Lúc đưa Bình An về đến cửa Phương gia, một tia không vui trong lòng Nghiêm Túc cũng đã biến mất. Nhìn ánh mắt sáng ngời linh động, còn có nụ cười dí dỏm đáng yêu của Bình An, nghĩ đến việc cô sẽ là của anh, anh chỉ cảm thấy thỏa mãn không cách gì diễn tả, làm gì còn có chuyện tâm tình không vui?
“Chiều anh đến đón em, buổi tối ăn cơm với nhau nhé?” Thanh âm của Nghiêm Túc trầm thấp hấp dẫn, nghe thôi cũng đủ để cảm thấy trái tim tê dại rồi.
“Dạ.” Bình An nhỏ giọng đáp, cảm thấy nhiệt độ trên người anh dường như càng ngày càng nóng bỏng, “Vậy, em vào nhé.”
Nghiêm Túc đưa một tay kéo lấy cô, đôi tay ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn, cúi đầu hôn lên môi cô, dịu dàng liếm hôn, đầu lưỡi nhẹ nhàng lướt qua môi cô, chẳng có chút ý vội vã đòi hỏi nhiều hơn nào, giống như đang thưởng thức mỹ vị của thế gian.
Tay anh chậm rãi chuyển qua trên eo nhỏ của cô, nhiệt độ bàn tay nóng bỏng dán sát vào da thịt cô.
“Ưm...” Bình An quay đầu đi, dồn dập thở khẽ, sắc mặt đỏ ửng như ráng mây chiều.
Nghiêm Túc đè cái ót của cô lại, áp thân thể mềm mại quyến rũ của cô sát vào người anh hơn, đầu lưỡi đẩy nhẹ môi cô ra, linh hoạt chui vào trong miệng cô, quấn lấy lưỡi của cô dùng sức mút.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


