Nghiêm Túc đưa Bình An đến nhà hàng “Bán đảo Italy” ăn tối. Nhà hàng này mặc dù không phải là một kiến trúc lộ thiên, nhưng trừ nóc nhà ra thì bốn phía đều là thủy tinh trong suốt, có thể thưởng thức rõ ràng cảnh đêm bên bờ sông, ánh đèn sáng ngời đủ màu sắc chiếu lấp lánh trên mặt sông, tạo nên những cơn sóng sắc màu lăn tăn quyến rũ, một cảnh đẹp huyền bí mờ ảo.
Bình An thích cảnh yên tĩnh mát mẻ nơi đây, nụ cười trên mặt càng thêm ngọt ngào.
“Hôm trước đã muốn dẫn em tới đây, nhưng vì vừa lúc đó thì đầu bếp về nước thăm bà xã, hôm qua mới trở lại, nên hôm nay mới mang em đến thử tay nghề của anh ấy.” Nghiêm Túc rất yêu nụ cười của cô, nó làm tâm tình của anh cũng sáng rỡ theo.
“Nơi này rất đẹp.” Bình An nhìn anh nói, đôi mắt đen như mực sáng lấp lánh như ánh sao trên bầu trời.
Bình An cúi đầu nhìn hai bàn tay của họ hòa cùng một chỗ, tay của anh thật lớn, thật dày rộng, lòng bàn tay cùng đầu ngón tay có vết chai nhẹ, bao trọn bàn tay nhỏ bé mềm mại của cô, làm cho cô có cảm giác được che chở an toàn.
Dường như cô... chưa từng có được loại cảm giác an toàn thân thiết ấm áp này, Lê Thiên Thần chưa từng làm cho cô cảm thấy an tâm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)