đã bao lâu?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

